Chương 931: Hoa Hòa Thượng Phương Chính
Phương Chính cùng Chương Tuệ Hân sửng sốt, có cái gì? Là thứ gì?
Hai người đi qua nhìn liền trợn tròn mắt! Chỉ thấy tủ lạnh đầy tràn thịt heo! Xem chừng là nguyên một con heo được xẻ thịt ra nhét vào đây! Chỉ thiếu mình đầu heo nữa thôi.
Phương Chính thấy vậy, theo bản năng chắp tay trước ngực, niệm một câu:
-A Di Đà Phật.
Độc Lang thì thè lưỡi, vẻ mặt hạnh phúc vô cùng, Phương Chính lặng yên không một tiếng động vả lên đầu lưỡi của nó một cái, đầu lưỡi bị vả dính lên trên mắt ...
-Này...
Chương Tuệ Hân nhìn về phía Phương Chính, như thể Phương Chính mới là chủ nhân của nhà này.
Phương Chính bất đắc dĩ nói:
-Sắp ăn tết, đây hẳn là quà tết mà Tống thí chủ tặng cho các người. Chẳng qua... cái này đặc biệt thật.
Quả nhiên, Chương Tuệ Hân tìm thấy được một tờ giấy trong tủ lạnh, phía trên viết chữ quà tết và chữ ký của Tống Bân.
Lúc này Chương Tuệ Hân mới yên tâm nhận lấy chỗ thịt heo kia.
Khả Khả nhìn thịt heo nhiều như vậy, miệng nhỏ chép chép, kéo tay Chương Tuệ Hân nói:
-Mẹ ơi, nhiều thịt như vậy, có thể làm thịt khô không? Đã lâu rồi con chưa được ăn thịt khô...
-Cái con mèo nhỏ tham ăn này... Nhiều thịt thế này, ngăn đông bỏ cũng không hết, quả thật phải làm một ít thịt khô mới được.
Chương Tuệ Hân nói.
Khả Khả vừa nghe thế liền cười tươi như hoa, nhảy cẫng lên hô:
-Oa, có thịt khô ăn rồi!
Phương Chính cùng Độc Lang ở bên cạnh trộm nhìn nhau, đều thấy được buồn khổ trong mắt lẫn nhau. Có ngon đến mấy cũng là thịt, bọn họ ăn không được ... Thế nhưng hai tên này cũng rất tò mò, làm thịt khô là làm như thế nào đây.
Nhìn bộ dạng thèm thuồng của Khả Khả, Chương Tuệ Hân cũng hơi xúc động, cô xoa đầu Khả Khả nói:
-Đừng vội, cái này không làm nhanh được. Thịt phải xắt ra đã, sau đó treo lên một thời gian mới dùng được.
Nói xong, Chương Tuệ Hân lấy ra một ít thịt ba chỉ, đem tới phòng bếp cắt ra thành từng miếng dài, thịt ba chỉ rất dày, lớp mỡ béo rất nhiều, có thể thấy con heo này không phải heo của trang trại mà là heo nuôi tại nhà. Có thể nhìn ra, Tống Bân rất để tâm cho món quà lần này.
Chương Tuệ Hân vừa khen ngợi thịt heo ngon vừa phân loại miếng ba chỉ, vì cô đưa lưng về phía Phương Chính nên hắn cũng không thấy được Chương Tuệ Hân đang làm cái gì, một lát sau, Chương Tuệ Hân mang một cái nồi lớn tới, đặt thịt vào bên trong, lúc này mới rửa tay rồi đi ra ngoài.
Phương Chính nhìn thấy thế, có chút tò mò hỏi:
-Thí chủ, cô đặt như vậy không sợ thịt bị hôi sao?
Chương Tuệ Hân nhấp miệng cười nói:
-Đại sư, nghe khẩu âm của ngài, hẳn không phải là người phương Nam?
Phương Chính gật đầu, dùng khẩu âm Đông Bắc nói:
-Bần tăng ở Đông Bắc.
Chương Tuệ Hân cười nói:
-Vậy khó trách, trước khi làm thịt khô thì phải tẩm ướp cái đã. Tôi đã ướp chút muối và gia vị vào thịt rồi, có muối thì thịt sẽ không hôi được.
Lúc này Phương Chính mới bất chợt hiểu ra, tiếp tục hỏi:
-Thế phải xông khói trong vòng bao lâu?
Chương Tuệ Hân nói:
-Thịt khác với thịt. Để biết cụ thể thì tôi phải xem xét tình hình. Với lại tôi chế biến nó theo kiểu địa phương, nên không dùng nhiều gia vị như được bán ở bên ngoài, thoạt nhìn không được đẹp như họ. Nhưng hương vị của tôi lại là hương vị nguyên bản nhất và giữ được mùi thơm ban đầu của thịt heo nhất.
Phương Chính nhếch miệng nói:
-Thí chủ nói cái này cũng vô ích, dù sao bần tăng đâu có ăn được, haizz ...
Phương Chính lắc đầu, gọi Độc Lang cùng Khả Khả, ba người ra ngoài dạo quanh.
Phương Chính cũng suy nghĩ, hiện giờ bệnh của Chương Tuệ Hân và Khả Khả đã khỏi hẳn, có phải hắn nên rời đi hay không. Thế nhưng hắn lo hai người vừa mới trở lại sinh hoạt bình thường, mới nhận được chút ấm áp từ nơi hắn, nếu hắn rời đi, hai người chưa được chuẩn bị, e sẽ xảy ra hậu quả nào khác. Tiếp nữa, hắn cũng tò mò thịt heo khô này làm như thế nào, ở Đông bắc, hắn từng được nghe nhắc qua về thịt heo khô, nhưng quả thực hắn chưa từng thật sự thấy thịt heo khô bao giờ. Phương Chính từng nghe người ta nói, cái thứ đặc sản, sở dĩ được gọi là đặc sản địa phương, chính là vì một khi đi khỏi địa phương này để đến địa phương khác, nó sẽ nhập gia tùy tục mà biến thành một hương vị khác.
Cũng giống như người Đông Bắc rời khỏi Đông Bắc, muốn ăn một tô mì lạnh hoặc một chén thịt kho tàu Đông Bắc đúng chuẩn thì đó là một việc vô cùng khó khăn.
Đương nhiên, tất cả những chuyện kia đều không phải là lí do chính, nguyên nhân thật sự là, Phương Chính rất thích cô nhóc Khả Khả này, nếu rời đi thì hắn cũng hơi luyến tiếc.
Vì thế, Phương Chính tự tìm mấy lí do cho bản thân, quyết định ở lại thêm hai ngày...
Đi xuống lầu, qua một khúc ngoặt chính là Tử Thủy, dọc theo Tử Thủy, Khả Khả mang theo Độc Lang, chẳng khác nào một con mèo hoang mà chạy nhảy khắp nơi Phương Chính theo ở phía sau, nhìn cười, như thể giữa đất trời này chỉ còn hai cha con bọn họ.
Mà một màn này, lại bị một vài người tốt bụng chụp được.
"Phương Chính trụ trì cùng thiếu nữ như hình với bóng!"
Sau khi ảnh chụp và tin tức được tung ra, trên mạng lại bắt đầu nổ tưng bừng, Fans của Phương Chính lại bắt đầu khai chiến với Anti fans. Chẳng qua lần này Anti fans cũng có trụ cột, người cầm đầu chính là Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân. Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân này nói có sách, mách có chứng, phê phán Phương Chính đủ điều, fans của Phương Chính cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn. Bởi vì mọi người buồn bã phát hiện ra, Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân dẫn chứng rất nhiều điển tịch mà bọn họ không thể tìm thấy! Mà Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân nói đó là bí điển của Tổ sư gia bọn họ là Trương Tam Phong truyền xuống, chưa nói với người ngoài bao giờ, hôm nay nói với các người là các người có phước phần lắm!
Lại làm ầm ĩ nửa ngày, fans của Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân đã lên tới 30 vạn người, tất nhiên cũng có kẻ mắng người khen. Nhưng hình như hắn ta không hề để bụng, mặc mọi người mắng mặc mọi người bàn tán, ra chiều cực kì thản nhiên ...
Đáng tiếc, bọn họ nã pháo ầm ầm, Phương Chính lại không hề hay biết, hắn mang theo Khả Khả đi dọc theo Tử Thủy, qua một con đường, không hay không biết tới một huyện lân cận. Đến quảng trường vừa lúc có người luyện võ, cô nhóc Khả Khả hưng phấn chạy tới xem náo nhiệt, ở trên quảng trường có treo một cái màn hình lớn, phía trên chíêu một đoạn video lặp đi lặp lại cảnh một vài người luyện công trên núi hoặc trên mặt nước. Hình ảnh rất đẹp ...
Phía dưới còn có một dòng chữ, chào mừng bạn đến với quê hương của võ thuật.
Phương Chính cười ha hả nhìn núi núi sông sông ở phía trên, tuy rằng hắn biết võ công, nhưng võ công của người khác hắn xem cũng không hiểu lắm. Chỉ thấy vui...
Đang lúc Phương Chính vui thật là vui, Phương Chính phát hiện, không hiểu tại sao bốn phía lại có thêm một ít người, những người này thường dùng đôi mắt liếc hắn một cái, hoặc là dùng di động chụp lấy một tấm. Phương Chính suy nghĩ, chẳng lẽ là fans của mình? Bây giờ tốt xấu gì cũng xem như đã nổi tiếng rồi, có chút fans cũng là chuyện bình thường ha.
Vì thế Phương Chính phối hợp bày ra mấy tạo hình, khiến mấy người đang chụp lén kia cười ha há, sau đó tag lên điện thoại: Hoa hòa thượng Phương Chính không hề có hình tượng cao tăng, không hề có sự đứng đắn của một đại sư, không hề có đạo đức, ăn thịt kẹp gái còn ra vẻ dễ thương...
Nếu Phương Chính nhìn thấy những gì bọn họ viết, không biết là nên khóc hay nên cười.
Vào buổi chiều, Chương Tuệ Hân treo thịt đã ướp kĩ lên trên cửa sổ, bảo là phải qua một thời gian mới ăn được, đối với điều này Phương Chính cũng chỉ là xem vậy thôi.