Chương 917: Phương Chính Làm Cha
Đám người thấy không còn náo nhiệt thì đều giải tán, hoàn toàn không chú ý tới hòa thượng áo trắng vừa chen vào kia dẫn theo con chó lớn đi theo.
Độc Lang tò mò hỏi:
- Sư phụ, người nói xem đứa bé kia cầm một túi rau để làm gì?
Phương Chính lắc đầu:
- Thầy không biết. đi theo xem là biết.
Độc Lang he he cười:
- Sư phụ, bằng không người đi ứng tuyển thử đi? Không chừng sẽ được đó, người cứ thế ở dưới núi lập gia đình, có vợ có con tốt biết bao nhiêu?
Phương Chính nghe vậy đảo tròn hai mắt:
- Thôi đi, con cái thầy vẫn thích tự mình sản xuất. Chẳng qua nếu chỉ ứng tuyển thôi thì...
Độc Lang nhìn vẻ mặt Phương Chính như kia thì kinh ngạc hỏi:
- Thầy sẽ không thật sự muốn đi ứng tuyển ạ?
Phương Chính nhướn mày hỏi lại:
- Sao? Không được hử?
Độc Lang vội lắc đầu:
- Được được, đương nhiên là được. Như thế có phải có nghĩa là chúng ta có thể đến nhà tiểu thí chủ đó, a không đúng, là nhà của thầy ăn cơm? Không cần lo phải chịu đói nữa?
Phương Chính đập nó một phát, con chó chết tiệt này dường như đi theo Con sóc lâu quá, việc gì cũng chỉ nhớ mỗi ăn thôi. Thấy cô bé kia đi vào một khu cư xá cũ kỹ, Phương Chính lập tức đi nhanh đuổi theo cô bé nói:
- A Di Đà Phật, tiểu thí chủ muốn tuyển ba sao?
Cô bé sửng sốt, kinh ngạc nhìn Phương Chính, thấy Phương Chính là một hòa thượng trọc đầu, hơn nữa còn cười vô cùng dịu dàng, không có xíu nào giống người xấu, lúc này mới khẽ gật đầu, hơi nhút nhát nói:
- Dạ đúng ạ, nhưng mà em không thể trả tiền công cho anh.
Phương Chính nghe vậy liền vui vẻ, cười nói:
- Vậy bần tăng có thể hỏi một chút, em vì sao phải tuyển ba không?
Cô bé cúi đầu nhìn mũi chân của mình nói nhỏ:
- Em... em muốn tìm một người giúp em chăm sóc cho mẹ, em còn nhỏ quá không chăm sóc mẹ được.
Phương Chính sững sờ, hắn từng nghĩ tới rất nhiều lí do hay trò đùa ác, cũng nghĩ tới cô bé bị ba hung dữ răn dạy mới sử dụng cách này để trút giận. Lại chưa từng nghĩ tới đây mới là lí do. Nhìn đôi mắt to tròn bất lực của cô bé rồi nghĩ tới lời bé nói, lòng Phương Chính cũng chua xót theo. Xoa xoa mũi nói:
- Vậy... em cảm thấy bần tăng có thể làm ba em không?
- Anh?
Cô bé kinh ngạc, bé không phân biệt được hòa thượng và người thường khác nhau chỗ nào, bất quá nhìn hòa thượng này quá trẻ, thấy sao cũng không giống ba của bé. Nhưng mà hòa thượng này lại có vẻ rất ôn hòa, làm lòng bé thấy vô cùng ấm áp. Người này chính là một người ấm áp nhất trong tất cả những người bé từng tiếp xúc trong mấy hôm nay, thế là bé khẽ gật đầu:
- Có thể ạ, nhưng mà sau khi anh làm ba em thì phải giúp em chăm sóc mẹ.
Phương Chính cười nói:
- Đương nhiên, như vậy thì anh có thể đến nhà em không?
- Được ạ.
Cô bé gật đầu, sau đó nhìn Độc Lang vẫn luôn đứng ở một bên đang liếc trắng mắt như là nói thầy lừa gạt bé gái, hiếu kỳ hỏi Phương Chính:
- Đây là chó của ba ạ?
Phương Chính vuốt vuốt đầu Độc Lang:
- Đúng vậy, đây là chó của bần... của ba. Đừng nhìn nó to thế nhưng mà dịu dàng lắm đấy.
- Như vậy nó ăn rất khỏe ư? Nhà con không có gì ăn đâu.
Bé hình như cũng không quan tâm Độc Lang có dịu dàng hay không mà càng quan tâm lượng cơm của nó hơn. Lời này nói ra làm Phương Chính và Độc Lang thương xót.
