Chương 909: Bần Tăng Không Thèm Để Ý Tiề
Chát!
Bắc Minh kêu thảm thiết, bay lên không, một ngụm máu tươi và răng cửa phun ra ngoài, vấy đỏ mặt đất. Bắc Minh quay cuồng dưới đất chỉ cảm thấy da mặt tê dại, nóng bừng, hình như má đã sưng!
Bắc Thanh cũng phát hỏa, cả giận nói:
- Đại sư, đây là đạo đãi khách của các thầy sao?
Lại thấy Phương Chính bình thản ngồi kia, cầm bát nước bên cạnh uống một ngụm, đạm đạm cười nói:
- Thí chủ, đừng tức giận.
- Không giận?
Nếu không phải bốn phía đều là người nhà người ta ông không đánh lại thì đã sớm ra tay rồi! Có là học trò ai bị đánh như vậy, cũng không thể nhịn được. Mắt như phun ra lửa...
Hồng Hài Nhi xoa xoa mũi, tùy tiện nói:
- Nhóc con, anh kích động cái gì? Cái tát vừa rồi chính là phương pháp phá thai độc môn của tôi. Chẳng qua tôi còn chưa tốt nghiệp nên làm không được không đau mà thôi.
- Đánh rắm! Cái này mà kêu phương pháp phá thai độc môn? Đây là đánh người! Đánh thế này không lừa đảo mới là lạ!
Bắc Minh bụm mặt, nói chuyện đều lọt gió.
Hồng Hài Nhi nhướn mày, nói:
- Hì anh đừng không tin, cùng là một cách nếu đổi là sư phụ tôi tuyệt đối không đau! Còn có thể phá thai, anh tin hay không?
- Tôi không...
Bắc Minh vừa muốn nói không tin nhưng tưởng tượng cái tát vừa rồi cũng phải câm miệng không dám nói, sợ đối phương phải thử thêm lần nữa mình lại ăn đau!
Bắc Thanh nhíu mày nói:
- Đại sư, nếu các thầy nói đây là phương pháp phá thai, như vậy thứ trong bụng học trò tôi thì?
- Đã ra nhưng chưa sạch sẽ. Tay nghề tôi còn chưa thành thạo, cần thêm vài lần mới được. Không tin tự ông đi bắt mạch, có phải bớt rồi không?
Hồng Hài Nhi biết Phương Chính không thể nói dối, vì thế trực tiếp trả lời.
Bắc Thanh nhăn mày lại, nhìn về phía Phương Chính, hắn tỏ ý cứ tự nhiên.
Ông lập tức chạy tới bắt mạch, mày tức khắc nhíu lại! Chính như Hồng Hài Nhi đã nói, thứ trong bụng Bắc Minh đã giảm đi.
Lúc này, Phương Chính mở miệng nói:
- Trong bụng có năm cây châm, giờ còn bốn, đúng không?
Bắc Thanh cũng không phải là Phương Chính, ông không thể vừa liếc mắt đã nhìn thấu toàn bộ chứng bệnh, kể cả bắt mạch cũng không được. Rốt cuộc bắt mạch xem bệnh là kinh nghiệm mấy ngàn năm. Nhưng mấy ngàn năm tổ tiên cũng chưa từng thấy ai mang thai năm cây châm! Không có kinh nghiệm, ông không đoán ra là bao nhiêu, chỉ đại khái cảm giác được thiếu đi. Nhưng bắt ông thừa nhận mình không đoán được thì lại không cam lòng, vì thế đành phải gật đầu, tỏ vẻ là đúng.
Vì thế, Phương Chính hỏi:
- Vậy có còn muốn bỏ cái thai này không? Nếu không thì thôi, còn nếu muốn thì để đồ đệ bần tăng tiếp tục giúp đỡ.
Phương Chính vừa nói, Bắc Minh đã nắm chặt ống tay áo Bắc Thanh, mắt ầng ậng nước, tâm nói: Đây không phải phá thai, đây là đánh người! Sư phụ, thầy phải nhìn cho rõ!
Bắc Thanh sao không biết Hồng Hài Nhi đang đánh người, nhưng người ta đánh có thể xoá bớt một cây châm! Nếu để ông tự làm, trừ khi đánh chết Bắc Minh thì cũng phải bó tay! Vì thế ông vỗ vỗ, hỏi nhỏ:
- Con muốn sinh năm cây châm ra rồi nổi danh toàn cầu hay chịu mấy cái tát mà bỏ chúng đi?
Nghe thấy thế, Bắc Minh khóc nức nở, cắn răng một cái:
- Đánh đi!
Bắc Thanh vỗ vỗ vai Bắc Minh, nói nhẹ:
- Yên tâm, nó đánh con bao nhiêu thầy sẽ giúp con trả gấp mười lần. Hiện tại đang ở dưới mái hiên nhà người ta, tạm thời cúi đầu đi.
Bắc Minh khẽ gật đầu, ngẩng đầu lên, kêu lên:
- Đến đây đi!
Nhưng mà bàn tay trong tưởng tượng cũng không rơi xuống, chỉ thấy Hồng Hài Nhi chắp tay sau lưng, liếc mắt, như ông cụ non nói:
- Cái gì đến đây đi? Phải xin! Tôi giúp anh chữa bệnh, anh còn thái độ? Thôi, không chữa!
Bắc Minh trợn tròn mắt! Bằng tuổi này anh còn chưa thấy ai đánh người mà nhởn nhơ thế kia, càng không ngờ sẽ có một ngày mình cũng phải tới nước bị người ta đánh.
Bắc Minh ngu người, Hồng Hài Nhi rung đùi đắc ý nói:
- Chả có chút thành ý nào, không thú vị, không trị! Anh nên trở về sinh châm đi... Ai nha, nếu sinh không tốt nó mà chọc vào dây thần kinh nào cẩn thận lại bán thân bất toại...
Thấy Hồng Hài Nhi định đi, Bắc Minh vội vàng la một tiếng:
- Chờ một chút!
Hồng Hài Nhi quay đầu lại, cười tủm tỉm, đôi mắt nhỏ như đang nói: Mau lên, xin đi! Xin tôi đánh đi!
Bắc Minh nhìn thế tức đến nổ phổi nhưng hắn còn có thể lựa chọn ư? Hiển nhiên cây châm trong bụng không phải bình thường, mà là kỳ dị. Rời khỏi Nhất Chỉ sơn, hắn thật sự không xác định còn có ai có thể giúp nữa. Lại nghĩ đến hậu quả Hồng Hài Nhi nói, hắn ta càng lạnh người.
Rơi vào đường cùng, Bắc Minh cắn răng một cái nói:
- Xin tiểu sư phụ giúp tôi... chữa bệnh!
Anh định nói giúp tôi phá thai nhưng không nói nên lời, chỉ đành nói chữa bệnh.
Hồng Hài Nhi vừa nghe, cười nói:
- Tôi không thích chữ tiểu, mà chữa bệnh không mất phí ư?
Bắc Minh ngạc nhiên, mất phí? Thằng nhóc này còn đòi tiền?
Phương Chính nhướn mày, âm thầm giơ ngón tay cái, hiện giờ vào đông, kinh tế trên núi đình trệ, đứa nhỏ này học cách kiếm thu nhập thêm, thật là trẻ nhỏ dễ dạy!
Bắc Thanh nhíu mày nói:
- Phương Chính trụ trì, chúng ta đang tỷ thí, tỷ thí không nên lấy tiền chứ?
- Bắc thí chủ, thí chủ nói không đúng rồi. Thứ nhất, chúng tôi không cầu hai thí chủ tới tỷ thí, là hai người tự chạy tới cửa, sư phụ tôi thấy hai người đáng thương mới so chiêu. Thứ hai, người ra tay là tôi, ông muốn thảo luận cũng phải thảo luận cùng tôi chứ? Mà quy củ của tôi là thế, chữa bệnh lấy tiền, thiếu một đồng cũng không trị!
Hồng Hài Nhi ngắt lời, kêu lên.
Bắc Thanh nhìn chằm chằm Phương Chính, hỏi:
- Đại sư cũng có ý này sao?
Phương Chính hơi hơi mỉm cười nói:
- Tiền tài chính là vật ngoài thân.
Bắc Thanh nhẹ nhàng thở ra, thật đúng là sợ Phương Chính công phu sư tử ngoạm.
Phương Chính tiếp tục nói:
- Nhưng đã nói không thể truyền không, nếu không chẳng phải là nói y thuật Nhất Chỉ tự chúng tôi không đáng giá ư? Nhưng không thể thu quá nhiều, nếu không lại có vẻ lòng dạ hiểm độc.
Bắc Thanh vừa nghe, vòng nửa ngày vẫn là thu phí! Ông nén giận, hỏi:
- Vậy đại sư định thu bao nhiêu?
Phương Chính cười nói:
- Nghe nói Bắc thí chủ đã từng chữa bệnh cho một người, thu phí là 300 vạn. Thí chủ đã từng nói, mạng người là vô giá, địa vị mỗi người quyết định giá trị này, bởi vậy chữa bệnh thu phí cũng không giống nhau. Học trò của thí chủ chính là nhân tài mới của giới y học quý quốc, địa vị phi phàm. Như vậy đi, bần tăng sẽ thu một cái giá hữu nghị, lại chiết khấu nữa, miễn cưỡng thu 3000 vạn.