Chương 910: Phá Thai Không Đau
- Thầy ăn cướp à!
Bắc Minh vừa nghe, sợ tới mức suýt nhảy dựng lên! 3000 vạn? Đó là cái khái niệm gì? Hắn có làm một năm tới chết cũng không được nhiều như vậy!
Bắc Thanh tối sầm mặt, ông đã hiểu hòa thượng này tới gây sự! Đánh cái giá gấp mười lần!
Phương Chính cũng không quan tâm, chỉ cười nhìn Bắc Thanh nói:
- Thí chủ, ở chỗ chúng tôi có một câu nói một ngày là thầy cả đời là cha. Đã vào sư môn, ăn uống, sinh bệnh, sư phụ phải chiếu cố. Thí chủ sẽ không nhìn học trò mình chịu tội chứ?
Bắc Thanh nói:
- Đại sư, Phật gia có câu người xuất gia từ bi vì hoài, cứu người một mạng còn hơn xây bảy tòa tháp. Đại sư há có thể thấy chết mà không cứu?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Thí chủ sai rồi, ngã phật từ bi, tự nhiên không cần tiền. Bần tăng từ bi, lại phải sống, tiền phải thu. Bần tăng cũng theo tùy người mà ra giá khác nhau, nếu thí chủ không có tiền, bần tăng sẽ chữa bệnh miễn phí. Thí chủ đã có tiền, bần tăng đương nhiên phải lấy tiền để sinh sống rồi.
Bắc Thanh muốn chửi bậy! Kiếm sống? Ai kiếm sống một lần 300 vạn chưa?
- Sư phụ, thầy cứ nói nhiều với họ làm gì? Muốn trị thì trị, không trị thì thôi. Sắp trưa rồi, chúng ta cũng nên trở về núi ăn cơm.
Hồng Hài Nhi kêu lên.
Phương Chính khẽ gật đầu, làm bộ đứng dậy.
Đúng lúc này, Bắc Thanh nói:
- Chậm đã! Đại sư, bệnh này vẫn phải trị, tiền có thể trả sau không?
Phương Chính cười, rốt cuộc thoát khỏi cảnh nghèo khó rồi, vì thế cười nói:
- Chậm ba ngày, thế nào?
Bắc Thanh khẽ cắn môi, gật đầu nói:
- Được!
Phương Chính khẽ gật đầu nói:
- Tịnh Tâm, mau chữa bệnh đi.
Hồng Hài Nhi nhếch miệng, vén tay áo lên, vươn một ngón tay, nói với Bắc Minh:
- Anh... lại đây nha, thò mặt ra!
Bắc Minh đau khổ, từ trước tới nay chắc anh là người đầu tiên chủ động thò mặt ra xin tát nhỉ? Nhưng tiền cũng đã chốt, anh còn có thể nói gì? Lên thôi!
Bắc Minh thò lại gần, nhìn chằm chằm Hồng Hài Nhi, nói:
- Tiểu sư phụ, nhẹ thôi nha.
- Yên tâm, tôi rất dịu dàng.
Hồng Hài Nhi nhếch miệng cười, vung tay lên!
Chát!
- Á!
Bắc Minh kêu thảm thiết gục xuống đất, bụm mặt, nửa ngày không bò lên được, anh chỉ cảm thấy mặt nóng rát, sưng càng to, cảm giác đau đớn làm anh muốn chết.
Nhưng Bắc Minh càng sụp đổ hơn, Hồng Hài Nhi lại giơ tay, ngoéo một cái, nói:
- Nào nào nào, lại đây, còn ba lần nữa.
Bắc Minh như rơi vào hầm băng, đây là phải bị đánh chết ư? Anh nhìn Bắc Thanh, vừa vặn nhìn sang Phương Chính, nảy số kêu lên:
- Phương Chính trụ trì! Chúng tôi chịu trả tiền phải chữa trị tốt nhất, không phải thầy biết phá thai không đau sao? Không phải thầy rất giỏi ư? Tôi chọn thầy!
Hồng Hài Nhi ngây người, cười xấu xa nhìn Bắc Minh nói:
- Haha, anh còn thông minh đó.
Bắc Minh hận chết Hồng Hài Nhi, nếu không phải nhiều người chắc anh xông lên bóp chết nó rồi ý chứ. Anh không muốn nhìn nó giây phút nào nữa, chỉ lăng lăng nhìn Phương Chính.
Bắc Thanh cũng nói:
- Phương Chính trụ trì, tiền chúng tôi trả, chắc không thể ngừng chữa bệnh được đâu? Mà tôi cũng muốn xem xem trụ trì phá thai không đau là như thế nào.
Phương Chính khẽ gật đầu nói:
- Nếu hai vị thí chủ yêu cầu, bần tăng sẽ không bủn xỉn. Bắc thí chủ, thí chủ lại đây đi, bần tăng sẽ giúp.
Nghe Phương Chính chịu ra tay, hơn nữa cam đoan là phá thai không đau, Bắc Minh nhẹ nhàng thở ra, tâm nói: sao mình cmn thông minh như vậy, thời khắc mấu chốt tránh được một kiếp!
Đồng thời Bắc Minh đắc ý trừng Hồng Hài Nhi, nó thì tươi cười nhìn, còn chắp tay trước ngực chào hỏi. Không biết vì sao mà anh lại có dự cảm xấu. Nhưng nghĩ đến Phương Chính phá thai không đau vậy chắc chắn sẽ không làm anh đau đâu. Lúc này anh mới thả lỏng, đi tới trước mặt Phương Chính.
Phương Chính ôn hòa hỏi:
- Thí chủ, bần tăng chuẩn bị bắt đầu trị liệu, thí chủ chuẩn bị xong rồi chứ?
Bắc Minh nhìn Phương Chính, xác định tên này phúc hậu và vô hại mới gật đầu nói:
- Xác định.
Gần như là một chữ cuối cùng nhả ra, Bắc Minh đã thấy Phương Chính đột nhiên giơ tay lên vẽ một đường cong lớn giống như sao chổi đâm vào địa cầu! Anh có thể thấy rõ ràng, lại trốn không được, trong lòng chỉ muốn nói một chữ:
- Đờ mờ!
Chát!
Tiếng động vang vọng toàn bộ đỉnh núi, lại vọng ra xa!
Mọi người lạnh run, tâm nói: Hòa thượng này thoạt nhìn phúc hậu và vô hại sao ra tay lại mạnh như vậy?
Đồng thời mọi người thấy Bắc Minh bay lên trời, xoay ba vòng rồi nằm bẹp dưới đất, bất tỉnh?
- Má ơi, không chết đó chứ?
Suy nghĩ này dâng lên.
Bắc Thanh cũng không ngờ, thấy học trò nhà mình bị tát tới mức sinh tử không rõ, cả giận nói:
- Phương Chính! Thầy làm gì vậy?
Phương Chính đào lỗ tai, chắp tay trước ngực, cười như ánh mặt trời nói:
- Bần tăng đang chữa bệnh.
- Không phải phá thai không đau sao? Cái tát này có thể kêu không đau?
Bắc Thanh cả giận nói.
Phương Chính thản nhiên cười nói:
- Đúng vậy, tát hôn mê, tự nhiên sẽ không đau.
Bắc Thanh nghe câu nói vô sỉ, mắt lồi cả ra, vấn đề là ông không có lời gì để nói!
- Sư phụ, lần sau đánh nhẹ chút, tay người đỏ cả lên. Vụ làm ăn này mệt quá, anh ta không đau, chúng ta đau, haiz... lỗ lớn.
Hồng Hài Nhi tha thiết tiến lên, kiểm tra tay Phương Chính, lớn tiếng oán giận.
Bắc Thanh vừa nghe, suýt ngất vì tức...
Mọi người cũng sực tỉnh rồi bộc phát một tràng cười.
- Ha ha... Thật là sư phụ nào đồ đệ đó, tôi phục!
- Ha ha... 66666, quá là 6. Tôi đã xem phát sóng trực tiếp, vẫn luôn cho rằng Phương Chính trụ trì là hòa thượng không đứng đắn, hiện tại đúng là thật con mẹ không đứng đắn, ha ha...
- Này nói gì thế? Đó là trí tuệ!
- Ha ha, đúng đúng đúng, trí tuệ! Thật con mẹ hả giận! Từ lúc đôi thầy trò này tới đâu, ông ăn không ngon, không được, hôm nay về phải ăn một nồi, sảng khoái!
- Sảng! Thật CM sảng khoái!
- Ai nha, tôi đang trực tiếp rồi!
Có người đột nhiên hét lớn.
- Toang rồi người anh em, anh không nghe à? Không cho ghi hình!
Có người kêu lên.
- Cái này... Haha... Không có lần sau, không có lần sau.
- Mẹ nó, nếu không phải là cùng phe tôi đã sớm giết anh! Hôm nay đại sư giảng là là bí tịch y học ngàn vàng không mua nổi, truyền ra ngoài chúng ta lỗ vốn!
Có bác sĩ cả giận nói.
Mặt bác sĩ khác cũng cau mày quắc mắt, tên phóng viên kia nhanh chóng đóng máy.
Cùng lúc đó, trên mạng cũng nổ tung.
- Má ơi, hòa thượng này là ai? Mạnh dữ thần!
- Một cái tát trâu bò!
- Định mệnh, hả giận!
- Mẹ nó, bà xã ơi mua bia đi! Anh muốn uống một ly chúc mừng một chút, ha ha...
- 666, đại sư tôi yêu thầy! Đợi thầy hoàn tục!
- Ha ha...
...
Đương nhiên, bên kia sôi nổi mắng Phương Chính.
- Hòa thượng này thật quá đáng, có thể chữa bệnh như vậy sao?
- Đây là nhân cơ hội trả thù! Bỉ ổi!
- Ngang nhiên dùng hành vi bỉ ổi!
...
Bên này bắt đầu phản kích, một hồi đại hỗn chiến internet lại bắt đầu. Tuy nhiên bên đó vốn chỉ là số ít, người ủng hộ không nhiều lắm, hiện giờ tham gia chiến cũng không phải cả nước. Lại xem bên này, cả nước nghẹn từ lâu, giờ có chỗ trút thế là cả nhà già trẻ đều xông lên!
- Con trai lại đây! Đừng nghịch di động nữa!
- Làm gì ạ?
- Dạy ba cách nói chuyện, không quen nhìn đám này, phải mắng!
- Ba, ba là người văn minh.
- Có đạo lý, ba mắng bớt hai câu được rồi.
- ...
- Thằng cháu đâu ra đây, giúp ông mắng!
- Ông ơi con không chửi bậy, sau này cũng thế. Ông đừng giả vờ, hôm qua ông đánh con còn đau này.
- Thằng nhãi này, ngày hôm qua còn không dùng dây lưng mà kêu đau? Lúc trước đánh ba con, dép lê... Khụ khụ, không nói nữa, mau giúp ông đi! Mắng tốt cho con quyền lợi được miễn đánh một lần, mắng ngu thì cứ đợi ông mua đôi giày mới đi!
- Ông ơi!
- Sao?
- Ông muốn mắng ai? Làm chức nghiệp đại bình xịt, thời khắc đợi mệnh!
- Mắng họ!
- Má ơi mắng họ? Họ không cùng cấp bậc, chẹp chẹp... Quá là nhi đồng. Ơ ông, ông lấy giày da làm gì?
- Con mà nói nhiều nữa, không làm việc thử xem?
- ...
Đối mặt thượng trăm triệu người xuất chinh, bên kia nháy mắt bại trận, toàn quân bị diệt, không thở nổi bọt khí...
Màn này có lẽ chỉ là trò khôi hài, nhưng lại khiến Phương Chính nổi danh!
Trong nháy mắt kia, Phương Chính nghe tiếng hệ thống nhắc nhở quen thuộc.
"Đinh! Chúc mừng ngươi đạt danh vọng cấp hai, thanh danh hiển hách, danh vọng bao trùm Hắc Sơn thị."
Phương Chính vừa nghe đã sửng sốt, mặc kệ Bắc Thanh trước mắt tức sắp hộc máu, đôi mắt đỏ bừng, hắn cầm lấy di động đi sang một bên xem. Hắn vui vẻ, mình đã lên hot search, hơn nữa bình luận phía dưới gần như đều là hắn! Hot search các trang đều là hắn!
Phương Chính miệng cười nở hoa, có chút không rõ, hỏi: "Hệ thống, đây xem như cả nước đều biết mà? Sao ngươi mới cho ta danh vọng cấp hai?"
"Quên tiêu chuẩn ư? Không chỉ là mọi người biết, còn cần họ phải nhớ. Ngươi hiện tại chỉ đang nổi, qua vụ này người có thể nhớ ngươi lại không nhiều lắm. Coi ngươi là miếng cơm lâu dài lại càng ít. Dạo này ngươi chăm chỉ người Hắc Sơn thị đã sớm chú ý tới ngươi, hiện giờ cơ bản xem như nhà nhà đều biết. Căn cứ ta đánh giá, hiện tại cũng chỉ có mình Hắc Sơn thị nên đạt được danh vọng cấp hai. Còn đâu thì nỗ lực lên thiếu niên." Hệ thống giải thích.