Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 926

Chương 926: Nhét Vào

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 926: Nhét Vào

Phương Chính gõ đầu nhỏ của cô bé:

- Ăn cơm đi, nói chuyện ít thôi...

Khả Khả ôm đầu, vẻ mặt đau đớn nhìn Phương Chính, hắn lập tức mềm lòng, giúp nhóc xoa xoa đầu nói:

- Được rồi, ba vừa đi ăn cướp được ở phường xì dầu đó.

Khả Khả thồi phù một tiếng rồi bật cười, sau đó quơ đũa:

- Kỳ thật, con thích hương vị của xì dầu nhất! Chỉ là trước kia không nỡ mua, bây giờ có nhiều như vậy,oa oa oa... Phong phú quá!

Nói xong, Khả Khả chạy đi. Nhìn đứa nhóc kia, đương nhiên là nhóc con này nói láo rồi.

Mặc dù hương vị của cơm tối chẳng ra sao, nhưng vẫn được ăn vui vẻ hòa thuận.

Lúc chạng vạng tối, bà Trương mang một chị gái ở cục Dân chính tới, hai người mang đến một chiếc xe lăn. Lúc này, Phương Chính mới biết được, thì ra trong nhà có người tàn tật, điều kiện cho phép thì có thể đến cục Dân chính để được cấp xe lăn...

Vốn Khả Khả và Chương Tuệ Hân cũng biết chuyện này, nhưng họ cảm thấy có xe lăn cũng vô dụng. Bởi vì không có cách nào để Chương Tuệ Hân đến lấy xe lăn được, coi như có thể ngồi lên nhưng Chương Tuệ Hân cũng không nhìn thấy gì cả. Nhưng bây giờ khác rồi, có Phương Chính thì chiếc xe lăn này tự nhiên cũng có tác dụng.

Thế là Phương Chính vui sướng đẩy Chương Tuệ Hân, cùng Khả Khả đi xuống lầu tản bộ.

Bên cạnh cư xá có một dòng sông nhỏ, dân bản xứ gọi là Tử Thủy, nước ở đây vô cùng thanh tịnh, đứng bên bờ sông nhìn kỹ có thể thấy rất nhiều cá bơi qua bơi lại. Cây rong rất nhiều, còn có cả những xoáy nước nhỏ thong thả trôi trôi...

Bên bờ mép nước trồng không ít cây liễu, cây không cao xem dáng thì đoán chừng vừa trồng cách đây không lâu, bên kia bờ sông là một ngọn núi nhỏ đặc trưng của phương Nam, núi không cao, trên núi có những bụi cây dày vô cùng tươi tốt, in bóng xuống dòng nước vô cùng đẹp đẽ.

Chương Tuệ Hân ngồi trên xe lắn, gió bên ngoài thổi qua, cô cố gắng hít lấy không khí mới mẻ, híp mắt cười...

Khả Khả lộ ra nét mặt hưng phấn, vây quanh hai người chạy vòng vòng, chạy một lúc đi, lại chạy một hồi đến, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng, miệng không hề khép lại.

Độc Lang uể oải sau lưng Phương Chính.

Đối với mấy người không nói chuyện này, nó cảm thấy có hứng thú với đám cá trong nước kia hơn. Trên núi chỉ có nước, nhưng muốn nói đến cá, chỉ có mỗi con cá ướp muối không được ai chào đón kia thôi. Không giống ở chỗ này, có rất nhiều sinh vật kỳ lạ sống dưới nước kia, luôn có sức hấp dẫn lực chú ý của nó.

Ngay lúc cả nhà đang vừa cười vừa trò chuyện, ở đối diện bỗng xuất hiện một đám người, trong tay cầm gậy mà kẻ cầm đầu là Tống Bân!

Khả Khả vừa nhìn thấy Tống Bân, lập tức bị dọa đến sắc mặt tái mét, chạy trở lại, nắm chặt lấy góc áo Phương Chính, cả người cũng không nhịn được run rẩy, thấp giọng nói:

- Ba, con sợ...

Bầu không khí thay đổi, Chương Tuệ Hân cũng cảm nhận được, lại thêm Khả Khả, Chương Tuệ Hân theo bản năng nói:

- Khả Khả, đi nhà bà Trương mau lên. Đại sư, người cũng đi mau đi, tôi chỉ là một người phụ nữ tàn tật, bọn họ sẽ không làm gì tôi đâu.

Phương Chính thấp giọng đáp:

- Thí chủ yên tâm, tất cả đã có bần tăng.

Nói xong, Phương Chính liếc sang Độc Lang đã sớm lại gần, nhếch miệng cười một tiếng, dường như đám người lớn kia chỉ là đồ chơi lớn, cái đuôi quét qua nhìn Phương Chính, tựa như đang hỏi: "Bây giờ lên ạ?"

Phương Chính nhìn nó một cái, con nói đi?

Độc Lang nhếch miệng cười, chui lên bên cạnh sườn dốc, bọc về phía sau.

Phương Chính im lặng đặt tay lên đôi mắt của Khả Khả, thấp giọng nói :

- Đừng nhìn.

Lúc này, Tống Bân mang theo mười mấy người đến đây từ xa đã hét lên:

- Đầu trọc kia, mẹ mày cũng dám đạp tao? Còn đưa lão tử đi cục cảnh sát hả? Nhìn xem tao chơi chết mày!

Đang lúc nói chuyện, Tống Bân vung tay lên nhưng...

Một luồng gió thổi qua, bên cạnh không có một người.

Tống Bân ngây ngẩn cả người, mắng to:

- Nhìn cái gì đấy? Lên đi!

Cùng lúc mắng người, Tống Bân quay đầu lại lập tức trợn tròn mắt, thấy người của mình không biết đã nằm sấp một chỗ từ lúc nào, hai mắt trắng dã, choáng váng! Trên thân bọn người đó có một con chó lớn màu trắng bạc to cỡ con nghé con đang nằm sấp! Hắn không biết sói, chỉ là theo bản năng cho rằng con đó không phải là chó.

Lúc hắn nhìn về phía con chó lớn, chó cũng nhìn hắn cười nhếch miệng.

Trong nháy mắt đó, Tống Bân vô thức kêu lên:

- Yêu quái!

Tống Bân xoay người chạy, kết quả trước mắt lóe lên một ánh bạc, một con sói lớn màu trắng chặn đường đi của hắn, một bàn tay đập hắn bay trên mặt đất.

Cùng lúc đó, Phương Chính buông lỏng tay che mắt Khả Khả, đi tới trước mặt Tống Bân, chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, tội nghiệt ngập trời, ai có thể cứu ngươi?

Tống Bân nhìn Độc Lang một chút, lại nhìn đám tiểu đệ đã ngã đầy đấy, nhìn lại Phương Chính, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, kêu lên:

- Hòa thượng xấu xí, còn tưởng mày trâu bò? Không phải chỉ đánh một trận sao? Mày đánh đi, mày đánh tao chút xem, tao sẽ cho mày nhớ kỹ! Mày có thể ngày ngày trông coi hai mẹ con nó hả? Chờ mày đi, để xem tao trừng trị chúng nó thế nào!

Nói đến đây, Tống Bân lộ ra ánh mắt hung ác.

Phương Chính nhướn mày, vốn cho là Tống Bân chỉ là loại lưu manh ham món lợi nhỏ, bây giờ xem ra tên này hoàn toàn không có giới hạn! Chỉ dựa vào dì Trương và mấy ông bà bảo vệ Khả Khả và mẹ của cô bé, đương nhiên cũng không tin cậy lắm. Thế là Phương Chính mỉm cười nói:

- Thí chủ suy nghĩ nhiều quá rồi, bần tăng không muốn đánh cậu, chỉ muốn đưa cậu đến một chỗ.

- Đến chỗ nào?

Tống Bân sững sờ hỏi.

Phương Chính híp mắt đáp:

- Địa Ngục.

- Cái gì?

Tống Bân còn chưa kịp phản ứng, chỉ càm thấy ánh sáng bốn phía đột nhiên đen lại, tiếp theo có tiếng xiềng xích lạch cạch từ phía sau vang lên.

Tống Bân theo bản năng quay đầu nhìn, chỉ gặp cánh cửa lớn Địa Ngục chậm rãi trồi lên, trên cửa khắc hình ác quỷ đột nhiên xoay đầu lại, nhìn hắn cười dữ tợn, tay duỗi ra. Tống Bân hoảng sợ kêu lên:

- Đừng mà!

Nhưng Tống Bân không có cơ hội giãy dụa, bị đôi tay xương trắng lớn bắt lấy nhét vào trong cánh cửa Địa Ngục.

Nhưng cảnh này không chỉ Tống Bân thấy mà tất cả những tên côn đồ đi theo hắn đều nhìn thấy, có tên bị dọa tè ra quần, cứt đái cùng ra, mãi đến khi cửa Địa Ngục chậm rãi chìm vào lòng đất, cả đám mới như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra.

Lúc này, Phương Chính tiến lên một bước, khẽ mỉm cười với bọn hắn:

- Các vị cũng muốn xuống dưới đấy sao?

- Không không không...

Từng tên đứng lên, đầu lúc lắc như trống bỏi. Sau đó cảm thấy như thế vẫn chưa đủ thì quỳ xuống, dập đầu hướng phía Phương Chính, vừa dập đầu vừa kêu lên:

- Đại sư, Bồ Tát, Phật Tổ, chúng tôi sai rồi, chúng tôi biết sai rồi, về sau chúng tôi nhất định sẽ cải tà quy chính. Cũng không dám làm ác nữa...

Phương Chính vung tay nói:

- Đã nói như vậy thì đi thôi. Bần tăng ở ngay trên trời sẽ nhìn các người, nếu lại vì vậy mà làm bậy thì Địa Ngục hoan nghênh các vị.

- Không dám, không dám...

Từng tên mang theo tiếng khóc nức nở, nhìn thấy Phương Chính phất tay, nhanh chân chạy đi, tên nào cũng chạy nhanh hơn thỏ.

Đợi đám người này chạy xa, lúc này Phương Chính mới phẩy phẩy trước mũi, Độc Lang thấp giọng mắng:

- Bọn lưu manh đó kéo không ít, thối quá.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay