Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 908

Chương 908: Ra Tay

schedule ~11 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 908: Ra Tay

Phương Chính thậm chí còn thấy có một anh đang đong đưa với mình, hắn giật mình, vỗ đầu Hồng Hài Nhi đầu:

- Đi, dẫn Bắc thí chủ... Khụ khụ, khó phân biệt quá. Đi dẫn hai người họ tới đây, vi sư đang thiếu hai người làm thực nghiệm.

Hồng Hài Nhi lĩnh mệnh, lập tức xuống núi.

Đối diện những ánh nhìn kỳ lạ, Phương Chính mặc niệm kinh thư, da mặt dày chống chọi! Hắn biết có giải thích cũng không rõ ràng, thà cứ không nói dùng sự thật để chứng minh còn hơn.

Một lát sau, Hồng Hài Nhi dẫn thầy trò Bắc Thanh, Bắc Minh tới, Phương Chính vừa thấy đã hoảng sợ, hai người kia xanh mét, môi tím tái, chân cẳng run run, hiển nhiên rất lạnh! Lại xem hai người ăn mặc, thảo nào...

Bắc Thanh cùng Bắc Minh đang mặc áo lông vũ mỏng và ngắn, họ chỉ coi leo núi là vận động sẽ nóng người, không cần phải mặc quá nhiều. Họ nghĩ mình tới thi đấu, chắc chắn sẽ ở trong sân nhà ấm áp, bởi vậy, sau khi leo núi vào chùa cũng không cần lo lắng. Vì phong độ và thuận tiện nên họ cứ thế đến. Đáng tiếc bọn họ không thể nào ngờ mình lại bị một đám người xem cho vào tròng ngăn ở nửa đường, vận động không được, sợ chết khiếp vì lạnh lại còn bị họ dùng túi sưởi nước nóng đến chọc nữa ...

Bắc Minh mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm Phương Chính...

- Nhìn cậu ta u oán thế kia, chẳng lẽ đại sư thật sự đã làm gì cậu ta, ép mang thai rồi vứt bỏ?

- Chắc không đâu... Đại sư sẽ không tới mức đó đâu.

- Khó nói lắm, anh xem con chó bên cạnh kìa, đôi mắt nhìn ngốc nghếch lắm, chắc chắn ngày thường bị đánh đập nên cứ choáng váng...

...

Nghe thế, Phương Chính không phản ứng gì, dù sao thân chính không sợ bóng tà, hắn vẫn thừa nhận được, nếu không một năm kinh Phật hun đúc sẽ hun hẳn lên Tịnh Pháp ấy chứ. Chỉ là Tịnh Pháp không vui, con Khỉ không giữ chặt nó đã tiến lên, lộn nhào trên không, bốn móng ngỏng lên trời hung ác trừng đối phương.

Anh ta ngu người, lúc đầu còn tưởng rằng con chó trắng này muốn cắn mình, thế mà nó lại bày ra tư thế kia, nó định làm gì?

Phương Chính, Khỉ, Hồng Hài Nhi, Cá mặn vừa thấy đã hiểu ý Độc Lang, tập thể cùng che mặt xoay người sang chỗ khác giả như không quen biết con chó đần này.

Độc Lang cũng mặc kệ, dùng móng vuốt chỉ vào dưới háng, đối phương vẫn không hiểu, con chó này rốt cuộc muốn làm gì?

Phương Chính thật sự không nhìn được nữa phải phất phất tay, Hồng Hài Nhi chạy nhanh tới bắt lấy cái đuôi Độc Lang kéo đi. Vừa đi, nó vừa nói nhỏ:

- Biết huynh oai phong chứ không phải bị hành hạ, nhưng huynh có thể suy nghĩ tới kết quả không vậy?

Độc Lang hừ hừ hai tiếng, tỏ vẻ bất mãn cực độ ...

Cũng may những người khác không nghe được hai tên nói chuyện. Đồng thời, cũng không ai cho rằng Độc Lang nghe hiểu mà giận dữ chạy tới phô bày sự oai hùng. Vì thế màn biểu dẫn nho nhỏ cứ vậy mà trôi qua.

Độc Lang đi rồi, Bắc Minh lại tức phát điên, tư tưởng những người này khiến cậu ta muốn đập đầu tự tử nên cả giận nói:

- Im đi, ý tôi không phải vậy! Ý tôi là việc tôi mang thai là lỗi của thầy ấy.

- À...

Mọi người cùng đáp lời, gật đầu, ánh mắt nghiền ngẫm.

Bắc Minh thấy vậy, gãi gãi tóc, kêu lên:

- Không phải như mọi người nghĩ, thầy ấy dùng phương pháp nào đó khiến tôi mang thai!

- Hiểu rồi...

Mọi người lại đáp, cùng nhau gật đầu, ánh mắt càng kỳ lạ, còn có người lẩm bẩm:

- Xem ra hai người còn chơi rất nhiều trò... Không hổ là cao thủ Đông y, cách chơi cũng phong phú!

Bắc Minh suýt bật khóc, sao giải thích càng khó hiểu thế này? Hắn hận ngôn ngữ nơi đây! Rõ ràng chỉ mấy chữ mà có thể có vài ý, lừa cmn đảo!

Bắc Minh còn muốn nói gì nữa, Bắc Thanh đã vỗ vỗ vai ý bảo im lặng. Hắn đang mất chừng mực nhưng ông thì vẫn cứ bình tĩnh, tuy rằng lạnh chết khiếp mà phong thái và ánh nhìn vẫn sắc sảo. Ông hiểu họ cũng không tin quan hệ giữa hai người, chỉ là đang trêu chọc Bắc Minh mà thôi.

Cho nên, Bắc Thanh ngăn Bắc Minh, quay sang nhìn Phương Chính, chào hỏi:

- Tôi là Bắc Thanh, nghe nói Phương Chính đại sư có nghiên cứu về y học, hôm nay cố ý lên núi thỉnh giáo.

Phương Chính cười cười, nói:

- Thỉnh giáo thì chưa hẳn, y học bác đại tinh thâm, bần tăng cũng chỉ hiểu sơ sài mà thôi.

Hồng Hài Nhi cười nói:

- Không sai, sư phụ tôi không hiểu nhiều lắm, việc am hiểu nhất là trị vô sinh và phá thai không đau.

Phương Chính vừa nghe đã giơ tay vỗ đầu nó, thằng nhóc này dám nói bừa! Y thuật Phương Chính chung quy là y thuật, không thoát khỏi phạm trù y học. Nhưng bản lĩnh có thể khiến người ta mang bầu, phá thai lại là thần thông, nên cũng chính là lĩnh vực mình am hiểu nhất. Mấu chốt là, lúc này nói lại thâm ý sâu sắc.

Quả nhiên, Bắc Thanh nhướn mày, hỏi:

- Thứ trong bụng học trò của tôi?

Phương Chính cười nói:

- Thí chủ, chỉ là mang thai thứ khác mà thôi, chẳng lẽ với tay nghề thí chủ mà còn không lấy ra được sao?

Bắc Thanh chau mày, lấy ra? Ông cũng muốn nhưng vị trí và góc độ của mấy cây ngân châm này vừa động sẽ mất mạng! Ông không dám!

Phương Chính cũng không vội, ông ta ngồi ở kia, người chịu lạnh không phải hắn, hắn chờ được.

Quả nhiên, Bắc Thanh suy nghĩ một hồi, không nhịn được dậm chân, chịu thôi đứng lâu như vậy, ngón chân cũng cứng đơ. Ông là bác sĩ không phải thần, có thể gắng gượng giữ phong thái không có nghĩa là cơ thể chịu được.

Vì thế Bắc Thanh nói:

- Tôi không lấy ra được, nhưng nếu đã tỷ thí, có phải đại sư cũng nên ra tay chứng minh y thuật của mình hay không?

Tất cả mọi người cười, có thể làm Bắc Thanh nhận thua khó khăn cỡ nào? Ở đây một đám bại tướng đã chứng minh hết thảy.

Với bắt đầu tốt đẹp, mọi người như thấy được hy vọng Phương Chính thắng lợi!

Nhưng hắn không làm gì, Hồng Hài Nhi tiến lên, cười nói:

- Phá thai mà phải để sư phụ tôi ra tay? Việc nhỏ này cứ để tôi!

- Cậu?

Nhìn thằng bé khoảng 6 tuổi trước mắt, Bắc Thanh sửng sốt.

Bắc Minh bật cười, chỉ vào Hồng Hài Nhi nói:

- Chỉ là cậu?

Hồng Hài Nhi nhếch miệng cười, nụ cười thật ngây thơ, rực rỡ. Nhưng sự rực rỡ lại như có ác ma, phải run rẩy. Nó đột nhiên nhảy dựng lên, cầm cổ tay của cậu ta rồi kéo! Cậu ta chấp chới, nó phất tay tát một cái!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay