Chương 928: Rất Nghe Lời
Sau khi Chương Tuệ Hân khóc, cũng thích ứng với bóng tối rồi, tiện tay mở đèn lên, lần đầu tiên mới thấy được rõ ràng vị hòa thượng đã trợ giúp mình. Trong đầu cô đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng cô hoàn toàn không ngờ tới Phương Chính thật sự là một hòa thượng!
Dù sao từ nhỏ đến lớn, số lần gặp hòa thượng của cô cũng đếm trên đầu ngón tay, sao có thể trùng hợp như vậy, lập tức Khả Khả có thể tìm được một vị ngay? Hay là hòa thượng tốt? Dưới cái nhìn của cô, trên thế giới tuyệt đối không chuyện người tốt vô duyên vô cớ giúp mình, nếu có, ngoại trừ người thân, chỉ có thể là có toan tính. Nhưng nhà cô thì còn có cái gì để mưu đồ? Cô nghĩ tới khả năng đối phương coi trọng tư sắc của mình, nếu như hi sinh chính mình có thể đổi cho Khả Khả một hoàn cảnh an ổn, thì cô cũng tự nguyện.
Chỉ là cô không ngờ người trước mắt thực sự là một hòa thượng! Trắng tinh, khuôn mặt không phải loại dịu dàng xinh đẹp mà là kiểu nam tính ôn hòa soái khí, trên người hắn mặc một tấm áo tăng màu trắng, nhìn như hiệp khách cổ đại.
Trong nháy mắt đó, Chương Tuệ Hân nhìn có chút ngây dại, thầm nghĩ:" Trên thế giới sao lại có kiểu đàn ông anh tuấn thế? Thật sự không thể tưởng tượng nổi, còn tưởng chỉ có trong sách mới có.
Chương Tuệ Hân si cũng không phải yêu mà là kiểu người yêu thích cái đẹp. Hơn nữa cô làm người mù lâu quá, chưa thấy người sống cũng lâu lắm rồi, đột nhiên gặp một hòa thượng đẹp trai thế này, trong lòng lại càng thêm cảm kích, Phương Chính bị cô nhìn như thần nhân vậy.
Có người gọi loại phản ứng này là lý luận heo mẹ sánh Điêu Thuyền...
- Cảm ơn đại sư.
Lần đầu tiên Chương Tuệ Hân công nhận thân phận hòa thượng của Phương Chính, lần đầu tiên cung kính gọi đại sư. Nhưng trong lòng cũng có chút tiếc nuối, nếu Phương Chính không phải hòa thượng, lại có y thuật thần kỳ. Nếu thật sự coi trọng cô, Phương Chính như vậy chắc có thể cho Khả Khả một mái nhà ấm áp... Đáng tiếc, Phương Chính là một hòa thượng.
Phương Chính chắp tay trước ngực cười nói:
- A Di Đà Phật, chúc mừng thí chủ. Thí chủ cảm thấy bây giờ có thể trị chân chưa?
Trước tiên trị con mắt, Chương Tuệ Hân tin phục đối phương hoàn toàn, gật gật đầu, hào phóng lộ ra hai chân.
Kết quả vừa ngửa đầu lên đã thấy Phương Chính nhắm mắt lại.
Chương Tuệ Hân ngạc nhiên nói:
- Đại sư, người đây ?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng thí chủ yên tâm, bần tăng không mở to mắt cũng có thể trị liệu bệnh cho thí chủ. Thí chủ nằm sấp đi, bần tăng phải hạ châm.
Lúc này Chương Tuệ Hân thở dài, cô thật sự hi vọng Phương Chính không phải một chính nhân quân tử, thậm chí có thể lập tức tính toán hoàn tục. Nhưng nhìn thấy sự chính khí của Phương Chính, cô bỗng thấy có chút tự ti mặc cảm, không nghĩ nhiều nữa, cô an tĩnh nằm lỳ trên giường.
Cô nào biết được, giờ khắc này Phương Chính đang ai thán trong lòng:" Làm người tốt khó quá...Làm hòa thượng tốt càng khó quá... từ nhỏ đến lớn, chưa được thấy phụ nữ cởi quần, bây giờ có cơ hội thì phải y nguyên cái gì cũng không được nhìn, A Di Đà Phật,ai..."
Mặc dù Phương Chính kêu rên trong lòng, nhưng thực chất bên trong vẫn là hòa thượng, đôi mắt nhắm chặt, đồng thời cảm ứng vị trí trên thân thể Chương Tuệ Hân, khí tức trong người phóng ra ngoài, có thể cảm nhận được vật thể gần, Phương Chính tụ khí thành châm giữ khoảng cách một cm với chân của Chương Tuệ Hân bắt đầu cách không thi châm.
Chân Chương Tuệ Chân không phải trời sinh tàn tật, mà là sau này vì đủ loại nguyên nhân mới dẫn đến thần kinh bị hoại tử, mạch máu bị nghẽn thành thế. Y thuật của Phương Chính kỳ thật không gọi là y thuật, hắn dùng chính chân khí của cơ thể để chữa trị thần kinh, dùng khí châm khơi thông mạch máu từ đó tạo ra hiệu quả.