Con nít nhà người ta cỡ tuổi cô bé này nhìn thấy Độc Lang đều sẽ tò mò, nghĩ nó chơi vui hay không, có cắn người không. Mà bé con này lại đã học theo cách suy tính cơm áo gạo tiền của người lớn, lo nghĩ xem gia đình này có thể ấm no hay không. Vì sinh hoạt mà bé đã biết học bỏ đi cái ngây thơ của trẻ con mà trưởng thành sớm. Không thể không nói một đứa bé mất đi tuổi thơ vô tư thì là chuyện bi ai cực kỳ lớn.
Nghĩ vậy Độc Lang sáp tới khẽ khom xuống cụng cụng cô bé tỏ ý nó rất dịu dàng cũng không ăn khỏe lắm. Phương Chính thì nói:
- Yên tâm đi, ba đã làm ba con, cơm tự nhiên cũng là ba lo. Hơn nữa, tên nhóc này chỉ to lớn mà thôi, lượng cơm cũng không nhiều.
- Thật ạ?
Bé nghe Phương Chính lo cơm mắt liền sáng rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ tràn đầy lo âu cũng có ý cười, trong mắt cũng ánh thêm mấy phần hi vọng. Phương Chính cười nói:
- Đương nhiên rồi, đi thôi, về nhà xem sao. Làm ba của con thì có tư cách đi xem nhà của chúng ta ra sao nhỉ? Đúng rồi, con gọi là gì?
- Con là Phương Khả, mọi người đều gọi con là Khả Khả.
Phương Khả vui vẻ nói.
Phương Chính kinh ngạc, vô thức ngẩng đầu nhìn trời, cái này là duyên phận sao? Khả Khả vậy mà cũng họ Phương...
Phương Chính híp mắt nói:
- Xem ra chúng ta thật có duyên ha, ba là Phương Chính.
- Phương Chính? Woa, con là Phương Khả, ba là Phương Chính? Wow..
Phương Khả ôm mặt cười tươi kinh ngạc cộng thêm vui thích kêu lên, có lẽ bé cũng cảm thấy đây là duyên phận mà ông trời đã sắp đặt. Phương Chính cũng thấy như mối quan hệ của hắn và Phương Khả hình như thân hơn không ít, Phương Khả cũng vô cùng vui vẻ nói:
- Đi đi đi, con dẫn ba đi gặp mẹ con. Mẹ con nhất định rất vui...
Phương Khả nói xong tung tăng chạy về trước, lúc này bé mới có dáng vẻ một đứa trẻ nên có. Độc Lang sáp tới cạnh người Phương Chính nói nhỏ:
- Sư phụ, Phương Khả như thế này mới đáng yêu nè, cô bé trước đó nhìn thấy thật đau lòng, khó chịu.
Phương Chính vuốt đầu Độc Lang nói:
- Đây là một đứa bé đáng thương lại đáng kính, đi thôi, đến nhà nó xem sao.
Nói xong Phương Chính dẫn Độc Lang đi theo. Nhà Phương Khả ở lầu ba, bé con đi cũng thật nhanh, lúc lên lầu thì cứ như một chú khỉ nhỏ, vù vù là đã lên tới. Độc Lang theo sau phòng Phương Khả không cẩn thận té ngã hoặc rơi xuống. Đến lầu ba, Phương Khả lấy ra một sợi dây đỏ từ trong áo, trên dây treo một cái chìa khóa, nhón chân mở cửa sau đó vui vẻ chạy vào, vừa chạy vừa kêu lên:
- Mẹ ơi, con tìm được ba rồi, mẹ ơi con tìm được ba rồi nè...
Bé chạy ào vào trong phòng, đồng thời trong phòng truyền tới giọng nữ ho một tràng và giọng nói có vài phần nghiêm túc, lo lắng còn có sợ hãi:
- Cái gì mà ba? Khụ khụ... Khả Khả, con đang nói gì vậy?
Phương Chính liền nắm đuôi Độc Lang đang muốn xông theo vào, tuy rằng Khả Khả nhận bọn họ rồi nhưng mà dù sao bé cũng là trẻ con. Trong nhà còn có người lớn, bọn họ chung quy cũng là khách không mời mà đến, đổi lại là người bình thường, ấn tượng đầu tiên đều là xem họ như người xấu, tối thiểu nhất cũng phải có đề phòng.
Dù sao loại chuyện ứng tuyển làm ba này đặt trong bất kỳ trường hợp nào đều thấy hơi hoang đường.
Coi như một cô gái trẻ tuổi dẫn theo con cũng không dễ tìm được đối tượng thích hợp, huống chi là một cô gái thân mang bệnh lại còn có con? Phương Chính không vội đi vào mà là cho cô gái có đủ thời gian bình tĩnh. Chính hắn thì cẩn thận đánh giá căn nhà, nhà không nhỏ, hai phòng ngủ một phòng khách, phòng khách rất lớn và rộng rãi. Từ hoa văn trên trần nhà xem ra trang trí lúc trước hẳn rất đẹp, gia đình này hẳn cũng từng giàu có.