Chương 915: Quyển Trục Rèn Luyệ
Tin này vốn đã là tin tức lớn, càng khiến người ta chấn kinh hơn là tên của những ngôi trường này lại là Tiểu học hi vọng Phương Chính!
Trong nháy mắt tất cả mọi người đều đứng hình, đây là tình huống gì? Một người quyên góp xây dựng trường tiểu học hi vọng đã đủ làm người ta kinh ngạc rồi, ký tên lại là Tiểu học hi vọng Phương Chính, chuyện này làm người ta không rõ đầu đuôi ra sao.
Người này điên rồi sao? Hoặc hắn là cha mẹ của Phương Chính?
Đang lúc mọi người bụng đầy dấu hỏi, lại có một tin tức dữ dội truyền tới, Lý Tại Tiên này lại chính là người bị bệnh xơ cứng teo cơ mà Bắc Thanh mang tới kia.
Ngay lập tức tất cả người chú ý tới tin tức của Phương Chính đều bị chấn động. Đặc biệt là những người mắng chửi Phương Chính.
Trước đó bọn họ chính là mắng Phương Chính vì sao phải cứu một người ngoài không có ý nghĩa, có thời gian vì sao không đi cứu người mình... Bây giờ người kia đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn quyên tất cả tài sản đi giúp đỡ càng nhiều người hơn, trong nháy mắt mọi người chỉ cảm thấy trên mặt đau rát.
Đồng thời, những người ban đầu ủng hộ Phương Chính như được rót tiết gà, bắt đầu điên cuồng phản công. Còn trực tiếp tuyên bố với bên ngoài, bọn họ sẽ toàn lực tẩy chay những công ty cặn bã làm quảng cáo.
Đồng thời những người theo dõi đám cặn bã này đều hủy theo dõi. Hơn nữa có người bắt đầu truy tìm tin tức những kẻ cặn bã ấy. từng tin tức bị công bố ra, những kẻ đó lập tức bị bóc trần dưới mắt thiên hạ.
Mà càng khiến người ta phẫn nộ chính là trong đó lại có rất nhiều người nước ngoài, hoặc là có liên hệ với người nước ngoài.
Nhất thời mọi người đều tỉnh ngộ, hóa ra cái này không chỉ là một trò hề nháo loạn, một trận này còn có người đạo diễn, lợi dụng cư dân mạng đối phó với đại sư y thuật trong nước. Nếu như vị đại sư này bị bọn họ mắng chửi bỏ chạy rời đất nước, như vậy cũng bằng với mất đi nhân tài. Mà người chịu thiệt chính là mình, được tiện nghi là người ngoại quốc.
Nghĩ tới đây lập tức mặt mày đỏ bừng vô cùng xấu hổ.
Sau khi xấu hổ chính là tức giận, mấy tên bị đào ra hầu như mỗi ngày đều thấy có người mang theo gậy gộc đứng dưới lầu bọn họ qua lại, việc nửa đêm bị đập cửa sổ là chuyện thường tình. Cuối cùng không biết phải làm sao chỉ có thể báo cảnh sát, thừa dịp hỗn loạn rời khỏi thành phố. Cho dù là vậy cũng là nửa đêm không thể yên ổn.
Đồng thời thanh danh Phương Chính cũng theo đó lần nữa bộc phát lên đỉnh điểm.
Làm người nổi tiếng tỉnh Cổ Lâm, người dân ở tỉnh Cổ Lâm tự nhiên nói về hắn cũng là nhiều nhất, mở miệng ngậm miệng liền Phương Chính, giống như hắn đã thành niềm kiêu ngạo của tỉnh Cổ Lâm vậy. Đồng thời các nơi trên cả nước lại lần nữa bị cái tên Phương Chính này tẩy rửa một hồi, Phương Chính lần này thật sự là nổi tiếng.
Giờ phút này trên Nhất Chỉ Sơn, Phương Chính thì cười tươi như hoa, bởi vì...
"Tinh! Chúc mừng ngươi, trong việc trường tiểu học hi vọng của Lý Tại Tiên, ngươi đã đạt được lượng công đức rất lớn. Quan trọng là ngươi chống lại một lần xâm lấn văn hóa, đạt được lượng lớn công đức. Cả hai gom lại, công đức của ngươi thuận lợi đột phá hai vạn điểm. Tiền hương hỏa mà ngươi có thể sử dụng tăng lên 30%. Đồng thời, hệ thống tiến hành đổi mới toàn diện, thưởng rút thăm giữ nguyên không thay đổi, đồng thời ngươi có thể tiêu hao công đức và tiền để tiến hành rút thưởng. Ngươi hiện tại có một lần rút thưởng, có muốn bắt đầu rút thưởng hay không?"
Phương Chính chợt ý thức được sự việc hình như có gì đó không giống: "Đợi đã, hệ thống huynh, ngươi nói vậy là có ý gì?"
"Đơn giản mà nói là công đức của ngươi hiện tại bắt đầu có hai chức năng, một là tích lũy công đức, số lượng này không đổi, tiêu phí vẫn tính trong đó. Cái này là sau giai đoạn hệ thống thăng cấp, tiêu chuẩn đồng ý ngươi hoàn tục vân vân. Chức năng thứ hai là tiêu phí, gọi là công đức tiêu phí, ví dụ như ngươi hiện tại có hai vạn điểm công đức, ngươi có thể tùy lúc tiêu một vạn điểm thêm một vạn đồng tiến hành chủ động rút thưởng. Công đức sử dụng cũng mất, chẳng qua cũng không ảnh hưởng tới công đức tích lũy, sẽ chỉ tiêu hao công đức trên người ngươi. Công đức trở về số âm, nghiệp lực tự sinh."
Phương Chính yên lặng, hỏi: "Vậy có nghĩa là ta có thể tự động rút thưởng? Tuy rằng tiêu hao công đức lại không ảnh hưởng đến công đức tích lũy hoàn tục?"
Hệ thống nói: "Đúng vậy."
Phương Chính liền vui vẻ, mặc dù công đức thành âm sẽ có nghiệp lực, nhưng mà hắn sẽ ngu đến mức đều sử dụng hết công đức à? Chỉ cần kiểm soát tốt, sau này số lần rút thưởng tương đương nhiều hơn rất nhiều, tuyệt đối là mua bán kiếm lời lớn.
Phương Chính vui vẻ kêu: "Vậy còn nói gì nữa? Rút thưởng thôi!"
Hệ thống hỏi: "Xác nhận hiện tại rút thưởng?"
Phương Chính cười nói: "Bần tăng hiện giờ có tiền có công đức, trâu nha, rút! Ra sức rút!"
"Tinh! Chúc mừng ngươi nhận được một quyển trục rèn luyện!"
"Ô, quyền trục rèn luyện? Cái này là gì?"
Phương Chính lần này là thật sự sửng sốt, hắn rút qua các loại đồ tốt, nhưng mà quyển trục rèn luyện này hắn còn chưa từng rút được qua. Thậm chí loại như quyển trục này cũng là lần đầu rút ra. Hệ thống nói: "Nói đơn giản chút là quyển trục rèn luyện chính là ngươi một khi mở ra thì sẽ ngẫu nhiên chỉ cho ngươi một con đường lịch luyện. Con đường này ngươi không thể dùng thần thông phi hành qua, chỉ có thể từng bước mà đi. Đi đến điểm cuối thì xem như rèn luyện kết thúc. Trong đó những việc thiện việc tốt mà ngươi đã làm thì công đức đều thưởng gấp mười lần. Sau khi đi đến điểm cuối thưởng công đức thống nhất phát."
Phương Chính đầu tiên là sững sờ, vốn cho rằng quyển trục rèn luyện này để hắn lên núi đao xuống biển lửa, hoặc là ném vào dị giới càn quét tà ma ngoại đạo, kết quả lại chỉ là để hắn xuống núi đi mà thôi. Nhất thời có hơi nhàm chán vô vị, hắn có Vô Tương Môn còn cần tự mình đi loạn sao? Chẳng qua sau khi nghe tới thưởng công đức gấp mười mắt lập tức sáng trưng.
Hắn bây giờ không lo ăn mặc, duy chỉ có sầu công đức này, muốn hoàn tục cần số lượng công đức khổng lồ làm cơ sở. Mà hắn cực khổ cả năm mới tích lũy được hai vạn điểm công đức, nếu như không có phương pháp và khen thưởng đặc thù hắn đoán là cả đời này không có hi vọng. Mà sự xuất hiện của quyển trục rèn luyện này đối với hắn mà nói tuyệt đối là chuyện tốt, vô cùng tốt!
Phương Chính cười nói: " Là mười phần công đức à, haha... cái này tốt nha, ta thích!"
"Đừng vui mừng quá sớm, quyển trục công đức này một khi phát ra ngươi phải trong ba ngày sử dụng, nếu không thì sẽ hết hiệu lực. Cho nên ha, ngươi vẫn là tranh thủ đi an bài hậu sự đi. Ồ đúng rồi, ngươi có thể mang theo một đệ tử xuống núi cùng nhau lịch luyện, chuyện tốt mà nó làm cũng tính cho ngươi."
Phương Chính nghe vậy liếc một cái, chút nữa đã chửi má nó tại chỗ. Hậu sự? Hậu sự ông nội mi! Bất quá cuối cùng hắn cũng nhịn, đối với cái hệ thống mất nết này hắn đã từ từ quen thuộc. Người ta là tới từ Linh Sơn, có chỗ dựa, hắn bây giờ không chọc nổi.
Thế là Phương Chính len lén lại ghi một khoản trong lòng, đợi khi hắn thành Phật, hừ hừ...
Nếu như thời gian không nhiều, Phương Chính vội sắp xếp một số việc trên Nhất Chỉ Sơn.
Đầu tiên Phương Chính lựa chọn đệ từ xuống núi, theo lý thuyết Hồng Hài Nhi bản lĩnh nhiều nhất, mang nó theo tuyệt đối có lợi. Nhưng mà lại có vấn đề xuất hiện, trên núi không có người, khách hành hương vân vân tới, không xử lý được. Thật để cho Khỉ, Độc Lang bọn nó chạy ra nói chuyện phân nửa hù chết người ta. Thậm chí Phương Chính còn chưa trở về, đệ tử trên núi đều bị bắt đi mổ xẻ nghhiên cứu cả.