Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 918

Chương 918: Cuộc Sống Không Dễ Dàng

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 918: Cuộc Sống Không Dễ Dàng

Nhưng mà cúi đầu nhìn lại thì cả phòng khách trống rỗng, không có TV, không có ghế sofa chỉ có hai cái ghế nhựa cùng với một cái bàn hợp kim cũ nát, trên bàn có một miếng gạch nền không biết lấy từ đâu ra, phủ một miếng vải bên trên. Trừ những thứ này, phòng khách lớn như vậy cái gì cũng không có. Bên trái cửa là một phòng ngủ, cửa phòng đang mở toang, trong phòng chỉ có một cái giường nhỏ, nệm chăn gấp ngay ngắn sạch sẽ. Có điều trong phòng đến cả cái bàn cũng không có, đầu giường có để một quyển truyện cổ tích hơi cũ, bìa sách đã bị hư, được dùng băng dính dán lại để không rơi ra. Bên cạnh sách là một con búp bê barbie thiếu mất cái chân.

Ở phía trước là phòng ăn, nói là phòng ăn nhưng lại không có bàn ăn, trên đất chất đầy báo chí, bình nhựa còn có giấy phế liệu. Bên cạnh phòng ăn là phòng ngủ chính, ngay phía trước thì là nhà bếp, bên cạnh nhà bếp là nhà vệ sinh. Không đi vào mà Phương Chính đơn giản nhìn sơ qua, nhà bếp rất sạch, nhưng bên trong cũng trống rỗng y như phòng khách, trừ đi nồi cơm điện, bếp và chén đũa ra thì đồ gì cũng không có.

Nhìn tới đây Phương Chính biết người một nhà này sống không hề thoải mái gì.

Lúc này, cửa phòng ngủ chính mở ra, Phương Khả vẻ mặt sợ sệt đi ra, tay nhỏ kéo kéo vạt áo nói:

- Mẹ con muốn gặp ba...

Phương Chính gật gật đầu cười với Phương Khả để bé yên tâm, sau đó đi vào phòng ngủ. Phương Khả không vào theo mà ngoan ngoãn đóng cửa lại, chẳng qua vẫn không yên tâm đứng ngoài cửa.

Khiến Phương Chính ngoài ý muốn chính là phòng ngủ cũng không lộn xộn dơ bẩn, cũng không trống trải, có tủ quần áo, có giường còn có một cái bàn trang điểm, đồ vật để trên bàn rất đầy đủ, người bình thường có cái gì thì đều có.

Trên giường rất sạch sẽ, drap giường chăn mền màu đỏ có một đóa hoa hồng thật to nhìn khá đẹp. Một cô gái nằm trên giường không nhúc nhích, lại mở miệng cảnh giác hỏi:

- Anh là ai? Anh đi đi, nhà chúng tôi không có thứ gì để anh nhớ thương đâu, cũng đừng lừa gạt con gái tôi...

Giọng nói hơi lạnh lùng cũng có chút tức giận, còn có hoảng sợ và lo lắng. Phương Chính nhìn cô gái trên giường chắp tay nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ không cần lo lắng, bần tăng là người xuất gia, pháp hiệu là Phương Chính. Khả Khả tiểu thí chủ ở bên ngoài thông báo tuyển ba, bần tăng lòng thấy kỳ lạ nên đi theo xem thử. Thí chủ, mắt cô không thấy gì ư?

Cô gái hình như cũng không tin Phương Chính, lắc đầu nói:

- Tôi thế nào không phiền anh phí tâm, nhà chúng tôi cũng không cần hỗ trợ, anh nếu không có việc gì thì đi đi. Anh đi thì mới là trợ giúp lớn nhất với nhà tôi.

Phương Chính biết nói đôi ba câu là không có cách nào đạt được tín nhiệm của cô, thế là tới bên cạnh cô hỏi:

- Thí chủ, cô cảm thấy bần tăng có mưu đồ gì đối với gia đình cô sao?

Cô gái cau mày:

- Nhà tôi tuy rằng không xem như giàu có nhưng vẫn có ít đồ đạc.

Nói tới đây cô gái thở dài, nói một cách uất ức và đau khổ:

- Anh nếu như thấy thích cái gì thì cứ lấy đi đi. Chỉ xin anh nhìn chúng tôi cô nhi quả phụ đừng làm hại tôi và con là được.

Phương Chính nhìn cô gái như vậy trong lòng lại thêm thương xót, chỉ sợ cô căn bản không biết cái nhà này trừ phòng ngủ của mình, phòng khác đã không còn thứ gì có thể để người ta nhăm nhe. Về phần những thứ kia đi đâu Phương Chính ít nhiều cũng có thể suy đoán được.

Phương Chính nói:

- Thí chủ yên tâm, bần tăng thật sự là một hòa thượng, cũng không phải kẻ ác. Đồng thời bần tăng cũng có biết sơ y thuật, nếu như thí chủ cho phép bần tăng muốn muốn giúp thí chủ xem bệnh thử.

Giọng nói Phương Chính rất ôn hòa, bình thản nhẹ nhàng và mang theo cỗ chính trực làm cho người ta có cảm giác an tâm. Cô gái tuy rằng mắt mù lại không thể động đậy nhưng không phải kẻ ngốc. Nếu như thật sự là người xấu thì đối mặt với cô nhi quả phụ như cô cũng không cần khách sáo đến vậy. Thế là cô ngờ vực hỏi:

- Anh... thật sự là hòa thượng ư?

Phương Chính nói:

- Thật sự 100% là hòa thượng.

Lúc này Phương Chính lần đầu cảm thấy thân phận hòa thượng này của mình vẫn có chỗ tốt. Ít ra sau khi nói ra thân phận thì cảm giác đầu tiên mang lại cho người ta không phải người xấu, coi như bị xem là người xấu cũng chỉ nghĩ là lừa đảo mà thôi, không tính là quá thảm.

Đầu mày cô gái lúc này mới thoáng giãn ra, kêu lên:

- Khả Khả?

Một tiếng gọi này có hơi nghẹn lại, như là nghĩ tới cái gì lo cho an toàn của Khả Khả, sợ Khả Khả bị bắt cóc. Nghe tiếng gọi to Khả Khả lập tức chạy vào, nhìn Phương Chính đứng bên cạnh giường, ôn hòa nhìn mẹ mình. Mẹ thì có vẻ hơi lo lắng gọi bé, bé lập tức trả lời:

- Mẹ, con ở ngay ngoài cửa nè.

- Ở thì tốt, ở thì tốt rồi...

Cô lập tức nhẹ nhàng thở phào, vẫy vẫy tay, Khả Khả liền chạy qua, cô kéo bé vào lòng rồi mới nói với Phương Chính:

- Đại sư, cảm ơn ý tốt của anh, mẹ con chúng tôi cảm ơn. Nếu như anh thật sự muốn giúp chúng tôi thì đừng để bọn tôi lo lắng hoảng sợ nữa, vẫn nên đi thì hơn.

Khả Khả nói:

- Mẹ ơi, Phương Chính là ba do con tuyển chọn đó, anh ấy nói sau này sẽ lo cơm nước cho chúng ta.

Cô cau mày nghiêm giọng nói:

- Con biết cái gì? Ba là có thể tuyển được sao?

Khả Khả bị mắng sợ đến không dám nói nữa. Phương Chính thấy thế mày cũng nhíu lại nói:

- Thí chủ, cô xác định không cần người giúp sao?

- Không cần.

Cô lắc đầu, hiển nhiên trong xương tủy cô vẫn không tin vào người ngoài. Phương Chính thở dài:

- Vậy thí chủ lại không biết, nhà này của cô trừ gian phòng cô đang ở ra, những phòng khác không còn đồ vật gì cả?

Cô hết hồn kêu lên:

- Cái gì? Có trộm sao? Khả Khả, có chuyện gì xảy ra vậy?

Khả Khả nghe xong mắt đỏ lên, giống như mình đã làm chuyện sai cuộn lại thành một đống.

Cô gái sốt ruột hỏi:

- Khả Khả, mẹ đang hỏi con đấy!

Khả Khả lúc này mới đáng thương mà nói:

- Mẹ ơi, nhà chúng ta hết tiền rồi. Mẹ khám bệnh cần rất nhiều tiền... con không có tiền, có một chú nói có thể cho chúng ta mượn tiền. Sau đó con không có tiền trả chú ấy, chú ấy liền chuyển đồ đi...

Nghe tới đây Phương Chính dựng cả mày, theo bản năng cảm nhận được trong chuyện này có gì đó không bình thường. Cô gái cũng sửng sốt, lạc cả giọng hỏi:

- Con mượn bao nhiêu tiền?

Khả Khả nói:

- 200 đồng ạ, khi đó bác sĩ nói mẹ cần bồi bổ cơ thể, con liền mượn tiền mua một con gà...

Nói tới đây Khả Khả cũng cảm thấy bầu không khí không đúng lắm nên trở nên sợ sệt.

Cô gái nghe vậy quả nhiên tức giận, chẳng qua khi cơn giận nổi lên thì chớp mắt cả người như mất hết sức lực, nằm vật ra không nhúc nhích. Hồi lâu sau mới cay đắng thở dài nói:

- Chuyển đi thì chuyển đi, trả xong thì được rồi.

Khả Khả thấy mẹ không tức giận cũng nhẹ nhõm, có điều vẫn dè dặt nói:

- Nhưng mà chú đó nói tiền chưa trả đủ, hai ngày nữa sẽ tới...

- Cái gì?

Cô lập tức giận dữ trừng mắt, đáng tiếc đôi mắt vẩn đục hoàn toàn không nhìn thấy gì, nhưng mà bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận được sự căm phẫn của cô.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay