Chương 911: Phương Chính Nhận Thua?
Phương Chính sờ sờ mũi, đúng là dạo gần đây hắn cũng gây ra không ít chuyện ầm ĩ, nổi bật, kết quả cũng chỉ là ở Hắc Sơn thị đạt mức nhà nhà đều biết, thực sự có hơi không hài lòng. Tuy nhiên nghĩ kỹ chuyện hắn làm mà có thể ảnh hưởng cả nước cũng chỉ có lần này. Một lần đã muốn đạt mức cả nước nhà nhà đều biết thì khó.
- Nếu một lần không được thì nhân cơ hội lợi dụng tài nguyên thôi.
Phương Chính cười nhìn về phía Bắc Thanh.
Ông bị Phương Chính nhìn thì mất tự nhiên, theo bản năng hỏi:
- Thầy... định làm gì?
Phương Chính nói
- Thí chủ, nên là bần tăng hỏi mới đúng chứ? Kế tiếp đến lượt thí chủ ra đề.
Bắc Thanh mới nhớ ra luận bàn bắt đầu, đề Phương Chính đưa ra chính là Bắc Minh sinh con. Ông đã nhận thua, hiện tại đến lượt mình ra đề mục. Thi đấu y thuật kiểu này có thể tự tiện ra đề, nhưng cũng có quy củ, nếu người ra đề cũng không giải quyết được thì coi như hoà. Vì vậy ra đề kiểu đó chẳng có ý nghĩa gì.
Bắc Thanh bình tĩnh lại, trầm ngâm, cười nói:
- Đề rất đơn giản, xin để người của chúng tôi đi lên núi.
Tống Ngọc Hà và Khương Ngọc đồng thời đứng dậy, bọn họ biết ngay ông ta lại dùng chiêu này! Bọn họ đều thua ở đề này, nói thật họ không dám bảo đảm Phương Chính có thể đỡ được chiêu này không!
Mọi người thấy Bắc Thanh ra đề cũng khẩn trương lên. Tuy rằng Phương Chính thắng một ván, dạy dỗ mấy tên đáng ghét, nhưng nếu cuối cùng vẫn thua thì mọi chuyện trước đó lại chẳng là gì.
Mọi người nghị luận sôi nổi, đáng tiếc không ai biết đề đó như thế nào.
Đang lúc mọi người nôn nóng chờ đợi, người tới, dẫn theo một người đàn ông ngồi xe lăn đã được đắp thảm, khuôn mặt hóp lại như bộ xương khô, đôi mắt rất to. Cánh tay bên ngoài cũng xương xẩu như ưng trảo, đầu lệch qua một bên, không có chút sức lực nào.
Nhìn đến anh ta, không ít bác sĩ kinh hô:
- Bệnh xơ cứng teo cơ?
Tất cả mọi người hít một hơi! Bệnh xơ cứng teo cơ, trên thế giới đều là y học nan đề! Kể cả Đông y hay Tây y cũng không phương pháp trị liệu tốt hơn, cùng lắm chỉ là giảm bớt mà thôi.
Nhìn đến người bệnh, rốt cuộc mọi người đã hiểu tại sao Đông y Tam Thánh Thủ lại thua bởi Bắc Thanh rồi. Đối mặt với đề này thì là ai cũng phải bại trận. Tuy nhiên chẳng lẽ Bắc Thanh có thể chữa khỏi bệnh này?
Người tới rồi bí mật cũng không tồn tại nữa. Tống Ngọc Hà và Khương Ngọc không cần giữ im lặng.
Tống Ngọc Hà thở dài nói:
- Bắc Thanh vẫn mang người đó tới, bệnh này gần như là không chữa khỏi được. Ngay cả ông ta cũng chỉ làm tốt hơn chúng tôi chứ không phải là chữa trị hoàn toàn. Nhưng thi đấu là như vậy, không cần chữa khỏi, chỉ cần làm tốt hơn là được.
Nghe Tống Ngọc Hà nói thế, mọi người cũng trầm xuống.
Trên mạng đã dừng phát sóng trực tiếp, nhưng vẫn có người đang dùng di động gõ chữ trực tiếp. Phương Chính không quan tâm lắm vì đã giảng xong rồi. Thấy thế, có người lén mở máy, bắt đầu quay. Vì thế, những người đang đau khổ chờ đợi trên mạng đã tìm được mục tiêu, chen chúc tới.
Bên kia nhìn thấy thế thì tất cả đều cười, đưa ra bệnh xơ cứng teo cơ, trên cơ bản chính là một cục diện không giải quyết được! Họ muốn xem Phương Chính thắng bằng cách nào đây!
Đồng thời, bên này cũng có người giải thích, khi mọi người hiểu được bệnh này khó trị ra sao thì đều câm nín.
- Thảo nào Đông y Tam Thánh Thủ cũng phải thua, Bắc Thanh dùng một chiêu tiên hạ thủ vi cường, quét ngang cả quân!
Có người cảm thán.
- Tuy xấu xa nhưng phải nói là Bắc Thanh thực sự có bản lĩnh. Chỉ là không biết đại sư tiếp chiêu như thế nào thôi.
- Không tiếp được, cùng thì hoà.
- Nhưng kế tiếp làm sao bây giờ?
Mọi người trầm mặc...
Bắc Thanh thấy bốn phía đều an tĩnh, hơi sửa sang lại cổ áo, nói với Phương Chính:
- Phương Chính trụ trì, thật không dám giấu diếm, tôi cũng không trị khỏi được bệnh này. Tuy nhiên tôi có cách để sức khỏe của anh ta có chuyển biến tốt đẹp hơn mặc dù là rất nhỏ. Với y thuật của trụ trì chắc là có thể nhìn ra, chỉ cần trụ trì có thể khiến anh ta chuyển biến tốt hơn một chút thì cũng được coi là hòa.
Hồng Hài Nhi thấy vậy, bĩu môi nói:
- Còn tưởng rằng là bệnh gì, cái bệnh vặt này...
- Bệnh vặt? Tiểu pháp sư, cậu không hiểu hay giả vờ không hiểu? Đây chính là bệnh xơ cứng teo cơ, trên thế giới giờ sợ là không ai có thể chữa khỏi, có thể có hiệu quả cũng đã ghê gớm lắm rồi.
Có người giải thích.
Hồng Hài Nhi biết rõ Phương Chính, nếu thật sự chạm phải nọc thì chỉ cần một thần thông, khởi tử hồi sinh còn được nữa là bệnh tật?
Thấy Hồng Hài Nhi không cho là đúng, người đi theo Bắc Thanh nói:
- Nhóc con, bệnh này không phải là ai cũng có thể trị được. Cháu còn không hiểu nên đừng nói nữa, miễn cho khoác lác mà lưỡi lại dài.
Hồng Hài Nhi tát Bắc Minh ba cái lúc trước, bên kia đã ghét rồi. Tuy chỉ là trẻ con nhưng vẫn cà khịa một câu để thoải mái.
Hồng Hài Nhi định nói gì, Phương Chính sờ sờ đầu nó, lắc đầu nói:
- Bệnh này vi sư không trị.
Toàn trường ồ lên! Đây là nhận thua sao?
Bắc Thanh bật cười, nhìn chằm chằm Phương Chính nói:
- Đại sư, thầy đang nhận thua ư?
Phương Chính khẽ gật đầu nói:
- Bệnh này bần tăng không muốn trị, coi như là nhận thua đi.
- Phốc... Quả nhiên là trò nào thầy nấy, đồ đệ thích khoác lác, sư phụ mặt dày... Chẹp chẹp...
Một nhân viên đại sứ quán lắc đầu, trào phúng.
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc lại hơi có vẻ lọt gió và đau khổ kêu lên:
- Có thể trị thì trị, không thể trị thì nhận thua, sao lại nói không trị... Hòa thượng này thật đúng là không biết xấu hổ!
Phương Chính nhìn lại, chỉ thấy Bắc Minh đã tỉnh, phẫn nộ nhìn hắn.
Phương Chính thấy vậy, lập tức cười, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ tỉnh rồi? Vậy thì tốt, Bắc thí chủ không đi kiểm tra sức khỏe học trò mình sao?
Bắc Thanh mới sực tỉnh, đi qua kiểm tra rồi kinh ngạc phát hiện, tuy rằng cái tát tàn nhẫn nhưng là thứ trong bụng Bắc Minh đã biến mất! Còn đâu đều là vết thương ngoài da, chăm tí là được, ông cũng an tâm, đứng dậy nói:
- Phương Chính trụ trì, nếu thầy không trị xem như nhận thua. Tôi còn cần ra tay không?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Không cần, đến đề tiếp theo thôi.