Chương 912: Tôn Trọng? Không Dành Cho Ngươi!
- Ha ha... đã nhận thua rồi? Phương Chính, thầy cũng chỉ thế mà thôi!
Bắc Minh cười to nói, thế nhưng lại động vào vết thương, đau nhe răng trợn mắt.
Phương Chính liếc một cái, cũng không nói lời nào, mà hỏi Bắc Thanh:
- Đến lượt bần tăng ra đề đúng không?
Bắc Thanh nói:
- Đúng vậy.
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ đã lấy bệnh xơ cứng teo cơ để đánh gục toàn bộ Đông y, có đi mà không có lại thì quá thất lễ, bần tăng cũng dùng một đề so với thí chủ.
Bắc Minh có dự cảm xấu, chẳng lẽ... anh ta cảm thấy trong bụng mọc ra cái gì đó, đồng thời bụng bắt đầu to lên, anh giật mình kêu:
- Lại... Lại tới nữa? Sư phụ, con lại mang thai!
Bắc Thanh lúc đầu còn chưa hiểu ý Phương Chính, thấy Bắc Minh như thế thì đen mặt! Lại nghĩ đến phương pháp phá thai không đau độc đáo kia, mặt càng đen! Lần thi đấu này không hạn chế số hiệp, cho đến khi một bên thua hoặc là nhận thua mới thôi. Quy tắc cũng không ước định là không được lặp lại thủ đoạn tỷ thí. Rốt cuộc, nếu có thể phân ra thắng bại cũng không cần phải lặp lại. Nếu trong tình huống có thắng bại anh mà lặp lại, tôi cũng lặp lại, chỉ sợ là kéo dài mãi mãi không có ý nghĩa gì. Không ai sẽ dùng phương pháp mất mặt này để thi đấu cả.
Nhưng bây giờ lại khác, vốn là vòng tròn lặp lại hòa hảo lại vì cách trị liệu độc đáo của Phương Chính mà trở nên khác biệt hoàn toàn... Bỗng nhiên ông só một suy nghĩ, không cần biết nay thắng hay thua, chỉ sợ đồ đệ ông bị đánh thê thảm...
Bắc Thanh giận tím người nhưng ông không vội vã nhận thua mà thò lại gần bắt mạch. Bắt mạch nói cho cùng cũng chỉ là bắt mạch, không phải siêu âm nên không nhìn thấy bên trong, còn chẩn đoán mang thai lại không thành vấn đề.
Quả nhiên, mạch tượng Bắc Minh lại là hỉ mạch, hiển nhiên là lại có bầu. Hơn nữa lần này tốc độ mang thai cực nhanh, phát triển cũng cực nhanh, quả thực không thể tưởng tượng! Chuyện này đã không thể dùng khoa học để chứng minh, đó là yêu nghiệt quấy phá!
Bắc Thanh lo lắng nhìn Phương Chính, thầm nghĩ: Chẳng lẽ là hắn làm?
Lúc này, Hồng Hài Nhi rung đùi đắc ý nói:
- Haiz, thể chất hít thở cũng có thể mang thai đúng là hiếm thấy. Nhưng sao lần này thai trong bụng lại lớn lên nhanh như thế? Sư phụ, chắc anh ta không mang thai một túi soda đâu nhỉ? Có nước là nở ấy?
- Phốc!
Các bác sĩ bên cạnh cười như điên.
Hít thở mang thai? Xem phim khoa học viễn tưởng, ma quỷ nhiều quá à? Đã từng nghe nói tinh trùng bơi trong nước có thể khiến người khác mang thai, ai thấy tinh trùng bay trong không khí chưa? Mọi người nghĩ nghĩ, hình như không có giải thích nào tốt hơn cả.
Phương Chính trừng Hồng Hài Nhi một cái, nói:
- Đừng nói bậy, vị thí chủ này chỉ đang mang thai một cây bắp cải mà thôi. Ừm, bắp cải còn rất là to...
- Phương Chính! Có phải là thầy không?
Bắc Thanh không nhịn được nữa, nổi giận nói.
Phương Chính buông tay, vẻ mặt vô tội:
- Bần tăng vẫn luôn đứng ở đây, mọi người đều thấy được. Huống hồ, kiểu khác người này bần tăng cũng không làm được.
Phương Chính nói như thật, tuy là hắn làm nhưng cách hắn nói cũng không phải như Bắc Thanh nói. Bởi vậy, chỉ xem như không trả lời coi như không nói dối.
Mọi người vui vẻ, tâm nói: Quả nhiên hòa thượng này không phải là một người đứng đắn! Lưu manh! Quá lưu manh! Nhưng họ thích!
Bắc Thanh bị chọc suýt hộc máu, hung hăng nhìn, nề hà không có chứng cứ, ông cũng không thể nói gì. Ông hừ lạnh:
- Phương Chính, tôi nghi ngờ trước đó thầy chưa phá thai sạch sẽ. Nếu vậy thì ván đầu tiên phải hoà mới đúng.
- Đúng, chắc chắn là như thế! Nếu không thì không thể giải thích được vì sao anh Bắc Minh lại đột ngột mang thai rồi lại có bầu lần hai!
Lập tức có người đứng ra hát đệm.
Mọi người ngơ ngẩn, có vẻ Bắc Thanh nói không sai! Chẳng lẽ Phương Chính trụ trì sẽ thua?
Phương Chính sờ sờ cằm, cười, hỏi ngược lại:
- Đúng không?
Ngay sau đó, vị nhân viên kia cảm thấy bụng đau nhức, cúi đầu đã thấy bụng mình cũng to lên.
Bắc Thanh chạy qua xem xét, kết quả là anh ta cũng mang thai!
Ông nhìn Phương Chính với con mắt khác hẳn. Trước thì khiêu khích đến, hiện tại lại toàn là sợ hãi! Đột nhiên khiến người ta mang thai đã không phải là y thuật, đây là quỷ thần. Còn so thế nào nữa? Nhưng ông nhanh chóng dẹp suy nghĩ này đi, không tin trên thế giới này có quỷ thần, ông tin rằng những sự kiện quỷ thần kia đều có thể giải thích bằng khoa học. Trước mắt khẳng định là Phương Chính đã làm gì đó, chỉ là ông còn chưa phát hiện ra mà thôi.
- Thí chủ, giờ thì sao?
Phương Chính cười ha hả hỏi.
Bắc Thanh hít sâu một hơi, đè nén lửa giận, lúc trước Bắc Minh mang thai ông cũng đã thử qua các cách phá thai, dùng hết các loại thuốc nhưng đều vô dụng. Đến nỗi giải phẫu? Không ai dám ra tay, góc độ mấy cây châm quá xảo quyệt, chỉ hơi vô ý là sẽ xảy ra chuyện.
Tình huống bây giờ cũng thế, ông có làm cũng vô dụng, vì thế bất đắc dĩ gật đầu nói:
- Tôi nhận thua, xin đại sư ra tay chữa bệnh cho học trò và bạn của tôi.
Phương Chính nhìn Bắc Minh và nhân viên đang đau khổ, hỏi:
- Hai vị lựa chọn phá thai không đau hay là...
- Phá thai không đau!
Hai người đồng thanh, tuy Phương Chính ra tay nặng nhưng Bắc Minh thà bị tát ngất còn hơn bị đánh chết đi sống lại.
Vì thế, hai tên xám xịt đi lên, chỉ nghe hai tiếng chát chúa đã quỳ rạp trên đất bất tỉnh nhân sự. Giờ khắc này, mặt Bắc Minh đã hoàn toàn sưng thành đầu heo.
Bắc Thanh nhìn Bắc Minh, lại nhìn Phương Chính, rồi quay sang người bệnh là đòn sát thủ mình mang tới, ông do dự.
- Đến lượt thí chủ.
Đúng lúc này, Phương Chính mở miệng.
Bắc Thanh nhìn hòa thượng trước mắt, cắn răng một cái, chỉ vào bệnh nhân nói:
- Vẫn là anh ta!
Phương Chính liếc mắt, lắc đầu nói:
- Bệnh này bần tăng không trị. Đến lượt bần tăng ra đề.
Vừa dứt lời Hồng Hài Nhi đã đánh thức Bắc Minh, mới tỉnh lại anh ta định nói gì lại ôm ngay bụng, nức nở kêu lên:
- Sư phụ...
Bắc Thanh thấy vậy, mặt xám ngoét nhìn chằm chằm Phương Chính hỏi:
- Đại sư, thú vị sao?
Phương Chính đạm nhiên đáp lại một câu:
- Bình thường.
Bắc Thanh muốn hộc máu, nếu cứ thi đấu chắc học trò này của ông sẽ bị đánh chết mất nên ông nói:
- Đại sư, cứ tiếp tục thế này chỉ là một vòng tròn không bao giờ kết thúc, không bằng chúng ta đổi bệnh khác được không?
Bắc Thanh cảm thấy chắc chắn Phương Chính sẽ đồng ý đề nghị này, cứ thế thì chẳng còn ý nghĩa gì.
Nhưng mà...
Phương Chính quyết đoán lắc đầu nói:
- Bần tăng cảm thấy hiện tại khá tốt, không bằng cứ tiếp tục thôi. Theo ông có nhiều người như vậy, có thể thi đấu rất lâu.
Nghe Phương Chính nói vậy, mấy người đứng sau Bắc Thanh tê tái, cả người rét run. Đặc biệt là người vừa bị ăn tát, mới tỉnh dậy đã kêu:
- Đại sư, tôi đột nhiên nhớ ra mình đang làm dở việc, tôi xin phép đi trước.
Nói xong, anh ta bụm mặt chạy nhanh, hiển nhiên là sợ hãi.
Những người khác thấy vậy thì thi nhau tiến lên nói với Bắc Thanh:
- Đại sư, tôi đột nhiên nhớ ra ở nhà còn có việc, xin phép đi trước.
Một người nhanh chân chạy.
Người thứ hai tiến lên nói:
- Đại sư, tôi đau bụng cần phải đi vệ sinh, xin phép.
- Đại sư, mẹ tôi gọi về nhà ăn cơm, hẹn gặp lại.
- Đại sư...
Nhìn một đám thi nhau chạy trốn, Bắc Thanh như bị mọi người vứt bỏ, cảm giác chua xót không nói nên lời.
- Thầy yên tâm, con còn ở đây.
Lúc này, Bắc Minh bỗng nói.
Bắc Thanh sửng sốt, cúi đầu nhìn về phía Bắc Minh bị tát thành đầu heo, hỏi
- Con không sợ?
Bắc Minh kiên định lắc đầu nói:
- Không phải là bị đánh thôi sao, con không sợ.
Phương Chính nhướn mày, nhàn nhạt nói:
- Hôm nay số lần trị liệu của bần tăng đã nhiều, Tịnh Tâm tiếp theo giao cho con.
- Dạ sư phụ! Yên tâm đi!
Hồng Hài Nhi vừa nghe, hưng phấn kêu lên!
Bắc Minh vừa nghe, sợ tới mức suýt ngã. Phương Chính tát một cái là ngất không cảm thấy đau, tỉnh lại cũng đau thấu cõi lòng. Nhưng so với Hồng Hài Nhi thì đúng là phá thai không đau. Trọng điểm là, nó không chỉ tát một cái mà là năm cái!
Nghĩ thế, Bắc Minh run rẩy, đáng thương vô cùng nhìn Bắc Thanh.
Ông thở dài, nói:
- Con về nghỉ ngơi đi.
Bắc Minh hơi há miệng, cuối cùng cắn răng nói:
- Sư phụ, con vẫn ổn.
- Con ổn thật mà, không phải bị tát thôi sao? Con chịu được.
Bắc Minh kiên định nói.
- Thầy khiến con... Ơ, thầy làm gì thế?
Bắc Thanh bỗng nhiên kêu lên.
Không biết khi nào Phương Chính đã đi tới bên bệnh nhân kia, ông hỏi thì hắn hơi ngẩng đầu, cười nói:
- Không có gì, giúp vị thí chủ này thôi.
- Nếu thầy không hiểu thì đừng chạm linh tinh, nếu chết người thầy có chịu trách nhiệm không?
Bắc Minh cực kỳ không thích Phương Chính, bị tát nhiều như vậy, giờ nắm được cơ hội nên rống lên.
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ cảm thấy bần tăng cần chịu trách nhiệm ư?
Phương Chính không trả lời Bắc Minh, mà hỏi bệnh nhân.
Mọi người sửng sốt, hỏi bệnh nhân ư? Nhìn là biết anh ta không có khả năng nói chuyện, hỏi anh ta thì có ích lợi gì?
Bắc Thanh nhíu mày nói:
- Phương Chính, xin hãy tôn trọng mỗi một người bệnh.
- Đại sư rất tôn trọng tôi, thầy ấy có thể khiến tôi nói được.
Đúng lúc này, một giọng nói xa lạ, lại có chút khàn khàn vang lên.