Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 930

Chương 930: Tống Bân Xin Lỗi

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 930: Tống Bân Xin Lỗi

Mọi người ăn cơm sáng trong vui vẻ, cơm nước xong, Phương Chính vừa muốn đứng dậy hỗ trợ thu dọn chén đũa, kết quả lập tức dẫn tới hai ánh nhìn rất chăm chú.

Chương Tuệ Hân và Phương Khả, hai gương mặt không khác gì nhau mấy đang cùng trừng mắt với Phương Chính, phảng phất như Phương Chính đã làm chuyện xấu xa gì khiến trời giận người oán. Phương Chính sợ tới mức dừng ngay cái tay đang vươn ra thu dọn chén đũa lại, cái tay cứng đờ giữa không trung, không dám động.

Lúc này Chương Tuệ Hân mới thu dọn hết chén đũa ở dưới tay Phương Chính, sau đó chồng lên, ngẩng đầu, xoay cái ót về phía Phương Chính, đi rồi.

Phương Khả thì rút đũa trong tay Phương Chính, tổng cộng ba đôi, sau đó lại nhấc mâm thức ăn dư lên, cũng ngẩng đầu, hừ một tiếng, cũng xoay cái ót về phía Phương Chính, đi rồi.

Phương Chính ngồi tại chỗ, lau lau mũi, vẻ mặt dở khóc dở cười.

Độc Lang ở bên cạnh nhìn Phương Chính, lại nhìn chậu thức ăn lớn của mình, hình như không ai thèm quan tâm! Liền có chút không cam lòng nói:

-Sư phụ, con bị kì thị chủng tộc.

Phương Chính liếc mắt nhìn Độc Lang một cái, nhếch miệng cười nói:

-Con cũng muốn được người ta hầu hạ?

Độc Lang nhìn nụ cười tươi kia của Phương Chính, lập tức cảm thấy chẳng lành, cái đầu nhanh chóng lắc lia lịa, hô lên:

-Không, con siêng lắm.

Nói xong, tự ngậm lấy chậu ăn cơm, tung ta tung tăng chạy về phía phòng bếp.

Ngay sau đó liền nghe được tiếng hô kinh ngạc của Phương Khả:

-Oa, Tịnh Pháp, mày thông minh quá, tự cầm lấy chậu luôn kìa! Giỏi hơn cả ba ba nữa!

Phương Chính vừa nghe, trên trán đen xì, đây là chuyện gì thế?

Chương Tuệ Hân quay lại đây rất nhanh, lau dọn sạch sẽ cái bàn, mọi người lại có vẻ rảnh rang.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa nhà vang lên.

Phương Khả buồn bực hỏi:

-Ai lại đến vào giờ này nhỉ?

Chương Tuệ Hân có chút lo lắng:

-Sẽ không lại là cái tên phiền phức kia đúng không?

Phương Khả lắc đầu nói:

-Sẽ không, mỗi khi hắn tới đều phá cửa, chưa lịch sự như vậy bao giờ.

Nói xong, Phương Khả chạy tới mở cửa, cửa vừa mở ra, Phương Khả đột nhiên hốt hoảng hô lên:

-Nha! Người xấu tới!

Vừa nghe được Phương Khả kêu như vậy, Chương Tuệ Hân liền bật dậy xông về phía trước, như thể gà mái già bảo vệ gà con, dưới chân hụt một cái, suýt chút nữa ngã nhào, Phương Chính nhanh chóng đỡ lấy, nói:

-Không có việc gì.

Chương Tuệ Hân đang muốn hỏi cái gì không có việc gì?

Liền nghe phía cửa truyền đến thanh âm của Tống Bân:

-Khả Khả, đừng sợ, tôi không phải tới xiết đồ. Tôi tới chuyển đồ cho các người.

Phương Khả vừa nghe, nhanh chóng chạy vể, cô bé chạy đến bên người Phương Chính, lôi kéo tay Phương Chính kêu lên:

-Ba ba, bọn họ lại tới dọn đồ.

Chương Tuệ Hân cũng nóng nảy:

-Ông còn muốn dọn? Nói cho ông biết, tôi đã báo cảnh sát rồi, ông cút nhanh cho tôi!

Lúc này Tống Bân đã vào cửa, vẻ mặt khổ sở nhìn Chương Tuệ Hân và Phương Khả, sau đó ngây ngẩn cả người, hiển nhiên cũng thấy kinh ngạc trước việc Chương Tuệ Hân có thể đứng lên, lại còn nhìn thấy được. Thế nhưng khi nhìn thấy Phương Chính liền bỗng nhiên hiểu ra, cũng không thấy kỳ lạ nữa, hắn khom người hành lễ với Phương Chính, kêu lên:

-Đại sư, Chương Tuệ Hân, Khả Khả, tôi tới đây để nhận sai. Lúc trước đều là do tôi sai, tôi không phải là người, làm ra những chuyện không bằng cả súc sinh, tôi biết sai rồi. Những đồ vật tôi dọn đi trước đó đã bán sạch, cũng không tìm lại được. Cho nên tôi mua vật dụng mới, bảo đảm hoàn toàn mới, là loại bán chạy nhất trên thị trường!

Khi nói chuyện, không chờ Chương Tuệ Hân phục hồi tinh thần lại, Tống Bân đã xoay người vung tay lên nói:

-Thất thần làm cái gì? Dọn vào đi!

Tiếp theo, một đám người tiến vào, khiêng vào nào là sô pha, máy giặt, tủ lạnh, TV màn hình lớn 41 inch...

Lúc từng vật dụng được mang vào, đặt xuống, Chương Tuệ Hân mới tin tưởng Tống Bân là thật sự tới xin lỗi, thế nhưng nhìn thấy nhiều đồ như thế, cô cũng có chút ngơ ngác. Cô ốm đau đã lâu, không nắm bắt được tình hình tin tức bên ngoài, khoa học kĩ thuật thay đổi từng ngày, có nhiều thứ cô chưa hề thấy qua, cũng không biết đó là cái gì.

Nhưng cho dù là kẻ ngốc, nhìn bề ngoài to lớn của mấy vật này, cũng hiểu được giá cả của chúng là rất xa xỉ.

Đặc biệt, Tống Bân còn rất để ý, giá cả dán ở phía trên vẫn để nguyên, nhìn thấy cái giá hơn cả vạn đồng kia, Chương Tuệ Hân kinh ngạc muốn rớt cằm. Cô hoang mang lo sợ đến gần Phương Chính, hỏi:

-Này... Đây là có chuyện gì thế? Cái này cũng đắt quá ...

Tống Bân vừa nghe, nhanh chóng tiến lên nói:

-Không đắt, không đắt, đây đều là những thứ có thể mua được bằng tiền. Tiền có nhiều cũng đâu mua được lương tâm, đúng không? Hôm qua tôi đã suy nghĩ cả một đêm, cái gì cũng nghĩ kĩ hết. Làm người xấu cũng một ngày, làm người tốt cũng một ngày, nhưng làm người tốt còn có thể đến nơi thanh tĩnh để siêu thoát, còn làm người xấu thì phải xuống ...

Nói đến đây, thân thể Tống Bân bất giác run lên, thiếu chút nữa là nhũn chân quỳ luôn xuống.

Hiển nhiên, hành trình thăm địa ngục, đã thực sự làm hắn sợ đến tận xương cốt.

Thế nhưng Phương Chính cũng đã nhìn ra, Tống Bân là thật sự chịu cải tà quy chính. Nhưng rồi cẩn thận ngẫm lại, người bình thường bị nhốt vào ngục giam mấy ngày liền cải tà quy chính, kẻ ác bị ném vào ngục giam mười năm hai mươi năm cũng phải mất bình tĩnh. Chỉ có cái loại tội ác tày trời, tính xấu không đổi mới có thể tiếp tục làm ác sau khi được thả ra. Nhưng ngục giam mà so sánh với địa ngục, đó chính là đãi ngộ kiểu thiên đường, nếu gặp phải địa ngục, không ai nói với anh chuyện nhân quyền, cái loại đau đớn đó, đừng nói là người thường, kể cả đại ma đầu cũng phải ngoan thành cục cưng. Nếu tiếp tục như thế, địa ngục dùng để khuyên người ta hướng thiện, dùng vẫn rất được...

Vì thế Phương Chính nói:

-A Di Đà Phật, nếu thí chủ có tâm, vậy Chương thí chủ liền nhận lấy đi. Tống thí chủ, ông mua mấy thứ này có làm gia đình ông nặng gánh hơn không đấy?

Tống Bân cười khổ nói:

-Nặng gánh thì phải có, nhưng cũng không đến nổi nào. Cái nghề mà tôi làm lúc trước, tiền tới nhanh mà đi cũng nhanh, thôi thì xem như lần này tiêu hết số tiền tích cóp trước đó đi ... Như vậy cũng tốt, đi sạch sẽ, xem như chặt đứt quá khứ. Sau khi sửa đổi một lần, làm người cho đường hoàng...

Nói xong, Tống Bân lại khom mình hành lễ với Chương Tuệ Hân và Khả Khả, xin lỗi.

Chương Tuệ Hân cùng Khả Khả thấy vậy, cũng không biết nên nói cái gì mới tốt. Thế nhưng rốt cuộc hai người vẫn là lòng dạ lương thiện, vẫn tha thứ cho Tống Bân.

Lúc này Tống Bân mới vui vẻ cười, chỉ huy mấy người khuân vác sắp xếp vật dụng cho xong.

Chờ Tống Bân mang theo người đi rồi, căn nhà vốn trống rỗng lập tức đầy đủ, rực rỡ hẳn lên...

Sau khi đóng lại cửa nhà, Khả Khả mới chạy đến trước mặt Phương Chính, có chút rụt rẻ hỏi:

-Ba ba, đây đều là của chúng ta sao?

Phương Chính gật đầu nói:

-Đúng vậy, đều là của con.

-Oa ! Mẹ ơi, chúng ta có TV! Oa oa, TV lớn quá! Còn có tủ lạnh, con muốn làm đá! Còn có máy giặt to, sau này không cần giặt tay nữa, oa oa oa...

Cô nhóc mừng như điên chạy khắp nhà, thấy cái gì cũng phải sờ thử, xem thử ...

Nhìn một màn này, Chương Tuệ Hân cũng cười sung sướng, theo bản năng nhìn về phía Phương Chính, cười nói:

-Cảm ơn ngài, Phương Chính trụ trì, ngài giúp chúng tôi có được cuộc sống mới. Cảm ơn...

Phương Chính cười nói:

-Thí chủ khách sáo rồi, Khả Khả gọi bần tăng một tiếng ba ba, đó chính là duyên phận, tất cả những chuyện này cũng là bần tăng nên làm.

Khách sáo hai câu, Khả Khả đã chạy về tới, hưng phấn kêu lên:

-Ba ba, mẹ ơi mau đến xem! Tủ lạnh có cái gì nè, nhiều lắm...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay