Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 929

Chương 929: Người Đẹp Vì Lụa

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 929: Người Đẹp Vì Lụa

Lắc đầu, Phương Chính nhanh chóng xách theo đồ ăn về nhà.

Kết quả một màn này lại bị người khác chụp được, phát tán lên trên mạng.

Lúc trước không thấy rõ mặt, trên mạng chỉ xem như một trò đùa mà bàn tán, nhưng bây giờ nhìn thấy mặt rồi, liền khiến cả đám sợ ngây người.

"Mẹ nó! Tôi không có nhìn lầm đâu nhỉ, đây là đại sư Phương Chính."

"Á đậu, hồng trần thối nát này cũng ghê gớm vậy sao, đại sư Phương Chính cũng bị ngập chìm trong đó rồi?"

"Đại sư Phương Chính ăn thịt? Trời ơi...hắn có định nhấp kèm hai ly rượu không thế?"

"Xong rồi xong rồi, tín ngưỡng sụp đổ, hình tượng chói lòa của đại sư Phương Chính trong lòng tôi đã... Haizzz..."

...

Trên mạng là một màn kêu rên ầm ĩ, nhưng cũng có người vẫn ủng hộ Phương Chính như cũ.

"Mặc kệ thế nào, Phương Chính trụ trì đã giúp chúng ta tống cổ Bắc Thanh, đó chính là anh hùng. Tế Công người ta cũng ăn thịt, vì sao lại không cho đại sư Phương Chính ăn thịt?"

"Đúng thế, đúng thế. Nhìn trên góc độ lịch sử, trước kia hòa thượng cũng có thể ăn thịt mà?"

"Đúng vậy, cho dù là hiện tại, có rất nhiều phân nhánh Phật giáo khác cũng cho phép ăn thịt. Rất nhiều hòa thượng được cho phép ăn tam tịnh nhục mà."

"Không sai, cái này có thể lý giải."

Thế nhưng dưới tốc độ lan truyền của bức ảnh, người chú ý càng ngày càng nhiều, thậm chí có một ít tin tức bắt đầu chú ý tới Phương Chính, người mới nổi như cồn cách đây vài ngày.

Đúng lúc này, một người tên là Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân bỗng nhiên cập nhật Mạng xã hội, up ảnh chụp Phương Chính lên, kèm thêm một câu:

"Một người xuất gia, đảo loạn phàm tục, tranh danh tranh lợi, uống rượu ăn thịt, rêu rao khắp nơi, còn thể thống gì? Không quy củ!"

Chân dung của Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân là một vị đạo sĩ mặc trường bào màu đen, để râu dài. Tự giới thiệu là: Núi Võ Đang, chưởng môn nhân phái Võ Đang Đại Khí, tổ sư Trương Tam Phong, Hỏa Đức Tinh Quân hạ phàm. Số lượng Fans không nhiều, chỉ có 3000 người...

Thế nhưng có người xem xong phần giới thiệu của hắn, phát hiện một vấn đề, cái phái Võ Đang Đại Khí này hình như không tồn tại... Thế nhưng sau khi vấn đề được nêu lên đã bị bao phủ, không ai để ý nữa.

Mọi người vốn chỉ muốn xem náo nhiệt, đột nhiên thấy một vị đạo sĩ nhảy ra nói như vậy, lại nhìn thấy lí lịch sơ lược của hắn, lập tức có người đăng lại bài này. Trong vòng nửa ngày ngắn ngủi, số lượng fans của Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân đã tăng lên tới mười vạn người!

"(Đạo giáo chân nhân rất giận Phương Chính không quy củ), chân nhân cũng thấy không được, hay là thu yêu thuật của yêu tăng Phương Chính này?"

Có người nói.

"Hiện nay cả nước không ai vừa mắt cả, các người còn giúp Phương Chính giải vây sao? Như đã nói, cái gì ra cái nấy, hắn đuổi Bắc Thanh đi, đó là có công, nhưng điều này cũng đâu đồng nghĩa với việc hắn có thể tùy tiện phạm giới? Chẳng lẽ không có ai quản chuyện này sao? Huống chi, thiên hạ rộng lớn như vậy, người tài ba vô số, Phương Chính chẳng qua là đi trước người khác mấy bước, dẫn đầu xuất chiến mà thôi. Nếu hắn không ra, tự nhiên có người khác tới. Cho nên, công lao này cũng không có lớn như các người nói."

"Đúng thế, tôi cũng cảm thấy lần khiêu chiến này hơi nhuốm màu hài kịch quá, nói không chừng là sắp xếp sẵn rồi."

"Chính cái gọi là loạn thế đạo sĩ xuống núi, thịnh thế hòa thượng mở cửa gom tiền. Phật giáo vốn dĩ bắt nguồn từ phía Tây! Ủng hộ Đạo giáo, ủng hộ Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân tới trấn áp tà ma!"

"Ta quỳ trước Phật ba ngàn năm, không thấy trong lòng Phật thương xót ta, chẳng phải bụi bặm che mắt Phật, mà do ta chưa ném tiền nhang đèn! Phật, không tham tài sao? Vì sao lại tiếp nhận cung phụng của thế gian? Phật, không ác sao? Vì sao không chấp nhận người trần không tôn kính? Phật nói chúng sinh bình đẳng, vì sao còn phân Bồ Tát, hộ pháp, sư? Chúng ta thành kính dâng hương, cầu xin tai qua nạn khỏi. Đức Phật lại nói rằng, thế nhân nhiều mệnh, mệnh đã chú định, ý trời không thể trái! Bạn hỏi Phật của bạn một chút, liệu còn nhớ hoa bay ngày ấy hay không, bạn hỏi Phật của bạn một chút, chín tầng luyện ngục đã qua chưa, bạn hỏi Phật của bạn một chút, trên đá Tam Sinh khắc cái gì, bạn hỏi Phật của bạn một chút, có thể độ ách, sao không độ ta!"

"Lầu trên nói rất đúng, Phật giáo chính là tà ma ngoại đạo! Tôi liền muốn hỏi một chút, hòa thượng mua thịt bên đường, hành vi như thế, thật sự không ai quản sao?"

"Ai quản? Cảnh sát có quản được hòa thượng ăn thịt đâu! Nhất Chỉ tự của người ta chính là trời, ai có thể quản hắn?"

"Thật cho rằng không ai quản, thật nghĩ rằng Giáo Hội Phật Giáo là để làm cảnh sao? Làm trụ trì là có thể vô pháp vô thiên? @Giáo Hội Phật Giáo Cổ Lâm tỉnh."

Lúc này, Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân lại ra mặt lần nữa, lạnh giọng quát lớn.

Có Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân dẫn đầu, đám người như thể tìm được con dê đầu đàn, người tin cậy, trong nhất thời thế mà lại tụ hợp với nhau, cũng được mấy phần thanh thế, một đám kêu gào đòi xử lý Phương Chính, truất quyền trụ trì Nhất Chỉ tự của Phương Chính, thậm chí là tước thân phận tăng y của hắn! Làm ầm ĩ tới tận lúc này, vẫn chỉ là một nhúm người như cũ, cũng chẳng thu hút được bao nhiêu lực chú ý.

Mà Phương Chính cũng không có thời gian lên mạng đi xem mấy thứ này, giờ này phút này, hắn đang mang đồ ăn tới nhà của Phương Khả.

Kết quả vừa vào cửa, Phương Chính liền ngây ngẩn cả người, chỉ thấy căn nhà vốn có chút bừa bộn, bây giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ, tuy vật dụng trong nhà còn thiếu, ngôi nhà có vẻ rất trống trải, nhưng cảm giác ấm áp hơn trước rất nhiều.

-Ngài đã về rồi.

Một giọng nói thăm hỏi nhẹ nhàng, Phương Chính nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người phụ nữ đi ra từ trong phòng bếp, quần dài eo thon, mặc một chiếc áo lông màu trắng khoác ngoài áo len màu đỏ. Tuy quần áo rất dày, nhưng khi người phụ nữ này mặc vào lại có vẻ rất gọn gàng. Gương mặt tinh xảo mang một nụ cười ấm áp, khiến Phương Chính nhìn mà sáng ngời đôi mắt!

Lại gần nhìn, thiếu chút nữa Phương Chính không nhận ra đối phương là ai, còn tưởng là họ hàng hay chị em gì gì đó của Phương Khả, cẩn thận nhìn lại, lúc này mới phát hiện, đó chính là Chương Tuệ Hân!

Phương Chính không hề che giấu sự kinh ngạc của bản thân, hắn há to miệng, kinh ngạc nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, thí chủ thay đổi thế này, bần tăng nhận không ra.

Chương Tuệ Hân nhìn bộ dáng ngơ ngác kia của Phương Chính, trong lòng cũng tràn đầy cảm giác thỏa mãn, không người phụ nữ nào không thích được người khác khen xinh đẹp, đặc biệt là được một vị hòa thượng khen, cảm giác đó, Chương Tuệ Hân cảm thấy mình như một cô gái lần đầu tiên được ngồi lên xe hơi, vô cùng khác lạ. Chương Tuệ Hân nói:

-Chắc ngài đói bụng rồi? Tôi có nấu cháo, có muốn ăn trước một chút hay không?

Phương Chính nhìn thoáng qua phòng của Khả Khả, liền thấy Phương Khả đột nhiên nhảy ra từ trong phòng, kêu 'oa' một tiếng, Phương Chính vô cùng phối hợp cũng 'oa' theo một tiếng, như thể bị dọa thật sự.

Phương Khả tức khắc nhào vào trong lòng ngực Phương Chính, cười thật vui vẻ, vừa cười vừa nói:

-Cảm ơn ba ba, mẹ nói là ba ba trị hết bệnh cho mẹ. Mẹ có thể đi lại rồi, ha ha ... Mẹ có thể đi có thể nhìn được rồi, con nói ba ba nè, lúc trước con không có tin đâu, còn tưởng rằng có người giả làm mẹ con, hoặc là con đang nằm mơ á...

Cô nhóc có vẻ cực kì hưng phấn, căn bản không cho Phương Chính cơ hội chen ngang, nó ôm cổ Phương Chính, treo ở trên người Phương Chính, nói ríu rít không ngừng.

Phương Chính bất đắc dĩ nhìn về phía Chương Tuệ Hân, Chương Tuệ Hân cong môi cười, đi tới nhận thức ăn trong tay Phương Chính, sau đó quay đầu mỉm cười nói:

-Tôi đi nấu ăn, hai người đi chơi đi.

Sau khi Chương Tuệ Hân đi rồi, Phương Chính bị một con khỉ nhỏ bám lấy cổ, chỉ huy ngồi xuống cái bàn bên cạnh, nghe con khỉ nhỏ hưng phấn nói chuyện ...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay