Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 916

Chương 916: Thông Báo Tuyển Dụng Ba

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 916: Thông Báo Tuyển Dụng Ba

Cho nên Hồng Hài Nhi nhất định phải ở lại trên núi.

Mang Cá mặn? Phương Chính quyết đoán lắc đầu cự tuyệt, vác một con cá muối trên đường tuyệt đối là sát phong cảnh. Hơn nữa một khi bại lộ thật sự không giải quyết được. Khỉ không có hứng thú quá lớn với việc xuống núi, Con sóc đi theo hơn phân nửa trừ ăn ra, chính sự gì đó thì cũng đừng trông mong vào nó. Thế là...

- Sư phụ, người không thể chọn người khác sao?

Ba ngày sau, trên đường xuống núi, Độc Lang đi sau mông Phương Chính, u oán nói.

Phương Chính giơ tay cho nó một phát nói:

- Ngươi cái tên gia hỏa này, để ngươi ra ngoài va chạm xã hội, làm sao nói nhảm nhiều như vậy hả?

- Vậy lương khô mang đủ chưa ạ? Ví tiền có mang không?

Độc Lang thật sự sợ bị đói, vội vàng nhắc nhở Phương Chính.

Phương Chính liếc nó nói:

- Yên tâm, lần này đạn dược đầy đủ, bảo đảm sẽ không bỏ đói con.

Độc Lang cười khan, lần nào xuống núi Phương Chính không nói như vậy, kết quả thì sao?

Phương Chính không thèm quan tâm nó nữa, xuống núi đến thôn Nhất Chỉ tìm mấy người Vương Đại Hữu, nói với bọn họ mình đi mấy ngày, nhờ bọn họ giúp đỡ chăm sóc tự viện. Đối phương đương nhiên vỗ ngực cam đoan không thành vấn đề, Phương Chính lúc này mới yên tâm dẫn Độc Lang tìm chỗ không người, lấy quyển trục rèn luyện ra sử dụng.

Ngay sau đó, trong đầu Phương Chính xuất hiện một tinh cầu màu lam, chính là trái đất! Sau đó trái đất không ngừng phóng to, hắn thấy rõ nước mình, sau đó hắn thấy một đường kẻ màu đỏ vẽ ra từ phía nam thẳng tới hướng tây. Đường kẻ này dài cỡ nào hắn không biết, nhưng hắn biết nó tuyệt đối không ngắn, hắn đột nhiên có cảm giác, sợ là trong thời gian ngắn không trở về Nhất Chỉ Sơn rồi!

Sau đó cả người hắn như sao băng, đầu rơi xuống đất, đồng thời không nhịn được mà kêu lớn, bên tai truyền đến tiếng kêu ngao ngao sợ hãi của Độc Lang, cuối cùng hai thanh âm hợp lại, ầm một tiếng rơi xuống đất.

Đợi đến khi Phương Chính mở mắt ra kinh ngạc phát hiện, hắn và Độc Lang đã xuất hiện ở trong một thành phố nhỏ.

Hầu như cùng lúc đó trong đầu Phương Chính có thêm một con đường, Phương Chính nhìn thấy liền chắt lưỡi, hơn nữa hắn cũng đã biết nơi mình đang đứng, Đông An. Một huyện thành dưới sự quản lý của Vĩnh Châu, cũng là nơi khởi điểm của lần rèn luyện này. Từ Đông An xuất phát xuôi nam đi vào địa giới Quảng Tây, điểm cuối chùng là Bắc Hải.

Phương Chính móc điện thoại ra xem khoảng cách một chút, đau khổ phát hiện, coi như đi cao tốc cũng đi mất hơn nửa ngày, mà hắn dựa vào tốc độ của hai chân...

- Sư phụ chúng ta đang ở đâu đây? Bây giờ đi đâu?

Độc Lang nhìn ánh mắt kỳ quái ở xung quanh, cả người hơi không được tự nhiên.

Phương Chính cũng nhìn nhìn bốn phía, nơi hắn đứng là bên cạnh một cây cầu, cầu không dài, nước bên dưới xanh biếc, hai bên cạnh cầu có rất nhiều cần câu vươn ra, hiển nhiên chất lượng nước của nước này không tồi, bên trong có cá. Hai bên cầu hình như là khu thương mại, không có nhà lầu đặc biệt cao, cao nhất cũng là sáu tầng, bên dưới các cửa hàng điện thoại, tiệm vàng trải đều. Đường phố không rộng, từng chiếc xe đỗ ở đó nhường người đi đường.

Lúc này, người xung quanh hầu như đều đang nhìn Phương Chính và Độc Lang, ánh mắt đó giống như ánh mắt nhìn tinh tinh lớn trong sở thú vậy.

Phương Chính biết, những người này chắc chắn không nhìn thấy cảnh tượng hắn từ trên trời rơi xuống, bọn họ tò mò như vậy tám phần là chưa từng thấy qua hòa thượng đẹp trai như hắn vậy, còn có con chó to lớn uy phong như Độc Lang. Phương Chính chỉ coi như không nhìn thấy, vỗ đầu Độc Lang nói:

- Đi thôi, dạo quanh xem sao, nếu như không có chuyện gì thì chúng ta đi về phía nam.

Phương Chính cũng không biết mình bây giờ có thể làm gì, mở ra thiên nhãn nhìn xung quanh cũng không phát hiện người nào cần giúp đỡ, chỉ có thể mang Độc Lang đi dọc theo con phố đi về phía nam.

- Sư phụ người không phải rất nổi tiếng ạ? Làm sao không có ai nhận ra người á?

Độc Lang đi theo sau mông Phương Chính hỏi.

Phương Chính cũng hơi buồn bực, chẳng qua cẩn thận nghĩ lại, hắn dù sao chỉ là xuất hiện trên mạng. Trong hiện thực và trên mạng chung quy vẫn là có chênh lệch, hơn nữa danh tiếng của hắn vẫn chưa đến lớn đến mức mỗi người đều biết. Nghĩ đến đây cũng thấy thoải mái, đang đi thì nhìn thấy phía trước tụ tập một đám người, hình như đang vây xem gì đó.

Phương Chính và Độc Lang nhìn nhau, cũng tò mò đi qua.

Nhìn con chó to lớn như Độc Lang chạy qua, đám người lập tức ồn ào, mặc kệ Độc Lang nhìn có vẻ đẹp thế nào, rốt cuộc vẫn là chó có hình dáng lớn, người không quen vẫn rất sợ. Đám người lập tức nhường một chỗ trống, Độc Lang đắc ý ngẩng đầu với Phương Chính, Phương Chính thì lại dựng thẳng một ngón cái cho nó, vội vã chen qua đám người, vừa nhìn Phương Chính ngây ngẩn.

Chi thấy bên trong đám người, một cô bé mặc quần đen, áo lông vũ nhỏ màu đỏ, trên đầu thắt hai bím tóc đứng ở đó, nhìn tuổi hình như chỉ cỡ sáu bảy tuổi, một đôi mắt to mang theo hơi nước ngập sương mù như muốn khóc tới nơi. Chẳng qua cô bé vẫn như cũ kiên định đứng đó, trên tay cầm một cái bảng hiệu, viết máy chữ xiên xiên vẹo vẹo bên trên: Tuyển dụng ba!

Phương Chính ngạc nhiên, tuyển dụng ba? Hắn lớn đến như vậy, từng thấy thông báo tuyển dụng đầu bếp, nhân viên phục vụ thậm chí tuyển ông chủ, nhưng tuyển dụng ba thì hắn vẫn là lần đầu tiên thấy.

Phương Chính không khỏi có chút hiếu kỳ, muốn biết bé gái này đến cùng vì sao tuyển ba.

Không chỉ riêng Phương Chính, người khác cũng thấy tò mò, từng người mồm năm miệng mười hỏi, tuy rằng mấy người nói tiếng địa phương, nhưng mà Phương Chính ngay cả ngôn ngữ của động vật cũng có thể hiểu thì nói chi tiếng địa phương? Tự nhiên nghe rất rõ ràng, có điều khiến Phương Chính bất đắc dĩ chính là bé con này hiển nhiên bị một đám người hiếu kỳ dọa cho sợ, nhút nhát không dám nói lời nào, chỉ mắt ngấn lệ nhìn mọi người.

Có người nói:

- Ôi chao, được rồi, mọi người đừng vây như thế nữa, nhìn xem dọa con bé rồi. Tôi cảm thấy vẫn là báo cảnh sát đi, để cảnh sát đến giải quyết thôi.

- Đứa bé này cũng không nói gì, cũng không biết có phải bị kẻ xấu lợi dụng không đây.

- Hẳn là không phải đâu...

- Đứa trẻ ngoan ngoãn xinh xắn như vậy, tôi nếu như chưa kết hôn chắc chắn sẽ đi ứng tuyển.

- Dẹp đi, thông báo tuyển dụng của một đứa bé anh cũng tin là thật à?

- Haha... cũng đúng.

- Không chừng là trò đùa ác của gia đình nào đó đi.

- Không đến mức đó đâu, đứa bé này đều đã tới mấy ngày, mỗi ngày đều ở đây giơ biển đứng một hai tiếng. Không giống như đùa ác...

- Ai biết được chứ.

Đang khi mọi người bàn ra tán vào, cô bé cuối cùng chịu hết nổi, đem tấm giấy cứng xếp lại, thu dọn xong sau đó ngồi xuống nhặt lên một túi nilon dưới đất, đám người lúc này mới phát hiện cô bé này còn cầm theo một túi rau xanh, bất quá nhìn mớ rau này hình như không nguyên vẹn, càng giống lá rau mà khi mọi người ở chợ rau lựa chọn vứt bỏ.

Một cô gái tò mò hỏi:

- Em gái à, em lấy những lá rau này về là cho động vật nhỏ trong nhà ăn sao?

Cô bé nghe vậy liền cúi đầu, lắc đầu, sau đó bước nhanh chạy đi khỏi đám người, đi qua cầu chạy về phía xa...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay