Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 922

Chương 922: Phương Chính Khổ Sở

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 922: Phương Chính Khổ Sở

Lòng Phương Chính cũng khó chịu theo. Bà Trương bất đắc dĩ cười nói:

- Được rồi đừng khóc nữa, Cô Cô cũng ở đây này.

Khả Khả nghe vậy khóc càng thương tâm hơn, Phương Chính thì hơi buồn bực, bà già này cũng thật không biết nói chuyện đi, đúng là không biết lựa lời gì cả. Đúng lúc này một âm thanh vang lên.

- Gru... gru

- Cô Cô?!

Phương Chính chưa kịp phản ứng, mà Khả Khả lại quá quen thuộc với tiếng này, chợt ngẩng đầu theo hướng phát ra âm thanh nhìn qua. Chỉ thấy bà Trương lấy một cái lồng chim từ phía sau ra, bên trong nhốt một con chim bồ câu màu xám, đôi mắt bồ câu như bảo thạch nhìn Khả Khả kêu gru gru. Khả Khả há to miệng kêu lên:

- Cô Cô! Là Cô Cô của con!

Khả Khả vô cùng hưng phấn, đang muốn chạy đến lại đột nhiên ngừng lại nhìn bà Trương, có đôi chút buồn rầu và đau buồn nói:

- Bà ơi, mẹ con cần phải bồi bổ thân thể... Cô Cô nó...

- Được rồi, con bé ngốc. Bà đúng lúc mua một con bồ câu làm sẵn về nấu canh uống. Nhìn con bé tội nghiệp nhà con thế này thì sao bà uống canh vô? Mang về cho mẹ con đi, dưỡng sức khỏe thật tốt để sớm bình phục còn lo cho con nữa.

Bà Trương ngồi xổm xuống xoa đầu Khả Khả, nói nói mà mắt đỏ lên.

Phương Chính thì lặng lẽ chắp tay niệm A Di Đà Phật.

Ai nói trên đời này không có tình yêu? Tình yêu không đâu không có, chỉ là không có ánh mắt phát hiện ra mà thôi.

Dỗ Khả Khả xong, bà Trương trên dưới đánh giá Phương Chính, sau đó lôi Phương Chính qua một bên gặng hỏi cả buổi, xác định Phương Chính không có vấn đề gì, lại cảnh cáo các kiểu, tới khi Khả Khả hối thúc mới thả Phương Chính về với Khả Khả. Có điều trước khi Phương Chính đi lại mượn một cái ghế gỗ nhà bà Trương. Đồng thời Phương Chính cũng biết được từ bà Trương là Tống Bân bị các dì kéo đi ném vào đồn công an, về chuyện sau đó ra sao các bà cũng không rõ.

Đối với việc này Phương Chính ngược lại không có ý gì.

Tống Bân nếu như lại dám hó hé Phương Chính không ngại xử hắn lần nữa. Sau khi đưa Khả Khả về nhà, Phương Chính lại xuống lầu mua hai bao gạo lớn lại mua rất nhiều rau, sau đó trong ánh mắt khác thường của đám người mua một ít thịt và một con gà trở về. Mặc kệ người qua đường chỉ chỉ trỏ trỏ, Phương Chính trực tiếp khiêng gạo đi lên lầu.

Không lau sau, một tấm hình bị người đăng lên mạng.

"Cảnh tượng kinh ngạc, hòa thượng không biết xấu hổ, giữa đường mua thịt mua gà!"

Bởi vì Phương Chính trái phải đều khiêng bao gạo, hình ảnh không chụp thấy mặt, chỉ có thể nhìn thấy dáng người, trên vai trái vai phải đều có một bao gạo, không nhìn thấy đầu. Bất quá một thân mặc tăng y vẫn thấy rõ ràng. Nhất là một túi thịt và gà treo trên tay vô cùng bắt mắt.

Nhất thời vô số tiếng mắng chửi dồn dập.

"Ô, hòa thượng này đủ xấu hổ, từng thấy hòa thượng ăn thịt chứ chưa thấy ai quang minh chính đại như vậy, còn tự mình đi mua nữa chứ!"

"Lượng cơm của hòa thượng này không nhỏ ha, mua nhiều thịt với gà như thế."

"Chà chà, bây giờ hòa thượng thật không tệ, đầy đường đều là hòa thượng giả."

...

Cũng có người nói khá có lý:

"Các người không biết bây giờ rất nhiều người xuất gia đều là học sinh của học viện Phật giáo, bọn họ vốn không phải xuất gia thật mà chỉ là nghiên cứu Kinh Phật thôi. Trong tự viện không ăn thịt, ra khỏi cửa tự viện liền không khác gì người bình thường. Khổ hành tăng thật sự thực ra cũng không nhiều, những khổ hành tăng kia cũng sẽ không ra ngoài mua bán, đó mới là khổ thật, không ăn thịt không đụng đồ mặn."

Có người like cũng có người mắng. Chẳng qua có người ánh mắt vô cùng tinh tường lập tức nói:

"Ô hay, tôi nhìn quần áo này sao giống tăng y trắng của Phương Chính trụ trì thế nhỉ?"

"Tôi cũng thấy giống đó, bạn nhìn giày kia xem cũng giống kiểu của Phương Chính trụ trì. Sẽ không phải thật là Phương Chính trụ trì chứ?"

"Không thể nào, Phương Chính trụ trì không phải ở Đông Bắc hử? Tấm ảnh này rõ ràng là chụp ở Nam Hồ."

"Chắc là Phương Chính trụ trì nổi tiếng nên tăng nhân khác muốn cọ nhiệt, mặc giống đi?"

"Mấy người nói vậy làm tôi lên mạng ngó thử, đừng nói chứ lại có rất nhiều gian thương đã bắt đầu bán tăng y vân vân cùng kiểu của Phương Chính trụ trì đó. Ngay cả mấy con vật trong Nhất Chỉ Tự cũng có luôn, pháp sư nhỏ Tịnh Tâm còn có cả bản doll nữa nè! Chym nhỏ cũng có, lượng tiêu thụ còn rất tốt, úi chà, sở thích của mấy nữ thí chủ quả nhiên không tầm thường."

Người này vừa phát động lập tức cả đám bị kéo lệch đi, tập thể chuyển qua vấn đề chym nhỏ của Tịnh Tâm...

Cơ mà mấy thứ này Phương Chính cũng không hay biết, hắn bây giờ không có thời gian xem, vào cửa Phương Chính vội vo gạo nấu cơm.

Khả Khả thấy nhiều gạo như vậy, còn có đủ loại rau và thịt thì nước bọt cũng sắp chảy xuống, tay nhỏ vịn bàn, kiễng chân to mắt nhìn chằm chằm Phương Chính để thịt trên thớt, thỉnh thoảng nuốt nước bọt. Mà không sai biệt với Khả Khả lắm còn có Độc Lang. Con hàng này từ sau khi lên Nhất Chỉ Sơn đã không ăn thịt nữa, đột nhiên nhìn thấy Phương Chính mua thịt trở về, cả người bắt đầu hoài nghi lang sinh. Sau đó chợt ý thức được Phương Chính mang về vậy chính là nó có thể ăn sao? Thế là tên này lần đầu tiên không lười nhác, vẫn lẩn quẩn ở cửa trong đợi gia nhập bữa tiệc thịt đầu tiên kể từ sau khi vào Nhất Chỉ Tự.

Đáng tiếc hai đứa đợi cả buổi, Phương Chính lại không nhúc nhích mà là sau khi nấu cơm xong liền đứng đó ngây ngốc. Phương Chính quả thực chết lặng, bởi vì hắn từ bé ăn chay tới lớn, làm đồ chay hắn còn được. Nhưng mà nấu thịt này thì hắn thật sự không biết. Quan trọng nhất là làm hòa thượng một đời, giả vờ làm đại sư hơn một năm, bỗng nhiên phải làm thịt, chung quy da mặt không đỡ nổi. Khi xuống lầu mua thịt hắn đã cố mặt dày mày dạn đi mua. Vì sao mua hai bao gạo? Thực ra chính là ngại gặp người, cố ý lấy hai bao gạo che mặt lại không cho người ta thấy dáng vẻ xấu hổ mà thôi.

Đợi cả buổi Khả Khả cuối cùng không nhịn được, yếu ớt hỏi:

- Ba ơi, có phải ba không biết làm cơm không ạ?

Phì phì!

Một tiếng vang trầm từ phía sau vang lên, Khả Khả quay đầu lại chỉ thấy Độc Lang nằm bò trên đất, miệng to ngậm chặt sắp chảy nước mắt ra rồi. Phương Chính trừng mắt, Độc Lang cụp đuôi chạy đi, mở cửa phòng ra ngoài hành lang, sau đó liền nghe tiếng cười của muốn nhịn mà không nhịn được vang lên. Phương Chính lúng túng gãi gãi đầu nói:

- Ba đi xử con chó này một tí, trong hành lang xì hơi ảnh hưởng không khí.

Nói xong Phương Chính chạy ra ngoài, Độc Lang thấy Phương Chính khí thế hung hăng đuổi theo vội vung chân chạy, đáng tiếc rất nhanh bị Phương Chính bắt lại, quất một cái nói:

- Con, chạy lên xuống không được dừng, nếu không trưa không có cơm ăn.

Độc Lang sững ra kêu lên:

- Sư phụ tại sao vậy?

- Diễn kịch, tranh thủ thời gian đi, làm tốt thì cơm trưa thêm đồ ăn.

Phương Chính vừa nói vừa móc điện thoại bắt đầu lên mạng tra cách nấu thịt...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay