Chương 924: Làm Ấm Giường
Nghĩ đến đây, Chương Tuệ Hân không nhịn được thở dài một tiếng, dưới cái nhìn của cô, việc Phương Chính giúp đỡ các cô chỉ có hiệu quả nhất thời. Chờ Phương Chính đi rồi, sẽ trở lại quãng thời gian tối tăm không thấy mặt trời kia thôi và mây đen vẫn còn nguyên. Nhưng sau khi nghe được tiếng cười vui vẻ của Khả Khả, cô lắc đầu xua tan mây đen trong lòng, có lẽ tương lai đã không thể thay đổi nên trân trọng hiện tại thôi. Đã rất lâu rồi không nghe thấy tiếng cười vui vẻ như thế, cô không thể làm hỏng tâm tình tốt đẹp này.
Theo Chương Tuệ Hân buông lỏng tâm trạng, bầu không khí trong phòng càng trở nên náo nhiệt hơn, Phương Chính ăn chay không ăn thịt nhưng Khả Khả lại gắp cho hắn một bát thịt, thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của hắn đành phải gắp trở về, kết quả cô bé không vui lắm, bĩu môi kêu lên:
- Ba không ăn nên Khả Khả cũng không ăn.
Lần này, Phương Chính gặp khó rồi, rốt cuộc thịt này ăn hay không đây?
Cũng may, Chương Tuệ Hân biết Phương Chính khó xử, vỗ vỗ đầu Khả Khả nói:
- Khả Khả à, Phương Chính là người xuất gia, người xuất gia không được ăn thịt đâu.
Nghe mẹ nói như vậy, lúc này Khả Khả mới để yên cho Phương Chính gắp thịt trở lại, sau đó cô bé bắt đầu gắp rau xanh cho Phương Chính. Nhìn cảnh này, Phương Chính không nhịn được nhìn lên trần nhà, thầm nghĩ:" Nghe nói con gái là áo bông nhỏ của ba, người xưa nói không lừa ta mà!"
Phương Chính lại không nhịn nổi nghĩ đến đám đồ đệ khốn kiếp kia trong tự viện, có vẻ như đám nhóc có ăn ngon đều dùng hết sức gắp sạch vào bát, ăn cơm mà giống như đánh trận vậy, lúc nào lại ấm lòng thế? Nghĩ đến đây, Phương Chính liếc sang Độc Lang, quả nhiên con chó mập vểnh mông ở một bên ăn rất ngon, âm thanh bẹp bẹp không dứt bên tai. Phương Chính không nhịn được nhấc chân lên dùng mũi chân đá vào mông nó một nhát.
Kết quả nó sửng sốt không có phản ứng lại mà tiếp tục ăn!
Phương Chính vốn cho rằng nó không cố tình không để ý mình, nhưng vài giây sau, đột nhiên Độc Lang quay đầu lại, hỏi vu vơ:
- Ai đá mình nhỉ?
Gặp vụ này thì Phương Chính thực sự bó tay rồi, thì ra không phải nghiện ăn nên không để ý người khác, mà là cung phản xạ mẹ nó dài quá! Bây giờ mới phản ứng được!
Bên kia Khả Khả đang quan tâm Chương Tuệ Hân ăn cơm, đồng thời gắp thức ăn, tiện thể nhặt hạt cơm dính ở khóe miệng của Chương Tuệ Hân, sau đó nhét vào miệng nhỏ của mình, một hạt cũng không nỡ lãng phí.
Nhìn đến đây, Phương Chính lại đau lòng, nhưng không nói gì và tiếp tục ăn cơm.
Một bữa cơm ăn khiến chủ nhà và khách đều vui vẻ.
Sau khi cơm nước xong xuôi,Khả Khả lập tức xếp chồng bát lại còn lại vào một chỗ, Phương Chính còn đang không hiểu đứa nhóc định làm gì thì đã thấy nó bê chồng bát, cả đũa đi.
Lúc này Phương Chính mới nhớ tới ăn cơm xong thì phải thu bát đũa rồi lau bàn!
Phương Chính tranh thủ thời gian ngắn đá Độc Lang thêm một nhát nữa, cái con này có vẻ như sẽ không lau bàn được. Lần thứ nhất, Phương Chính hối hận vì mang theo đứa đệ tử không có tay này, sớm biết thế thì mang theo Cá mặn có thể cưỡi, biết làm việc, nhưng nói nhảm hơi nhiều một chút, làm việc có chút tệ.
Không còn cách nào khác, Phương Chính chỉ có thể tự mình thu mâm thức ăn còn lại đi xuống phòng bếp, thì thấy Khả Khả xách ghế leo lên, chuẩn bị rửa chén đũa, nhìn dáng vẻ thành thạo này chắc chắn là đây là một phần hoạt động sinh hoạt của cô bé. Nhưng không biết vì sao, Khả Khả càng thành thạo thì Phương Chính càng thấy lòng chua xót.
Phương Chính đi đến, đặt đĩa xuống rồi nhẹ nhàng ôm Khả Khả xuống nói:
- Được rồi, Khả Khả để ba làm là được rồi, con đi chăm sóc mẹ đi.
- Không được!
Lần đầu tiên Khả Khả ngửa đầu lên cự tuyệt Phương Chính.
Không đợi Phương Chính đáp lại, Khả Khả đã chững chạc nói tiếp :
- Mẹ đã nói ba đi làm chuyện lớn, không thể làm mấy chuyện rửa chén bát được. Rửa chén bát là chuyện của con gái, con làm được rồi, ba, người đi chăm sóc mẹ đi.
Nói xong, Khả Khả đẩy Phương Chính ra ngoài, Phương Chính muốn giúp đỡ nhưng sức lực của cô bé nhỏ khá lớn, Phương Chính lại không dám dùng sức sợ làm bị thương cô bé. Cuối cùng, Phương Chính bị đẩy ra cửa ngoài, Khả Khả còn làm tư thế chiến thắng với Phương Chính, sau đó vui vẻ nói:
- Có ba thật tốt, nhưng mà con cũng rất giỏi đó.
Nói xong, quay người vào rửa chén.
Phương Chính không đi lên phòng khách, mà đứng ở cửa lẳng lặng nhìn, vốn là lo lắng cô bé bị trượt từ trên ghế, ngã sấp xuống.
Rửa chén đĩa bát đũa xong, Khả Khả quay đầu, giang hai tay ra làm một động tác muốn ôm, Phương Chính hiểu ý cười một tiếng rồi đi đến. Kết quả khi khoảng cách còn một chút, thì Khả Khả chợt nhảy một cái, nhào vào ngực Phương Chính, Phương Chính thuận thay ôm lấy, Khả Khả cất lên tiếng cười vui vẻ...
Lúc trở lại phòng khách, thấy Chương Tuệ Hân vẫn ngồi ở kia, ngắm nhìn phòng khách rộng lớn, thưởng thức tiếng cười của con gái.
Nghe được bước chân của Phương Chính, Chương Tuệ Hân vẫy tay nói :
- Khả Khả, được rồi, đừng nghịch nha,... Ừm để ba con nghỉ ngơi một chút đi.
- Được
Khả Khả nhu thuận đáp, sau đó chạy vào buồng trong.
Phương Chính cũng không nghĩ nhiều, bèn ôm Chương Tuệ Hân đang ngồi trên ghế đi vào buồng trong, vừa vào phòng đã thấy Khả Khả đang nằm ở trong chăn, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ, sau đó có chút oán giận nói:
- Ba, người đi nhanh thế. Con còn chưa ủ nóng ổ chăn đâu.
Giờ Phương Chính mới hiểu, Khả Khả đi vào trước không phải vì mệt mỏi mà là vì đi vào chuẩn bị chăm ấm cho Chương Tuệ Hân.
Trong nháy mắt đó, tâm Phương Chính càng thêm ấm áp, đồng thời nghĩ đến mấy đứa đồ đệ trên núi, có vẻ như không có đứa nào tri kỷ thế! Mỗi lần hắn vào nằm trong chăn đều rất lạnh...
Đặt Chương Tuệ Hân lên giường, Phương Chính đóng cửa phòng lại, muốn kéo Độc Lang ra ngoài một chút thì cánh cửa sau lưng lại mở, thấy Khả Khả lấm lét đi ra.
Phương Chính ngạc nhiên hỏi:
- Con không ngủ sao?
- Suỵt, mẹ đã ngủ ngon rồi, Con còn việc phải làm.
Khả Khả chững chạc đáp.
Phương Chính buồn bực, đứa nhỏ này còn cái gì phải làm?
Thấy Khả Khả xách ghế ra chỗ bệ cửa sổ, bò lên trên ghế hướng mắt nhìn xung quanh.
Phương Chính và Độc Lang cũng đi tới, hướng mắt xuống nhìn xung quanh, phía dưới là đầu một hẻm nhỏ, bởi đang là giữa trưa, nên không có ai cả, trống rỗng.
- Khả Khả, con đang nhìn cái gì thế?
Phương Chính hỏi.
- Đừng gọi con là Khả Khả, gọi là con gái cũng được rồi. Con chưa từng được nghe ba gọi con gái của ba, người không biết, khi ba nhà người ta gọi con gái họ khiến con hâm mộ thế nào đâu.
Đầu Khả Khả lắc lư như trống bỏi, sau đó đôi mắt ngập tràn mong chờ nhìn Phương Chính.
Phương Chính nhìn cô bé, khẽ mỉm cười nói:
- Vậy gọi là con gái đi, con gái ngoan đang nhìn cái gì thế?
Khả Khả lập tức vui vẻ, nghiêng đầu tựa vào bờ vai Phương Chính :
- Con đang chờ một chú hay đi thu phế liệu đó, chú ấy tới thì có thể đổi những đồ này của nhà mình để lấy tiền.
Nói rồi cô bé chỉ vào đống bình nhựa, lon nước còn có cả giấy bọc kia.
Phương Chính nhìn những vật đó, vô thức hỏi:
- Những đồ này đều do con nhặt sao? Trước kia con dựa vào những thứ này để sống sao?