Chương 927: Chữa Bệnh
Phương Chính hồ nghi nhìn Độc Lang, hỏi:
- Loài của con không phải thích ăn... vật kia sao?
Người nói là chó, ta là sói! Sói, sói! Độc Lang tủi thân nhìn Phương Chính, dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm Phương Chính.
Phương Chính vỗ vỗ đầu sói nói:
- Con không nói, thầy suýt nữa quên mất, con là sói, không phải chó... không có quan hệ với usky.
Nói xong, Phương Chính đi về phía Khả Khả và Chương Tuệ Hân, để lại Độc Lang mang bộ mặt u oán nhìn mình.
Phương Chính vừa đi vừa dùng thần thông trong lòng sửa đổi chút xíu với cửa Địa Ngục: " Thời gian trong cửa Địa Ngục với thời gian hiện thực sửa thành tỉ lệ 1:1."
Trước kia Phương Chính thu người vào đều có gia tốc thời gian, ngàn năm ở cửa Địa Ngục chỉ bằng một chớp mắt bên ngoài. Nhưng lần này, Phương Chính cũng không có thời gian hao tổn với bọn hắn, dứt khoát nhốt đám Tống Bân vào cửa Địa Ngục 1 ngày, hắn cũng có thời gian yên tĩnh.
Vì để không dọa đến Khả Khả và Chương Tuệ Hân, Phương Chính đưa hai người vào mộng, hai người không nhìn thấy tình cảnh vừa nãy, chỉ nhìn thấy đối phương sợ hãi khó hiểu sau đó nhanh chân chạy mất. Khả Khả thấy thế vỗ tay hô tốt, mặc dù cô bé cũng không biết Phương Chính đã hù dọa đám người xấu hung thần ác sát kia như thế nào.
Tâm tình bị đám người kia phá rồi, ba người cũng quyết đinh đi về. Về đến nhà, Khả Khả lôi kéo Phương Chính, để Phương Chính kể chuyện xưa cho bé.
- Ách, Khả Khả, chẳng phải nên để mẹ con kể cho con nghe sao?
Phương Chính dở khóc dở cười nhìn Khả Khả ghé vào chân mình như chú mèo nhỏ , hỏi.
Khả Khả lắc đầu nói:
- Chuyện của mẹ con đã nghe hết rồi, không có câu chuyện mới nào cả. Ba chưa kể lần nào, lần này ba kể đi.
Phương Chính có thể từ chối sao? Đương nhiên là không thể, thế là sau khi nghĩ nghĩ, Phương Chính kể cho Khả Khả câu chuyện lý thú khi còn bé của mình, cùng một số chuyện của những động vật trên núi, quả nhiên cô bé nghe say sưa ngon lành, được một lúc thì Khả Khả ghé vào đùi Phương Chính ngủ thiếp đi.
Phương Chính nhẹ nhàng vỗ vỗ người Khả Khả, ôm cô bé vào phòng, đặt lên giường, nói khẽ với Khả Khả:
- Ngủ đi, ngủ một giấc tỉnh dậy, bệnh gì cũng đều khỏi, cực khổ đã kết thúc.
Đang lúc nói chuyện, Phương Chính thụ khí thành châm, bắt đầu giúp Khả Khả chải chuốt tắc nghẽn trong thân thể, đồng thời vận dụng chân khí giúp Khả Khả chải chuốt kinh mạch, hoạt hóa mạch máu tế bào, lúc những ám tật trên người Khả Khả đều được chữa khỏi thì đã là nửa đêm rồi.
- Sư phụ, có phải người muốn chữa bệnh cho thí chủ Chương không?
Độc Lang hiếu kỳ hỏi.
Phương Chính gật đầu nói:
- Ừ, con trông Khả Khả đi, vi sư đi chữa bệnh cho thí chủ Chương.
- Được ạ.
Độc Lang ghé vào bên cạnh Khả Khả, mặc dù nó cũng không biết nhưng nó có thể nhìn cái gì... Chẳng lẽ sẽ có người bò vào từ cửa sổ hay sao?
Phương Chính đi vào buồng trong, Chương Tuệ Hân nghe thấy âm thanh, lập tức tỉnh lại hỏi:
- Phương Chính trụ trì?
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, là bần tăng.
- Phương Chính trụ trì, đã trễ như vậy người còn chưa ngủ, có việc gì chăng?
Chương Tuệ Hân tò mò hỏi.
Phương Chính đáp:
- Thí chủ, ban ngày bần tăng đã có lời muốn nói với cô, cô còn nhớ rõ không?
- Lời gì vậy?
Chương Tuệ Hân ngạc nhiên.
Phương Chính đành phải nói lại lần nữa:
- Bần tăng biết trị bệnh, bệnh của thí chủ bần tăng có thể trị được.
- Cái gì??
Nếu như lời Phương Chính nói lúc ban ngày thì Chương Tuệ Hân tự động cho lời ấy là lừa đảo, không coi ra gì. Nhưng trải qua một ngày ở chung, cô đã xác nhận Phương Chính không phải người xấu, đương nhiên lời Phương Chính nói vào giờ phút này tự nhiên cũng có trọng lượng. Chương Tuệ Hân khẩn trương hỏi:
- Thật sao??
