Chương 921: Canh Bồ Câu
Tới đây Phương Chính lại bắt đầu nghĩ linh tinh: "Mình như này là phá giới rồi sao? Vẫn chưa hoàn tục đã có vợ con, ừm, hẳn là không tính đâu. Bần tăng nhưng là làm việc tốt mà... bất quá đây thật sự xem như vợ à? Nếu vậy mình nên xưng hô thế nào ta? Gọi vợ sẽ không bị đánh chết chứ, có bị hệ thống dùng sét đánh chết hay không?
Nghĩ vậy mặt Phương Chính đỏ lên... hắn tuy rằng mặt dày nhưng đó chỉ là nhằm vào một số việc thôi. Còn chuyện nam nữ thì cơ bản hắn chính là một con gà mờ.
Vẫn là mẹ Khả Khả đầu tiên đánh vỡ không khí ngượng nghịu, hỏi:
- Phương Chính pháp sư, ngài đang tu hành ở đâu?
Một câu hỏi này, Phương Chính lập tức kéo lại tâm tư, vừa nói tới chuyện không phải yêu đương thì não Phương Chính lập tức hoạt động bình thường, ngồi đó nói không ngớt chuyện khi hắn còn bé, kể chuyện ở Nhất Chỉ Sơn, Nhất Chỉ thôn, Nhất Chỉ Tự, kể về Nhất Chỉ thiền sư. Nghe Phương Chính kể chuyện nghịch ngợm khi còn bé, Khả Khả và mẹ thỉnh thoảng bị Phương Chính chọc cho bật cười, nhất thời không khí trong phòng cũng trở nên ấm áp, trở ngại cũng dần dần biến mất.
Ở cửa Độc Lang ghé vào im lặng nhớ kỹ chuyện xấu khi bé của Phương Chính kể, tự đoán: "Cái này xem như điểm yếu của thầy nhỉ, nắm thóp được tên trọc này đúng là không dễ. Sau này trở về cũng không biết có thể đổi hai bữa no nê hay không... ừm, nếu như không bị đánh chết."
Trò chuyện một buổi sáng Phương Chính cũng biết tên mẹ Khả Khả, cô là Chương Tuệ Hân. Ba của Khả Khả trong năm Khả Khả ra đời bởi vì chở cả nhà ra ngoài, kết quả xảy ra tai nạn, chỉ còn một mình Chương Tuệ Hân sống sót. Sau đó lại xảy ra rất nhiều chuyện, Chương Tuệ Hân cũng dần cắt đứt với người thân, một mình nuôi nấng Phương Khả.
Vốn dĩ tai nạn kia không gây tổn thương lớn với cô, cô vì an táng cho người nhà, bận tối mặt không có thời gian đi bệnh viện kiểm tra. Lại thêm sau vì sinh hoạt, cô một ngày phải làm mấy công việc, mỗi ngày đều nửa đêm mới về nhà. Mấy năm đầu còn phải dẫn theo con đi công tác.. cuối cùng mấy năm sau cô mệt mỏi ngã bệnh, sau đó không thể đứng lên nữa. Đồng thời bởi vì lao lực mà giác mạc mắt xảy ra vấn đề nhìn mọi thứ đều mờ. Đến giờ căn bản đã không nhìn rõ nữa.
Từ đó về sau liền dựa vào một mình Khả Khả cùng với sự giúp đỡ của hàng xóm miễn cưỡng sống đến giờ. Nếu không phải Phương Chính tới cô cũng không biết nhà đều bị Tống Bân dọn trống. Càng không biết phải đối phó thế nào với tên Tống Bân vô lại khốn nạn kia.
Phương Chính nghe tới đây cũng thổn thức một trận, đồng thời hắn cũng cảm thấy vận mệnh rất thần. Một nhiệm vụ bất kỳ lại đưa hắn đến đây, nếu không có quyển trục đó rất khó có khả năng gặp được mẹ con Chương Tuệ Hân, như vậy hoàn cảnh của hai mẹ con lại phải làm sao?
Nghĩ đến đây Phương Chính lắc lắc đầu dẹp bỏ mấy suy nghĩ này. Hắn chỉ cần biết một chút là được, có lẽ hắn không có cách cứu vớt tất cả mọi người nhưng mà hắn đã gặp được thì nhất định sẽ giúp đỡ.
Nói chuyện một hơi ba người đã nói tới trưa, mãi cho đến hai tiếng sôi ùng ục vang lên, Phương Chính lúc này mới nhớ ra nên ăn cơm. Mà mẹ con trước mắt này lại đồng thời hơi ngại. Mẹ Khả Khả vội nói:
- Khả Khả, trong nhà còn gì để ăn không? Lấy ra làm đi con.
Hiển nhiên mẹ Khả Khả muốn chiêu đãi Phương Chính. Khả Khả lúc này mới hô lên:
- Ai da, con nhờ bà Trương hầm...
- Hầm cái gì?
Thấy Khả Khả bỗng nhiên dừng lại, mẹ Khả Khả hỏi.
- Gà, hầm gà ạ, còn chưa mang lên nữa. Con đi lấy...
Nói xong Khả Khả liền muốn đi xuống lầu. Phương Chính lo cho an toàn của Khả Khả, thế là nói:
- Bần tăng đi với Khả Khả nhé, Tịnh Pháp con ở lại trông nhà.
- Ngao ô!
Độc Lang kêu một tiếng ý đã rõ.
Mẹ Khả Khả buồn bực:
- Gà? Khả Khả còn có tiền mua gà?
Phương Chính tuy rằng biết Khả Khả đang nói dối, nhưng mà chuyện này hắn cũng không giúp nói dối, một khi nói ra tám phần là bị sét đánh. Vì vậy chỉ đành giả vờ không biết, theo Khả Khả xuống lầu.
Bà Trương cũng chính là dì mặc áo đỏ kia, nhà ở lầu một, trong nhà rất rộng, mở một cái cửa, trong nhà mở quán mạt chược, suốt cả ngày trong nhà đều rất náo nhiệt cũng là khói nồng nặc cuồn cuộn, dưới tình hình như vậy Khả Khả không muốn đến nhà bà.
Bà Trương tuy rằng mở quán mạt chược nhưng mà làm người rất niềm nở, đặc biệt quan tâm Phương Khả. Bà cũng là hàng xóm chăm sóc cho nhà Chương Tuệ Hân nhiều nhất, bình thường ngày lễ ngày tết có gì ngon đều sẽ chia một phần cho Khả Khả và Chương Tuệ Hân.
Khả Khả còn nhỏ quá không biết hầm gà này nọ, cho nên mới đầu đến xin bà Trương giúp đỡ. Bà Trương thấy Phương Khả hiểu chuyện như vậy tự nhiên đồng ý. Mà lần này, bà Trương cũng cũng có băn khoăn, bởi vì Phương Khả nhờ bà giúp bé hầm bồ câu. Bà Trương quá hiểu Phương Khả, bồ câu này là mẹ bé mua tặng sinh nhật bé, là bạn tốt ở bên cạnh bé lớn lên, trước đây bé hầu như mỗi ngày đều mang bồ câu ra chơi, bồ câu thì cục cục với bé. Hôm nay khi bé tự tay đưa bồ câu Cô Cô cho bà, nhìn dáng vẻ bé con nước mắt đầm đìa, trong lòng bà cũng khó chịu như bị dao cắt.
Bà Trương nhìn hơi bốc lên trên nồi không nhịn được thở dài.
Trong cầu thang, Khả Khả càng đi càng chậm, đi rồi đi liền không đi nữa, đứng đó rơi nước mắt, ngẩng đầu nhìn Phương Chính hỏi:
- Ba ơi, ba nói xem trên thế giới này có thật có đầu thai không? Ba nói xem Cô Cô sẽ giận con hay không...
Phương Chính biết ý Khả Khả nói là gì, nhưng mà vấn đề này hắn lại không biết phải trả lời thế nào. Hồng Hài Nhi từng nói, linh khí thế giới này mỏng manh, có thể để người sống đã không tồi, quỷ quái là thứ có yêu cầu cao với linh khí, căn bản không có cách sinh ra và sống sót. Con người có linh hồn nhưng linh hồn vừa xuất ra thì đã như cá rời khỏi nước, chớp mắt tiêu tán. Hồng Hài Nhi cũng không biết thế giới này có luân hồi hay không, có Địa Ngục hay không, dù sao nó không cảm ứng được. Nhưng mà sinh mệnh mới được sinh ra lại chỉ ra có thứ gì đó để linh hồn xuất hiện trở lại.
Hồng Hài Nhi không giải thích rõ ràng, giải thích của hệ thống thì là không có. Nếu thật là thế vậy linh hồn từ đâu mà ra?
Phương Chính đầy nghi hoặc mà không có đáp án, như vậy lấy đâu ra trả lời cho Khả Khả? Phương Chính không muốn gạt Khả Khả bèn ôm Khả Khả lên nói:
- Khả Khả, nếu như con là Cô Cô thì con sẽ giận chứ?
Khả Khả ngây ra, sau đó nằm trên vai Phương Chính khóc:
- Sẽ... sẽ rất đau lòng, thật tức giận... huhu...
Phương Chính mặc kệ Khả Khả khóc, mang bé xuống cầu thang đến nhà bà Trương.
Bà Trương thấy Khả Khả đang khóc thì thở dài, đổ canh bồ câu trong nồi ra, để vào hộp mới đi ra cười nói:
- Khả Khả, đừng khóc nữa, canh bồ câu của con đây.