Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 923

Chương 923: Cùng Ăn Cơm Thôi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 923: Cùng Ăn Cơm Thôi

Độc Lang vừa nhìn lập tức hiểu ngay, hóa ra Phương Chính ngại ở trước mặt Khả Khả nói mình không biết nấu thịt, mượn cớ chạy ra đây tra tìm hướng dẫn. Mà nhiệm vụ của nó chính là che lấp Phương Chính khổ sở, thế là Độc Lang bắt đầu chạy lên chạy xuống lung tung ở hành lang giống như có ai đuổi theo nó. Thỉnh thoảng còn kêu mấy tiếng, nhảy mấy cái, nhìn thấy thế Phương Chính không nhịn được nói thầm:

"Con chó này không đi diễn kịch đúng là thiếu đi một tượng vàng trong làng giải trí..."

Trí nhớ Phương Chính rất tốt, nhưng mà thiên phú trong việc làm cơm vẫn không ra sao, đặc biệt là đối với làm món thịt, trong lòng hắn vẫn có đôi chút kháng cự. Vừa nghĩ tới một hòa thượng phải đi nấu thịt cả người hắn liền không được tự nhiên. Mà đã kháng cự như vậy thì tốc độ học cũng càng chậm...

Cuối cùng Độc Lang mệt mỏi le lưỡi lết qua kêu:

- Sư phụ, còn chưa được ạ? Con sắp đói chết rồi...

Phương Chính xem thường nó nói:

- Được rồi, đi thôi, trở về nấu ăn.

Vừa nghe xong việc, Độc Lang lập tức phấn chấn đứng lên vẫy đuôi, hớn ha hớn hở theo Phương Chính trở lại. Hóa ra mới nãy đều là nó giả vờ...

Mở cửa vào nhà Phương Chính lập tức ngạc nhiên. Chỉ thấy một hương thịt thơm phức xông vào mũi, trong nhà bếp còn có tiếng chiên xào không dứt, tiếng dầu xèo xèo vang lên như mang theo mùi hương khiến Phương Chính cũng thấy đói bụng.

- Ai đang nấu cơm?

Phương Chính vô thức hỏi, mẹ Khả Khả chắc chắn ngồi không được, mắt cũng không thấy rõ thì sao nấu cơm được, lẽ nào là Khả Khả? Phương Chính lập tức phủ định ý nghĩ này, Khả Khả nhỏ quá, còn chưa cao đến kệ bếp thì làm sao mà nấu? Chẳng lẽ có người thừa lúc hắn không chú ý đi vào? Nghĩ vậy Phương Chính và Độc Lang vội chạy vào bếp, vừa vào Phương Chính và Độc Lang đều sững sờ.

Chỉ thấy Khả Khả đứng trên một băng ghế, hai tay cầm cái xẻng đảo trong nồi, trong nồi là ớt và thịt, mùi thịt kia khiến Phương Chính ngửi thấy mà cũng thèm. Độc Lang còn chảy nước bọt sau đó liếc mắt nhìn Phương Chính, ý nói: "Thầy là đồ xấu xa!"

Phương Chính tát nó một phát. Nghe sau lưng có tiếng động, Phương Khả quay đầu lại nhìn thấy Phương Chính và Độc Lang đứng ở cửa, bé lau lau mồ hôi trên mặt cười nói:

- Ba đợi một lát nữa, thức ăn lập tức xong nè.

Cười một cái làm Phương Chính phảng phất như thấy cả thế giới này đều bừng sáng... hắn không biết là cái gì đã khiến một đứa trẻ còn chưa cao tới kệ bếp phải học làm cơm, nhưng hắn biết, đứa bé trước mắt này là một Bồ Tát nhỏ đáng yêu đáng kính.

Phương Chính đến bên cạnh Phương Khả, nhẹ nhàng ôm bé xuống, trong ánh mắt khó hiểu của Khả Khả nói nhỏ nhẹ:

- Đứng cao như vậy nguy hiểm lắm. Con ở bên cạnh dạy ba làm sao nấu được không nào?

Phương Chính một tay xào một tay khẽ xoa đầu Khả Khả, Khả Khả ngẩng đầu nhìn Phương Chính, vô thức lim dim mắt, bé chỉ thấy cái tay to này thật ấm, trong lòng cũng ấm áp... thầm nói:

"Đây là cảm giác có ba à? Thật tuyệt."

Phương Chính cũng thấy chua xót, trong nồi mặc dù là món mặn nhưng hắn một chút cũng không thấy tội tỗi, ngược lại hắn còn có thêm nhận thức sâu hơn về giới luật. Giới luật không phải là luật chết, giới tâm chứ không phải giới thân, giới luật theo hình thức chỉ là xiềng xích, giới luật xuất phát từ thâm tâm mới là tự do.

Khả Khả vóc dáng quá lùn, khi ở bên cạnh chỉ đạo cũng không nhìn thấy tình hình trong nồi, Phương Chính thấy thế đành phải ôm bé lên, sau đó một tay xào nấu. Đổi lại người khác sẽ có hơi phiền phức, nhưng đối với hòa thượng có quái lực như Phương Chính mà nói thì tự nhiên dễ như trở bàn tay. Phương Chính làm xong thức ăn, Độc Lang phụ trách đem ra đặt trên bàn ở phòng khách.

Mở nồi áp suất ra, lấy gà hầm một nồi nước dùng, lại xào thêm hai dĩa rau. Khi tất cả đồ ăn đều mang lên bàn, Khả Khả ngồi trên băng ghế, vui vẻ kêu lên:

- Woa!!! Thật nhiều thịt, gà thật béo! Thơm quá... thật lâu chưa ăn... thơm quá mẹ ơi, mau ra đâu, hôm nay có đồ ngon ăn á!

Khi nói Khả Khả nhảy xuống chạy bước nhỏ vào phòng, Phương Chính thấy vậy cũng cười, đồng thời đưa tay tát Độc Lang sấn tới muốn ngửi qua một bên. Phương Chính đi theo Khả Khả vào phòng, Khả Khả đang vui sướng đứng cạnh giường, khoa tay múa chân miêu tả gà lớn thế nào, hương vị thơm thật thơm. Chương Tuệ Hân thì tựa vào đầu giường mỉm cười, tuy rằng cô không nhìn thấy, nhưng cô có thể nhận ra sự vui mừng của Khả Khả, đều nói mẹ con liền tâm, có lẽ từng cử chỉ của Khả Khả đều hiện lên rất rõ trong lòng cô.

Nhìn nụ cười của hai mẹ con, lòng Phương Chính cũng ấm lên, cười khẽ nói:

- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ có thể dùng cơm rồi.

Nghe vậy Chương Tuệ Hân ngẩn ra, sau đó khổ tâm nói:

- Phương Chính trụ trì, mọi người ăn trước đi...

Phương Chính lắc đầu:

- Thí chủ, đây là bữa ăn đầy đủ đầu tiên nhưng cũng không thể thiếu cô.

Khả Khả cũng lo lắng:

- Nhưng mà chân của mẹ.

Phương Chính cười:

- Chân mẹ con không thành vấn đề, Tịnh Pháp.

Độc Lang sửng sốt, gọi nó làm chi? Phương Chính nhìn ánh mắt không phối hợp của đứa ngốc này cũng bất đắc dĩ, đành tự mình đi lấy cái ghế mượn của nhà bà Trương tới, nói:

- Thí chủ, cái này là ghế dựa, cô ngồi lên đây, bần tăng nâng cô ra.

Chương Tuệ Hân kinh ngạc nói:

- Ghế dựa? Ngài nâng tôi?

Phương Chính nói:

- Đúng vậy.

Chương Tuệ Hân hỏi có phần kích động:

- Như... như vậy tôi có phải là có thể ra ngoài hay không?

Phương Chính đáp:

- Phải.

Chương Tuệ Hân nghe vậy nước mắt liền rơi xuống. Người không đánh mất năng lực hoạt động vĩnh viễn sẽ không hiểu sự tuyệt vọng và buồn khổ khi bị kẹt ở trong phòng không thể di động. Tuy rằng chỉ là từ phòng ngủ ra phòng khách, nhưng mà sự vui sướng không thua gì một đứa trẻ trong núi được đi ra ngoài.

Từ khi bị liệt, Chương Tuệ Hân liền biết mình khó mà rời khỏi cái giường này. Dù sao thì Khả Khả quá nhỏ, có thể giúp cô giải quyết chuyện ăn uống ngủ nghỉ đã không dễ dàng, muốn mang cô ra căn bản làm không được. Bản thân Chương Tuệ Hân cũng bởi vì nguyên nhân thiếu dinh dưỡng nên hồi phục rất kém, không có bao nhiêu sức, muốn bò đi cũng rất là khó. Huống chi bò ra cũng chỉ thêm gánh nặng cho Khả Khả, gây nên phiền phức mà thôi. Cô vốn đã hoàn toàn tuyệt vọng, bây giờ đột nhiên nghe nói có thể ra ngoài, sự vui sướng kia trực tiếp hóa thành nước mắt.

Khả Khả ngoan ngoãn bò lên giường, giống như người lớn giúp Chương Tuệ Hân lau nước mắt, nói:

- Mẹ đừng khóc.

Dưới sự hỗ trợ của Phương Chính, Chương Tuệ Hân nhẹ nhàng ngồi lên ghế, Phương Chính hai tay khẽ dùng sức nâng ghế lên đi đến phòng khách. Chương Tuệ Hân có thể cảm nhận được nhiệt độ của người con trai ở phía sau, cũng có thể ngửi thấy mùi đàn hương trên người đối phương, mặc dù biết người sau lưng là một hòa thượng. Chẳng qua Chương Tuệ Hân vẫn rất nhớ chồng mình, nếu như anh ấy còn sống thì thật tốt biết bao...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay