Chương 914: Đại Sư Không Đứng Đắ
- Quả thật không đứng đắn, khi lừa người thật đúng là gian xảo!
- Hà hà, sau này gọi hắn là đại sư không đứng đắn đi.
...
Kết quả là Phương Chính ở trên mạng có thêm một danh hiệu mới, đại sư không đứng đắn! Phương Chính nhìn cái danh hiệu này, ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng mặc niệm một câu: "CMN!"
Trận phong ba này vừa thổi là tới mấy ngày, Phương Chính cũng theo trận phong ba này lần đầu tiên bị người cả nước biết. Cái gọi là cây cao đón gió, trong rừng lớn chim gì cũng có, người nhiều luôn có vài người thích nổi tiếng. Phương Chính nổi tiếng rồi thì có người không vui.
- Tôi có điều không hiểu, Phương Chính y thuật tốt như vậy hoàn toàn có thể đơn giản trị một chút người bị bệnh xơ cứng teo cơ kia, chỉ cần mạnh hơn Bắc Thanh một tí là được. Cớ gì có thể chữa cho hắn có thể nói được cơ chứ? Thậm chí có ý nói xa nói gần còn có ý giúp hắn trị tốt hơn. Trong chúng ta có nhiều người chịu khổ như thế hắn không quan tâm, để tâm nhiều như thế với một người ngoài, trong lòng hắn rốt cuộc nghĩ cái gì?
Lời này vừa nói ra lập tức dẫn tới không ít người đồng ý.
- Tôi cũng nghĩ không ra, làm gì phải cứu một người ngoài?
- Đúng thế, nhìn không hiểu đầu óc hòa thượng này nghĩ thế nào. Thích làm thánh nhân cũng phải có mức độ đi chứ?
...
Từng câu lên án bắt đầu xuất hiện trên mạng, mặc dù có rất nhiều người mắng những người này đầu óc ngu dốt nhưng tiếng nói này vẫn còn đó chưa hề dừng lại.
- Sư phụ, người không giải thích chuyện sau đó ạ?
Lúc ăn cơm, Hồng Hài Nhi nhìn Phương Chính hỏi.
Phương Chính lười biếng nói:
- Giải thích nếu như có tác dụng thì cần những cư dân mạng kia làm gì?
Hồng Hài Nhi kinh ngạc, mở ra bình luận của những cư dân mạng kia, quả nhiên khu bình luật có không ít người hiểu lí lẽ giải thích cho bọn họ, kết quả đổi lại đều là một đống chửi rủa hỏi thăm mười tám đời tổ tông, cá biệt có mấy kẻ tiêu chuẩn cũng chỉ là cưỡng từ đoạt lý tranh luận, căn bản không muốn nói đạo lý với bạn.
Hồng Hài Nhi gãi gãi đầu nói:
- Sư phụ, như vậy cứ mặc kệ không lo như vậy sao?
Phương Chính cười nói:
- Không phải không lo mà là lo không nổi. Nếu như có thể lo còn cần con nói?
- Ặc..
Hồng Hài Nhi nghĩ thấy cũng đúng, theo tính cách có thù tất báo của Phương Chính này thật nếu là có thể quản thì sớm đã động thủ, đâu cần phải đợi nó đến cáo trạng. Cá mặn vừa ăn cơm vừa hỏi:
- Đại sư, ngươi sẽ không chỉ biết nhìn chứ hả? Những kẻ này càng ngày càng quá đáng. Nếu ta là ngươi thì sớm đã kêu vô số truyền thông tới đứng trước cửa sơn môn mắng hắn ba ngày ba đêm rồi nói tiếp.
Phương Chính liếc nó, bình tĩnh nói:
- Đừng gấp, để bọn họ nói, để bọn họ mắng đi, rất nhanh thì sẽ có kết quả. Nhảy càng vui báo ứng đến đánh mặt càng đau.
Con sóc tò mò sấn tới hỏi:
- Sư phụ người thật sự một tí cũng không tức giận ạ?
Phương Chính cười khẽ:
- Đương nhiên không tức giận, thầy lòng dạ như biển rộng, làm sao sẽ vì chút chuyện vặt này tức giận? Được rồi, đều đi đi, trời không sớm nữa, đi ngủ sớm một chút.
Mấy tên nhóc mặt mày mơ hồ nhìn Phương Chính, tâm nói: Tình tình của thầy tốt như vậy từ bao giờ thế?
Chẳng qua Phương Chính nói như vậy rồi bọn nó cũng không nói gì, rối rít chạy đi ngủ.
Nửa đêm, Con sóc đang ngủ ngon lành chợt nghe thấy phía sau núi truyền đến tiếng bịch bịch, phảng phất có người đang vung chùy sắt đập đá. Nó sợ nhảy dựng lên, hơi hoảng loạn chạy ra sân sau. Sân sau Độc Lang cũng từ ổ sói bò ra cảnh giác nhìn phía sau núi. Con sóc hơi sợ hỏi:
- Đại sư huynh, sau núi có quái vật gì vậy? Thật đáng sợ.
Độc Lang híp mắt, lẩm bẩm:
- Không biết, ta đi xem thử, mặc kệ nó là quái vật gì, đuổi đi là được.
So với Con sóc, Độc Lang tuy rằng bình thường có hơi nhị, nhưng đánh nhau thì trừ yêu quái ra, nó từ trước tới giờ chưa thua qua. Độc Lang nói xong liền muốn xông ra, lúc này Hồng Hài Nhi lười biếng bò từ trong nôi ra nói:
- Đừng đi ra, sau núi có yêu quái.
- Yêu quái?
Vừa nghe đến yêu quái Độc Lang cũng sợ hết hồn, vội hỏi:
- Tứ sư đệ, say núi thật sự có yêu quái? Đó là yêu quái gì?
- Một con đại yêu quái đầu trọc phẫn nộ, nếu huynh không muốn bị đánh chết thì ngoan ngoãn đi ngủ đi. Yên tâm, con yêu quái đó ngày mai liền không thấy nữa.
Hồng Hài Nhi ngáp một cái rụt lại tiếp tục ngủ. Độc Lang gãi gãi đầu, không hiểu lắm, chẳng qua nó vẫn rất tin tưởng Hồng Hài Nhi, ngoan ngoãn đi ngủ.
Ngày hôm sau, lúc ăn sáng Cá mặn cười hì hì nói:
- Đại sư, đêm qua ta nghe sau núi có tiếng động liền đi xem thử, ngươi đoán ta nhìn thấy cái gì?
Bốp!
Độc Lang, Con sóc, Khỉ, Hồng Hài Nhi ngẩng đầu nhìn một con cá muối bay lên không trung, bay qua bờ tường rơi vào trong Thiên Long trì.
Phương Chính thản nhiên nói:
- Khi ăn cơm cấm ồn ào.
Mấy tiểu tử kia lập tức câm như hến không hó hé, Độc Lang len lén nhìn xung quanh, không ai nói gì, nó cũng không lên tiếng. Chẳng qua sau khi ăn cơm xong, cuối cùng vẫn là không nhịn được sự tò mò trong lòng, sáp qua thần bí nói với Phương Chính:
- Sư phụ, con nghe tứ sư đệ nói đêm hôm qua sau núi chúng ta có một con yêu quái ẩn hiện, còn là một con đại yêu quái đầu trọc phẫn nộ nữa...
- Tịnh Pháp này.
Phương Chính đột nhiên cắt đứt lời Độc Lang, cười híp mắt nói.
Độc Lang ngu ngơ trả lời:
- Sao ạ?
Phương Chính nói:
- Củi trên núi không nhiều, con không có việc gì thì đi nhặt củi đi.
Độc Lang nhìn đống củi khô chất thành núi một cái, ngu si nói:
- Sư phụ, còn có nhiều củi như vậy mà, không cần nhặt đi? Chúng ta vẫn là nói chuyện đại yêu quái đầu trọc ha.
Phương Chính vừa nghe mặt liền đen thui. Đúng lúc này Hồng Hài Nhi chạy tới nắm đuôi Độc Lang như kéo chó chết lôi ra ngoài, vừa lôi vừa nói:
- Sư phụ người bận đi, con tìm đại sư huynh có chuyện, haha...
Hồng Hài Nhi cười khan hai tiếng kéo Độc Lang chạy mất tăm. Độc Lang vẫn còn ở đó kêu:
- Tứ sư đệ, đệ làm gì? Ta đang nói chuyện đại yêu quái đầu trọc với thầy mà, đệ nói xem con yên quái đó có dọa người không, có xấu không, sẽ mọc lông dài hay không?
Đợi Độc Lang bị lôi ra sân sau, Phương Chính yên lặng thả cây chổi lông gà mới chụp lây, chắp tay mặc niệm một câu:
- Ngã phật từ bi, A Di Đà Phật...
Phong ba trên mạng vẫn còn tiếp tục, Phương Chính lại vẫn không xuất hiện, điều này cũng giúp làm tăng thêm sự can đảm cho đám người cọ nhiệt, càng nhiều người chạy ra lên án công khai Phương Chính cứu lầm người. Tuy rằng người mắng những lời này của họ nhiều gấp trăm lần người khen, nhưng mà không ngăn được những người này hưởng thụ loại đãi ngộ này. Thậm chí có người tuyên bố:
- Bêu danh, bêu danh, mắng mệt thì để lại tên. Dù sao nhà nước cũng không quản chuyện này, sợ gì?
Thế là càng nhiều người gia nhập tranh đoạt chiến fans, mặc dù những người hâm mộ này đều là mắng bọn họ, nhưng mà chỉ cần có fans, những fans này có thể bị bọn họ dùng để kiếm tiền thì vậy là đủ! Thậm chí có người làm ầm ĩ như vậy, sau khi lượng fan đủ lớn còn có thương gia tìm tới bọn họ để bọn họ giúp làm quảng cáo. Hơn nữa hiệu quả hình như còn không tệ...
Đang lúc mọi người dương dương đắc ý bôi đen Phương Chính đến nghiện. Một tin tức lớn làm nổ tung truyền thông toàn quốc, hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người. Chủ tịch tập đoàn tài chính Lộc Hải, Lý Tại Tiên lại tán gia bại sản, đem tất cả tiền đều quyên cho tổ chức từ thiện. Chuyện này vốn không có gì, tin tức như vậy sẽ không dẫn đến quá nhiều phong ba. Nhưng mà cách dùng số tiền từ thiện này lại khiến mọi người dồn dập chậc lưỡi.
Khoảng tiền từ thiện này chia làm hai phần, một là quyên cho phúc lợi viện dưỡng lão, một cái thì quyên tiền xây dựng một trăm ngôi trường tiểu học hi vọng.