Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 920

Chương 920: Đứa Bé Ngoa

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 920: Đứa Bé Ngoa

Vừa nói xong mấy dì lập tức sững sờ, hai mặt nhìn nhau.

Dì áo đỏ kinh ngạc nói:

- Ba con? Ba con không phải chết... hóa ra là xuất gia à... ầy, không đúng nha, tuổi không đúng lắm.

- Mẹ con tìm được đối tượng mới hả?

Một dì khác bắt đầu nổi máu bà tám lên tiến tới hỏi.

Phương Chính khẽ cười nói:

- Không phải, tôi là ba do Khả Khả tuyển nhận. Mấy vị thí chủ, vẫn là xử lý tên này trước đã...

Phương Chính liếc qua Tống Bân. Mấy dì mặt đầy ghét bỏ nói:

- Thứ chết dẫm này chết mới tốt, bớt một tai họa. Chẳng qua nhìn dáng vẻ này không chết được.

Tuy rằng nói vậy nhưng mấy dì vẫn kéo Tống Bân đi. Vừa đi vừa nói với Khả Khả:

- Khả Khả à, trong nhà có việc gì thì tìm bà. Còn bồ câu con nhờ bà hầm xong rồi, lát nữa xuống lấy nha.

Vừa nói dì mặc áo hồng đã đi xuống lầu.

Phương Chính đóng cửa lại, có hơi buồn bực, Khả Khả ngay cả rau cũng không mua được lấy tiền đâu mua bồ câu? Thế là hỏi Khả Khả:

- Em mua bồ câu sao?

Khả Khả nghe vậy nước mắt tí tách rơi xuống, nằm trong lòng Phương Chính khóc. Lúc này Độc Lang dụi dụi Phương Chính, nhìn về góc phòng Khả Khả. Phương Chính nhìn qua chỉ thấy trong góc có một cái lồng bồ câu, bên cạnh còn có một tấm ảnh, đó là tấm ảnh Khả Khả ôm bồ câu, Khả Khả trên ảnh cười rất vui vẻ.

Thấy cảnh này Phương Chính thở dài, nhẹ nhàng dỗ Khả Khả, thầm niệm một câu A Di Đà Phật.

Có đôi khi Phương Chính cũng rất mơ hồ, Phật pháp nói sát sinh là tội. Khả Khả sát sinh là tội sao? Có lẽ là bồ câu thì thấy đây chính là tội. Nhưng mà làm người Phương Chính chỉ muốn nói: "Đứa bé này thật sự rất tốt."

Như vậy cái gì là thiện, cái gì là ác?

Lắc lắc đầu, Phương Chính xua tan đi mờ mịt trong lòng, ôm Khả Khả đi tới phòng mẹ bé, kết quả vừa vào cửa liền thất mẹ Khả Khả không biết từ khi nào đã bò trên đất, sắp bò ra tới cửa rồi. Phương Chính vội vàng đặt Khả Khả xuống muốn đỡ cô lên.

Kết quả vừa gặp mặt mẹ Khả Khả đã kêu lên:

- Khả Khả, Khả Khả, con không sao chứ? Mau qua đây mẹ xem nào!

Khả Khả vừa đi qua liền bị mẹ ôm chặt vào lòng, hiển nhiên lúc nãy Tống Bân đập cửa hò hét một trận sau đó tiếng đánh nhau vang lên dọa mẹ Khả Khả sợ hết hồn, cô trực tiếp dùng tay bò xuống muốn đi ra xem tình hình.

Nhìn một màn này Phương Chính cũng không biết nói gì mới tốt, chỉ đành nhìn nhìn rồi lui ra, tiện thể khép cửa phòng lại.

Quay lại phòng khách, Độc Lang không biết từ đâu tha tới một cuốn tập nhỏ, bên trên hình như còn ghi gì đó. Phương Chính thuận tay nhận lấy nhìn một cái lập tức sửng sốt.

Chữ trên vở xiên xiên vẹo vẹo, rất nhiều chữ đều là bính âm. Nhưng mà ý đại khái Phương Chính cũng hiểu, đây là một cuốn nhật ký ghi chép. Xem ra hẳn là của Khả Khả.

Phương Chính cầm một trang xem, vừa lúc viết:

"Bác sĩ nói cơ thể mẹ rất suy nhược, cần phải bồi bổ, nhưng mà Khả Khả không có tiền mua gà. Khả Khả không muốn mất mẹ, Khả Khả đã không có ba rồi. Xin lỗi Cô Cô, chị.. xin lỗi...

Chỉ có một đoạn này nhưng cả một trang đều là vết nước mắt, hiển nhiên khi quyết định việc này thì Khả Khả đã khóc rất thương tâm.

Phương Chính xem tới đây thì nước mắt cũng chực đảo quanh mắt. Vẫn còn bản tính thiện lương, nhất là đối với động vật nhỏ càng đối xử như người thân, tự tay tiễn thú cưng lên đường, nỗi đau đớn này sợ là chỉ có người trong cuộc mới có thể cảm nhận được.

Phương Chính lại lật một trang, chữ bên trong lập tức làm Phương Chính thắt lòng, trên đó không có ngày cũng không biết là ngày nào viết.

"Khả Khả sợ quá, Khả Khả hôm nay nôn ra máu, hơn nữa cứ luôn chóng mặt, bất tri bất giác ngủ mất. Nhưng mà Khả Khả không dám nói cho mẹ, bác sĩ nói mẹ không thể quá lo nghĩ, không thể mệt quá, nếu không bệnh tình sẽ trở nặng. Nhưng mà Khả Khả thật sự rất sợ... Khả Khả có thể sẽ chết không? Khả Khả chết rồi ai chăm sóc cho mẹ đây? Ai có thể giúp con... con nhớ ba, mặc dù mình chưa gặp ba nhưng mẹ nói ba rất tốt. Rất muốn có ba..."

Nhìn tới đây nước mắt Phương Chính đã không cầm được mà rơi xuống, mắng trong lòng: "Đứa nhỏ ngốc này, không sợ chết lại sợ không ai chăm sóc cho mẹ..."

Độc Lang ở bên cạnh cũng biết chữ, sau khi xem xong để đầu lên đùi Phương Chính, nước mắt lạch tạch rơi, sau đó tiện thể chùi lên áo Phương Chính, thấp giọng nói:

- Sư phụ, cô bé này thật đáng thương, thầy phải giúp bọn họ nha. Cùng lắm thì sau này con ăn ít lại cũng được. Còn nữa, bọn họ nghèo như thế, trên tinh thần con cho phép ít lại, hoặc là không ăn...

Phương Chính hỏi:

- Vậy trên thân thể thì sao?

Độc Lang nói:

- Thầy sẽ thật sự để đệ tử của người chịu đói ư? Coi như là lòng người thì người có thể đành lòng để hai mẹ con Khả Khả chịu đói ạ? Người bây giờ là ba của Khả Khả đó, trách nhiệm lớn lao như thế. Lúc này người cũng không thể bủn xỉn...

Phương Chính nghe mấy lời trước còn gật đầu, nghe đến vế sau cảm thấy không đúng lắm, trừng Độc Lang nói:

- Con lắm lời như vậy, vi sư keo kiệt khi nào?

Độc Lang nhếch nhếch miệng:

- Haha...

Phương Chính tiện tay tìm một cây gậy, Độc Lang vội cụp đuôi chạy đi. Đúng lúc này, trong phòng truyền tới tiếng gọi ầm ĩ của mẹ Khả Khả, Phương Chính vội lau sạch nước mắt, hít sâu một hơi dẹp bỏ hết cảm xúc. Hắn biết những điều này Khả Khả hẳn không muốn để mẹ bé biết. Hắn đã phá chuyện của Khả Khả một lần, lần này hắn không thể lại làm thế. Còn cái nhà này? Có hắn rồi đây!

Đi vào phòng, mẹ Khả Khả vẫn ngồi trên đất, sức của Khả Khả không đỡ nổi mẹ bé lên.

- Đại sư, cảm ơn ngài, lần này thật sự cảm ơn ngài.

Nghe tiếng bước chân Phương Chính, mẹ Khả Khả lập tức cảm kích nói cảm ơn. Phương Chính đầu tiên lắc đầu, su đó mới nhớ ra mẹ Khả Khả không nhìn thấy bèn nói:

- Thí chủ khách sáo quá, đúng rồi, để bần tăng đỡ thí chủ lên giường trước đi, trên sàn lạnh.

- Vâng cảm ơn.

Mẹ Khả Khả gật đầu, dường như cũng công nhận Phương Chính, ít ra thì không xem hắn như kẻ lừa đảo nữa. Phương Chính vội cẩn thận đỡ mẹ Khả Khả lên giường đắp chăn lại. Sau đó...

Sau đó Phương Chính phát hiện bầu không khí có hơi xấu hổ thì phải. Nhất là Phương Chính, trong đầu cũng suy nghĩ lung tung:

"Khả Khả xem như con gái hắn, không kể đến là quan hệ con gái gì thì đó cũng là con gái. Vậy mẹ Khả Khả thì xem là gì đây? Vợ à?"

Nghĩ tới đây Phương Chính lại cẩn thận đánh giá mẹ Khả Khả, mẹ Khả Khả tuy rằng không trang điểm gì nhưng cũng không lộn xộn, nhìn kỹ thì còn là một cô gái xinh đẹp. Phương Chính tự nhủ: "Khó trách Khả Khả đáng yêu như vậy, quả nhiên là gen mạnh mà không phải đột biến.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay