Chương 913: Không Đứng Đắn Hòa Thượng
Mọi người nhìn lại, chỉ thấy người đang nói chính là vị bệnh nhân kia! Trong nháy mắt mắt mọi người như lồi hẳn ra, bệnh nhân nói được!
- Cái gì?
Bắc Minh như gặp quỷ, kêu lên.
Bắc Thanh cũng khiếp sợ, sững sờ đứng đó. Bệnh nhân ông dẫn đến bệnh nặng thế nào ông biết rõ hơn ai hết, người đàn ông bị tra tấn mười năm này đã không nói được biết bao lâu! Thậm chí ông từng phán rằng anh ta sẽ không thể nói được nữa, nhưng...
Không chỉ bọn họ, trên mạng cũng chấn kinh.
- Má ơi, có phải tôi gặp ảo giác hay không?
- Không thể nào? Bệnh nhân biết nói!
- Kinh cmn dị y hệt như xác chết vùng dậy á!
- Đây là kỳ tích, hay là kinh dị?
- Đại sư đã làm gì?
...
Vô số nghi vấn hiện lên, cuối cùng tất cả đều nhìn vào Phương Chính.
Nhưng hắn lại ôn hòa cười, dường như không làm gì cả lại như đã làm tất cả mọi thứ. Hắn chắp tay trước ngực, nói với bệnh nhân:
- A Di Đà Phật, thí chủ, hãy nhớ lời của bần tăng.
- Xin nghe theo lời đại sư, về sau tôi sẽ hành thiện tích đức.
Bệnh nhân chân thành nói.
Phương Chính vỗ vỗ vai anh ta, chậm rãi đến trước mặt Bắc Thanh, cười nói:
- Thí chủ, còn muốn thi đấu nữa sao?
Bắc Thanh nhìn bệnh nhân có thể nói chuyện, chỉ cảm thấy mặt mũi nóng bỏng. Ông chỉ có thể khiến bệnh nhân chuyển biến tốt đẹp hơn một chút mà thôi, không thể chữa được một vài nhân tố quyết định. Chỉ với điều đó ông đã diễu võ dương oai, thậm chí chạy đến nơi này dõng dạc khiêu chiến thiên hạ. Hiện giờ nhìn Phương Chính, chỉ phất tay đã khiến bệnh nhân khôi phục khả năng nói chuyện. Năng lực thế này lại ẩn danh núi rừng, vừa so sánh ông đã cảm thấy mình như tên hề nhảy nhót, mặt đỏ lên. Tới hiện tại, ông còn có thể nói cái gì? Ông chua xót khom mình hành lễ nói:
- Tôi thua, tâm phục khẩu phục!
Toàn trường ồ lên rồi sau đó mọi người mừng như điên, cuồng hoan! Vô số tiếng hoan hô hết đợt này đến đợt khác! Đã nhịn nhiều ngày vậy rồi mới được thả ra, mới được thắng, tên tuổi Đông y được bảo vệ! Đó tuyệt đối là một sự kiện đáng để cả nước ăn mừng! Hoan hô! Trừ bỏ hoan hô vẫn là hoan hô! Sơn hô sóng thần, vang vọng mỗi một tòa thành thị!
- Quá trâu bò! Tôi không thấy Phương Chính đại sư làm gì cả mà bệnh nhân kia đã nói chuyện rồi.
- Thật sự quá ngoạn mục, tôi vẫn cho rằng Tây y khoa học kỹ thuật rất ngầu, giờ mới biết phải kể đến Đông y.
- Lầu trên đừng lệch sóng. Phương Chính đại sư đã nói Đông y hay Tây y đều là y, không đắt rẻ sang hèn, chỉ có áp dụng không thích hợp! Hơn nữa, không phải Phương Chính trụ trì đã nói rồi à? Y thuật của thầy ấy được dung hợp Phương Đông và Phương Tây, không tốt thì mới lạ.
- Đúng đúng đúng, Phương Chính đại sư đã nói lòng người phải bao dung, không được giậm chân tại chỗ. Đồ tốt có học phải thực hành mới có thể không ngừng tiến bộ. Tôi cảm thấy, học y rất là giỏi.
- Không được, tôi muốn làm bác sĩ! Hm, học Đông y...
- Haha tôi cũng thế luôn...
...
Một cuộc đại chiến cuối cùng kết thúc ở Nhất Chỉ sơn, bên này hoan hô, bên kia thì đầy tiếng thở dài như trút được gánh nặng. Có người không cam lòng, nhưng đa số cảm thấy trò cười này cũng đã được kết thúc. Dân chúng chỉ theo đuổi một cuộc sống bình thường, không quan tâm chính trị. Nhưng luôn có một đám chính khách thích cột chính trị với nhân dân, mang danh nghĩa nhân dân đi làm chuyện họ cho rằng là đúng. Rất nhiều người bất lực.
Thi đấu kết thúc, các phóng viên chen chúc tới Nhất Chỉ sơn, muốn phỏng vấn Phương Chính. Hắn còn muốn nhân cơ hội lấy điểm danh thanh, kết quả vừa thấy các phái đoàn dài dằng dặc, lại còn cầm túi sưởi, mặc áo bông, rồi còn tự mang cả máy phát điện, nhìn sáng loáng!
Hiển nhiên là lần trước bị Phương Chính lừa một lần họ đã rút kinh nghiệm, muốn liều mạng với hắn đây mà!
Phương Chính sợ tới mức nhanh chóng đóng sơn môn, công bố đối ngoại bế quan tìm hiểu phật hiệu, ai cũng không gặp!
Ngay cả Kỳ huyện trưởng Tùng Vũ huyện tới hắn cũng ở bên trong chết sống không ra.
Một đám phóng viên không gặp được Phương Chính đành phải thay đổi mục tiêu, phỏng vấn thôn dân dưới núi Nhất Chỉ sơn một vòng, nghe tin Nhất Chỉ thôn làm giàu bởi Nhất Chỉ sơn cộng thêm trên núi cảnh đẹp, vớt vát được một bài văn.
Tuy nhiên tin tức lớn nhất lại là Bắc Thanh không chịu đi!
- Sư phụ, Bắc Thanh đứng ở cửa ba ngày ba đêm, thầy thật sự không gặp ạ?
Con sóc đứng trước mặt Phương Chính, không đành lòng hỏi.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Yêu cầu của ông ta vi sư không thể đáp ứng. Muốn nghe giảng bài thì phải xếp hàng, một tháng một lần, đến muộn thì không chờ. Đây là quy củ, ai cũng không thể làm trái.
- Sư phụ, quy củ có vẻ công bằng nhưng nơi này là địa bàn chúng ta, nói đến tranh giành thì ai thắng được chứ?
Hồng Hài Nhi cười nói:
- Sư phụ, thầy đang thiên vị đó? Đây không phải là việc mà một đại sư sẽ làm.
Phương Chính nhướn mày, đương nhiên nói:
- Vi sư ăn ở đây, lấy ở đây, uống ở đây, chịu hương khói cũng ở đây, thiên vị thì sao? Mà cho tới bây giờ vi sư cũng không định làm đại sư.
Phương Chính nói vậy, Hồng Hài Nhi cứng họng, giống như hòa thượng trước mắt thật sự không phải là một đại sư.
Con sóc hỏi:
- Sư phụ, vậy sao thầy trực tiếp đối ngoại rằng chỉ mở lớp cho người bản địa? Nói vậy, chẳng phải giảm đi rất nhiều phiền toái rồi ư?
Phương Chính rất có thâm ý nhìn Con sóc, xoa xoa đầu nhỏ của nó, cười nói:
- Nếu vi sư làm như vậy, chẳng phải là tự tát mặt mình sao? Phải bao dung nha...
- Ơ... Sư phụ, hành động của thầy khiến con nhớ tới một câu thành ngữ.
Hồng Hài Nhi bỗng nhiên nói.
Phương Chính liếc thằng nhóc, nói:
- Là gì đi nữa con cũng nín đi!
- Chính là, làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ, còn không cho nói!
Bên cạnh Cá mặn kêu lên.
Ngay sau đó, một bàn tay to vung lên...
Binh!
Một con Cá mặn bay ra cửa, rơi vào Thiên Long trì. Bắc Thanh đứng ở cửa ba ngày ba đêm suýt nhảy dựng lên.
Tát bay Cá mặn, Phương Chính chắp tay sau lưng về thiện phòng, nhìn ảnh Nhất Chỉ thiền sư, cảm thán nói:
- Sư phụ con cảm thấy con không phải là hòa thượng. Lòng dạ hẹp hòi, còn chưa đủ bao dung...
Nhất Chỉ thiền sư không hé răng, hệ thống lại tiếp lời: "Cho nên, ngươi muốn thành Phật thì khó. Chính vì ngươi đầy khuyết điểm lại chưa tới mức phải dùng thuốc cho nên ngươi mới phù hợp tiêu chuẩn lựa chọn của ta. Nếu chọn một cao tăng, ta độ hắn thì có ý nghĩa gì? Chọn một tên lưu manh vô lại, chẳng phải là giảm đi giá trị của ta hay sao?
Phương Chính cứng họng, nghĩ sự nửa vời này của mình lại trở thành ưu điểm. Tuy nhiên hắn cũng hiểu ý của hệ thống ý tứ, nó đang lấy cho hắn cọc tiêu, vượt qua bản thân mình mới có tư cách đi độ người khác.
- Haiz...
Phương Chính biết bệnh của mình, hắn có quá nhiều tật xấu mà khổ nỗi hắn chưa từng nghĩ sẽ thay đổi. Suy nghĩ này không chỉ có ở mình hắn mà đã bắt đầu từ Nhất Chỉ thiền sư, nếu không với lĩnh ngộ của thầy đã sớm xuống núi lừa đảo chứ không đến mức nghèo túng đến mức này. Ít nhất, cũng có thể trở thành phương trượng nổi tiếng...
Trong lúc miên man suy nghĩ, Phương Chính ngủ mất.
Bắc Thanh đợi một tuần, đói ngất hai lần, lạnh ngất ba lần, đều được các thôn dân nâng xuống. Đau khổ cầu xin nhiều ngày, cuối cùng Hồng Hài Nhi đưa cho ông một bức thư. Ông đọc xong, thở dài một tiếng, khom mình hành lễ trước Nhất Chỉ tự, cáo từ rời đi.
Bắc Thanh trở về, tính tình thay đổi, không còn nghênh ngang mà sống một mình trong núi, dạy dỗ học trò.
Một ngày Bắc Minh tìm được Bắc Thanh hỏi:
- Sư phụ, con còn không hiểu, lúc trước vì sao thầy luôn bảo con xem núi?
Bắc Thanh ngửa đầu nhìn ngọn núi nơi xa, thở dài nói:
- Lúc trước vi sư bảo con xem núi để con nhận ra rằng sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân, có kiêu ngạo cũng phải có điều kiện... hàng ngàn năm văn minh phương Đông, y thuật cũng tuyệt đối không phải như vẻ ngoài. Tam Thánh Thủ cũng chỉ là mấy người tranh danh hảo lợi. Rất nhiều cao thủ cũng không đi lại bên ngoài, tỷ như Phương Chính trụ trì.
Nói đến Phương Chính, Bắc Thanh đầy vẻ cung kính.
Bắc Thanh tiếp tục nói:
- Lúc trước thầy Lý Tại Nham đã nói, biến thể Đông y bắt nguồn từ Đông y, nếu là địch, kỳ thật chính là tự hủy bản thân, người phương Tây chỉ coi như trò cười. Đáng tiếc lúc ấy thầy khăng khăng đến đó, kết quả... haiz kết quả thầy dạy con nhân ngoại hữu nhân, chính bản thân mình lại quên mất sơn ngoại hữu sơn.
- Sư phụ, học trò đã hiểu.
Bắc Minh cung kính nói.
Bắc Thanh lắc đầu nói:
- Về sau hãy học y thuật thật tốt, Phương Chính trụ trì nói rất đúng, Đông y, Tây y, Biến thể Đông y có tranh cũng vô dụng. Trên thế giới chỉ công nhận ai có thể chữa được bệnh nan y, ai có thể thúc đẩy nền y học phát triển, ai có thể khiến nhân loại thoát khỏi bệnh tật mà thôi.
Bắc Minh cúi đầu nghe...
Cùng lúc đó, mấy ngày nay, trên mạng, Phương Chính hoàn toàn nổi tiếng, gần như đâu cũng là tin về hắn. Thậm chí cả thời sự cũng phải giới thiệu, Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự cũng lần đầu tiên được truyền thông! Khi mọi người nhìn đến cảnh đẹp trên Nhất Chỉ sơn tức khắc há to miệng, quả thực chính là nhân gian tiên cảnh!
Hơn nữa khi tin tức Bắc Thanh đau khổ cầu xin Phương Chính giảng dạy đến mức đói ngất, lạnh ngất rất nhiều lần, cuối cùng phải quay về thì mọi người mới chấn động!
- Ngầu, tuy Bắc Thanh chả tốt đẹp gì nhưng cũng là người nổi tiếng trong giới y thuật, kết quả chỉ vì mấy vị trí mà phải đau khổ nhiều ngày. Chẹp chẹp... Phương Chính trụ trì tai to mặt lớn quá.
- Đúng vậy, Phương Chính trụ trì quá trâu bò luôn, đây mới là làm vẻ vang.
- Ngầu hơn là ông ta đau khổ nhiều ngày như vậy mà Phương Chính trụ trì vẫn kiên trì nguyên tắc. Đây mới là phong cách của đại sư! Kể cả có là bác sĩ trứ danh quốc tế ta cũng chẳng care!
- Trâu bò như Phương Chính trụ trì, nhưng mà nói mới nhớ vì sao tôi vẫn cảm thấy Phương Chính trụ trì không giống hòa thượng nhỉ, phải nói thầy ấy là hòa thượng giả ý!
- Ừ tôi cũng thấy thế, cảm thấy như một vị hòa thượng không đứng đắn tí nào.