Đương nhiên, y thuật thuần túy cũng có thể trị liệu nhưng quá trình đó chậm hơn rất nhiều. Đồng thời cũng phải dùng không ít thuốc tốt, điều này thì gia đình Chương Tuệ Hân không chịu được.
Mười mấy phút sau, Phương Chính thu tay lại, thấp giọng nói:
- Thí chủ thử đứng lên đi lại chút đi.
Phương Chính đợi nửa ngày, Chương Tuệ Hân vẫn không có động tĩnh gì, Phương Chính nghiêng tai nghe, thì ra Chương Tuệ Hân đã ngủ.
Phương Chính đắp chăn cho Chương Tuệ Hân, rồi một mình đi ra ngoài.
Đứng ở ban công ngửa đầu nhìn lên mặt trăng trên bầu trời, trong lòng thầm nhủ: "Một phụ nữ cởi quần nằm trên giường. Đối mặt với một người đàn ông không đặc biệt quen thuộc, an tâm ngủ thiếp đi... Cứ như ta là người vô hại vậy? Vì sao ta ngửi thấy mùi vị vạn năm làm cẩu độc thân nhỉ? Khổ quá..."
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, đến ngày thứ hai, Phương Chính dậy sớm ra ngoài mua thức ăn.
Mặc dù Chương Tuệ Hân và Khả Khả đã khỏi bệnh, đồng thời cũng dùng chân khí bổ sung thiếu hụt dinh dưỡng cho thân thể họ, nhưng vẫn cần bồi bổ chút.
Phương Chính nhìn đồ ăn với ánh mắt cổ quái, Phương Chính mua một con gà, một đống rau xanh lớn. Trên đường trở về, nghe tiếng xiềng xích ầm ầm vang lên, lúc này Phương Chính mới nhớ tới hôm qua ném Tống Bân vào cửa Địa Ngục, tính thời gian thì cũng vừa đủ một đêm rồi, tên kia có thể thả rồi!
Phương Chính tranh thủ thời gian thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, dẫn mọi người xung quanh vào mộng, để bọn họ coi nhẹ sự tồn tại của cửa Địa Ngục. Đồng thời Phương Chính cũng có chút tò mò, sau khi du lịch Địa Ngục nửa ngày rồi Tống Bân có thay đổi không, nếu không thì có nên ném hắn trở vào hưởng thụ tiếp không... Du lịch cho đủ một ngày.
Phương Chính đang suy nghĩ lung tung thì cửa lớn mở ra một khe hở, ác quỷ trên cánh cửa đưa tay vào bắt Tống Bân ra y như bắt một con gà con, rồi ném xuống đất. Sau đó chắp tay trước ngực thi lễ với Phương Chính, cửa Địa Ngục chậm rãi chìm xuống biến mất không thấy gì nữa.
Trên mặt đất, hai mắt Tống Bân đăm chiêu, cả người ngây ngẩn.
Phương Chính đi lên còn chưa mở miệng, đột nhiên Tống Bân như cá chép uỵch một tiếng bò lên, sau đó xoay người quỳ trên mặt đất, dập đầu với Phương Chính như giã tỏi, đầu dập đến mức toác cả máu, vẫn không hề dừng lại, luôn miệng kêu rên:
- Đại sư, Bồ Tát, Phật Tổ đại lão gia, tôi biết sai rồi, tôi biết sai rồi, sẽ không dám ỷ mạnh hiếp yếu nữa, không bắt nạt cô nhi quả phụ nữa. Không, sau này không dám làm chuyện xấu nữa. Tôi thề, về sau nhất định sẽ làm người tốt... van cầu người, đại sư, La Hán,...
Phương Chính nhìn bộ dạng của Tống Bân, biết đứa nhỏ này cải tạo khá tốt rồi, điều duy nhất không đổi là đầu lưỡi vẫn dài, nói nhiều.
Phương Chính nói:
- Nếu biết sai rồi thì đứng lên đi. Địa Ngục chỉ là trừng phạt, chuộc tội như thế nào còn phải xem biểu hiện của cậu.
- Vâng vâng... Đại sư, La Hán...
Phương Chính thấy tên kia lại bắt đầu muốn lải nhải, tranh thủ nói luôn:
- Đi đi, làm nhiều nói ít, mới thấy là dụng tâm. Đi đi.
Phương Chính vội vã trở về làm điểm tâm cho Chương Tuệ Hân, nào có thời gian rỗi để nghe Tống Bân lải nhải, thế là bắt đầu đuổi người.
Tống Bân nghe có thể đi, tranh thủ đứng lên nhanh chân chạy mất, ngay cả tiếng cảm ơn cũng không có.
Phương Chính nhìn bóng lưng Tống Bân lau lau mũi thầm nói:
- Thật là rất nghe lời, bảo hắn nói ít làm nhiều thì làm ngay, cảm ơn cũng không nói...