Phương Chính đáp:
- Đương nhiên, bệnh của thí chủ với một số người thì là rất khó, nhưng đối với bần tăng thì rất đơn giản. Bần tăng vừa lúc có một loại y thuật có thể trị hết chân và mắt cho thí chủ, nếu như thí chủ đồng ý, bây giờ bần tăng có thể trị liệu cho thí chủ.
- Điều này... Người thật sự có thể chữa khỏi con mắt và chân của tôi sao?
Chương Tuệ Hân không thể tưởng tượng nổi hỏi, theo bản năng muốn khóc lên. Bởi con mắt và đôi chân khiến cô cảm thấy thiệt thòi cho Khả Khả rất nhiều, cô nằm mộng cũng nhớ. Nhưng Phương Chính quá mộng ảo, khiến cô thậm chí nghĩ mình đang nằm mơ. Thế là Chương Tuệ Hân không ngừng bóp lấy mình,
Đến tận lúc cô đau nhe răng trợn mắt, mới xác định là mình không nằm mơ.
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ, đây không phải mộng. Thí chủ ngồi xuống, nhắm mắt lại, không nên động, bần tăng giúp thí chủ khôi phục thị lực trước, sau đó sẽ trị tật chân.
Nghe được rằng Phương Chính sẽ ra tay đây, Chương Tuệ Hân càng kích động, nhưng vẫn cố đè nén kích động trong lòng, tựa vào đầu giường ngồi vững vàng, nhắm mắt lại lẳng lặng chờ. Đồng thời cô cảm giác được Phương Chính đặt một tay lên đầu mình, ngay sau đó một luồng khí tức thanh lượng truyền vào đầu cô, có chút mát mẻ lại có chút ngứa, nhưng cô cũng không cho rằng cảm giác này là do Phương Chính, chỉ coi đó là ảo giác vì khẩn trương quá, thấp giọng nói:
- Phương Chính trụ trì, có đau đớn hay không?
Phương Chính không nói chuyện.
Chương Tuệ Hân đợi một lúc, sau đó phát hiện tay Phương Chính đổi vị trí, nhịn không được hỏi tiếp:
- Phương Chính trụ trì, bắt đầu rồi sao?
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ thử mở mắt ra nhìn chẳng phải sẽ biết sao?
Chương Tuệ Hân sững sờ, mở to mắt ra nhìn? Cô đâu thấy được cái gì? Chính vì nghĩ vậy, Chương Tuệ Hân mở đôi mắt ra, trong nháy mắt đó, Chương Tuệ Hân cảm thấy trước mắt một vùng tăm tối, trong bóng tối lờ mờ có bóng người màu trắng đứng trước mặt. Mặc dù có chút mơ hồ nhưng cô biết rằng mình có thể nhìn thấy được rồi! Một khắc này, nước mắt Chương Tuệ Hân không cầm được chảy ra... Người không mất đi đôi mắt, vĩnh viễn sẽ không biết việc có hai mắt đáng ngưỡng mộ thế nào, mất đi mà có được lại vui sướng tràn ngập lồng ngực Chương Tuệ Hân, khiến cô không nhịn được oa lên một tiếng, khóc lên như một đứa trẻ.
Phương Chính không ngăn cản Chương Tuệ Hân, để cô khóc thỏa thích. Cái nhà này vì cô đổ xuống, Khả Khả chịu vô số tội khổ, nhưng Phương Chính biết, Chương Tuệ Hân cũng chịu dày vò sống không bằng chết! Còn sống liên lụy con gái, chết thì không yên lòng con gái, mỗi ngày lựa chọn sống chết trong bồi hồi, loại đau khổ này người khác không rõ được, Phương Chính lại cảm nhận được. Đó là sự thống khổ sống không bằng chết, chết đi thì lại không được.
Bây giờ, Chương Tuệ Hân rốt cuộc đã nhìn thấy hi vọng, thống khổ đè nén vô số ngày trong lòng lập tức bộc phát như lũ, nó khổng chỉ là khóc, cũng là đang bộc phát, hay như một sự trút xuống, trút xuống tất cả khổ sở. Chỉ có thoát hết thống khổ ra, mới có thể chừa lại nhiều không gian cho vui vẻ và hạnh phúc.
Chương Tuệ Hân khóc trọn vẹn nửa giờ, mới dần bình tĩnh lại. Mà điều duy nhất Phương Chính có thể làm là đứng bên cạnh nhìn, không có cách nào khác, nhà Chương Tuệ Hân quá nghèo, đến cái khăn tay cũng không có, Phương Chính muốn đưa khăn tay cũng không được. Mà Phương Chính hoàn toàn không có kinh nghiệm xử lý chuyện phụ nữ khóc, chỉ có thể kiên trì yên tĩnh đứng bên cạnh...
Cũng may, sau khi Khả Khả được Phương Chính chữa trị tất cả tật bệnh, toàn thân ở vào trạng thái không minh nên ngủ rất say. Cho nên không bị đánh thức, nếu không Phương Chính phải đối mặt với hai mẹ con họ khóc ròng ròng, ngẫm lại cục diện đó, Phương Chính có chút tê da đầu.