Chương 907: Thì Ra Đại Sư Là Loại Người Này
- Đây là tiếng gì vậy?
Đại đa số người tới đây đều là bác sĩ, phóng viên nơi khác chưa được nghe bao giờ.
- Đây là tiếng chuông và tiếng trống Nhất Chỉ tự, chẳng lẽ anh chị không biết các ngôi chùa sẽ gõ vào buổi sớm ư?
Tống Nhị Cẩu đắc ý nói điều mình biết.
Các phóng viên vừa nghe thì đỏ mặt, có người kêu lên:
- Biết thì biết, nhưng vì dân cư khiếu nại vì bị làm phiền nên rất nhiều chùa đã hủy bỏ. Không ngờ ở nơi này còn có thể nghe được, hơn nữa tiếng đánh cũng rất hay.
- Nếu trống chiều chuông sớm đều như thế này thì tôi nghĩ mấy kẻ khiếu nại đều bị bệnh hết rồi.
Có người nói thầm.
- Anh nghĩ nhiều rồi, tôi từng nghe nhiều nơi nhưng mấy chỗ đó không hay bằng ở đây.
Có người giải thích.
Không ít người thảo luận, đồng thời có ấn tượng đầu tiên về Nhất Chỉ tự, đây là một ngôi chùa có tiếng chuông cùng tiếng trống rất hay, khiến người ta thức tỉnh.
Ngay lúc thảo luận tưng bừng, có người hô:
- Phương Chính trụ trì tới rồi!
Mọi người tỉnh táo, ở trên núi chịu lạnh hơn nửa buổi mới nhìn đến chính chủ! Vì thế một đám duỗi dài cổ, giơ camera, muốn quay tư liệu trực tiếp.
Tuy Phương Chính đã lên TV vài lần, tư liệu về hắn cũng không khó tìm, nhưng là lúc này lại khác, hắn đang có sứ mệnh cứu vớt nền Đông y. Nếu lăng xê tốt thì sẽ là tin tức kinh thiên động địa! Đương nhiên, các phóng viên cũng hiểu rằng Phương Chính có ra hay không thì Đông y cũng không điêu tàn ngay được. Đông y như một cây đại thụ tươi tốt, ở cổ đại rễ sâu lá tốt, đứng che trời. Chẳng qua mấy năm nay bởi vì rất nhiều nhân tố, có cả chủ quan là vẫn giậm chân tại chỗ, cũng có ngoại lai chèn ép, người trong nước coi thường, quốc gia không chú trọng, khiến cho cây đại thụ bắt đầu héo mòn, mỗi ngày sẽ rụng mất hai chiếc lá...
Mà lần này Tam Thánh Thủ cùng với một số lớn bác sĩ chiến bại giống như có người đã giáng một đòn mạnh lên cây đại thụ đã không còn nhiều lá, lá rụng một tảng lớn, tăng tốc độ đại thụ chết héo mà thôi. Dù cho như thế, Đông y cũng không dễ dàng biến mất như vậy.
Nhưng không thể nghi ngờ rằng đó là một đòn cảnh cáo, là một tín hiệu để mọi người chú ý tới hoàn cảnh quẫn bách của Đông y. Đó cũng là lần đầu tiên mọi người chú ý đến Đông y, cảm nhận nỗi đau khi một nền văn hóa sắp biến mất! Văn hóa biến mất, vinh dự biến mất, tôn nghiêm biến mất... Nỗi đau thấu tâm can!
Càng khủng bố chính là, mọi người hoảng sợ phát hiện Đông y không chỉ điêu tàn mà đã nguy kịch, gần như không thể cứu được! Một nền Đông y không có kế thừa, mất vô số bí phương điển tịch, không kiếm được tiền, học tập cũng vô cùng rườm rà; đối mặt với nền y học phương Tây phát triển mạnh mẽ thì cạnh tranh thế nào?
Mọi người bỗng nhiên phát hiện Đông y là một nan đề!
Trên thực tế, nếu Phương Chính đứng ra chắc cũng không ai quan tâm. Nhưng có Tam Thánh Thủ và một đám danh y đề cử thì lại khác. Họ đủ để đưa Phương Chính đến một độ cao khiến mọi người gửi gắm hy vọng. Đồng dạng, nếu hắn thất bại... niềm tin không phải là vô cùng vô tận, một khi mất cũng có nghĩa là hủy diệt! Cho nên, giờ khắc này hắn được nói là hy vọng của nền Đông y cũng không quá mức.
Phương Chính cũng hoảng sợ, vốn tưởng rằng lần thứ hai giảng bài sẽ không quá nhiều người. Kết quả lại nhiều như vậy, nghìn nghịt đầu người, da đầu tê dại, nhanh chóng dùng thiên nhãn xem có ai xui xẻo ngã xuống không. May quá nhìn một vòng cũng không thấy ai.
Phương Chính đi vào, lúc này đây hắn không trình diễn màn đứng trên nước nữa. Quá nhiều người mà cứ giả vờ sẽ dễ dàng xảy ra chuyện. Nếu người đã tới, hắn có tài thật thì còn lo lắng người khác nói hắn gì ư?
Vì thế Phương Chính thản nhiên đi, Hồng Hài Nhi lập tức lấy một chiếc ghế dựa cho hắn ngồi rồi nó đứng ở một bên, giống như đồng tử. Một đôi thầy trò rất hút mắt đứng đó giống như một bức tranh vậy.
Nhìn họ bình tĩnh, mọi người cũng ảnh hưởng mà yên lặng theo.
Ánh mặt trời dâng lên, Tống Ngọc Hà cũng mất bình tĩnh, ông biết lúc ánh mặt trời rơi xuống chính là lúc Phương Chính giảng bài! Thành bại chỉ là lúc này đây!
Quả nhiên, khi dương quang dừng trên người, Phương Chính chậm rãi mở hai mắt, không khách sáo, trực tiếp bắt đầu!
- Người học y, người nhân từ; người nhân từ, cũng yêu thương; tình yêu thế nhân, tình yêu người thân bạn bè; cái tâm của người học y, bác ái hậu thế! Bởi vậy là bác sĩ phải có một trái tim bao dung rộng lớn chứ không phải giậm chân tại chỗ, chỉ nhìn vào trước mắt. Từ xưa đến nay, y chẳng phân biệt Phương Đông và Phương Tây, sau này phân biệt cũng chỉ vì con người. Đều là phương pháp cứu người hà tất phân chia rồi so tài cao thấp? Cùng một nhà cứu người tế thế, chẳng phải mau thay?...
Phương Chính lưu loát nói vài câu, bắt đầu vào trọng tâm, nói về nhiều loại y học, bao hàm Đông y, Tây y cùng với y thuật quốc gia khu vực khác, sau đó nêu ra ưu điểm khuyết điểm rồi kết luận những y thuật hoặc là cùng nguồn gốc, hoặc là đi tới một điểm chung. Chứng minh hết phương pháp và nguồn gốc thì không cần phân chia đồ vật. Theo sau lại lấy ca bệnh ra để giải đáp, rồi phương pháp phối hợp y thuật để chữa trị.
Nghe đến đó, rất nhiều bác sĩ đều sáng mắt ra. Phía trước họ có thể coi đó là khách sáo, nhìn Phương Chính như nhìn một thầy bói. Nhưng khi họ phát hiện, rất nhiều căn bệnh khó giải quyết lại có thể giải quyết đơn giản thông qua y thuật phối hợp thì tức khắc tôn thờ!
Một đám nghe mắt tỏa sáng, giống như chết đói. Mà người đứng trên núi nghe thì đau khổ, giọng Phương Chính không lớn, bị Hàn Trúc chắn truyền tới lỗ tai họ lại càng nhỏ, cộng thêm gió Tây Bắc vù vù càng không rõ ràng. Hơn nữa, người bên trong không nói một lời, chỉ yên lặng, cũng không đáp lại hay vỗ tay, họ hoàn toàn không biết tình huống thế nào, Phương Chính giảng ra sao.
Nếu không vào được, nghe không rõ, lại hứng gió lạnh, trong lòng buồn bực, nghẹn hỏa.
Nghe một hai tiếng, bên trong vẫn yên ắng.
Có người khó chịu nói:
- Hòa thượng kia nói gì vậy? Nói là giảng bài mà không mang microphone. Hắn không muốn cho chúng ta nghe à?
- Bên trong đều không có cái vỗ tay nào, không phải là bị ru ngủ hết rồi đấy chứ?
- Không chừng thật ngủ rồi.
- Sợ hòa thượng này không đáng tin cậy.
- Nếu không phải nhiều người ngăn chặn đường núi, tôi muốn về nhà.
- Tôi cũng thế...
Mọi người nghị luận, dưới chân núi bỗng nhiên xôn xao, có người kêu lên:
- Tên kia dẫn con riêng tới!
Mọi người còn chưa nghe rõ, cái gì tên kia? Cái gì con riêng?
Một đám nhìn lại, vừa vặn thấy Bắc Thanh dẫn Bắc Minh chậm rãi đi lên, không được bao xa đã bị đám người chắn ở phía dưới! Họ đang lý luận cái gì, đáng tiếc không ai nể mặt. Thầy trò chỉ có thể dừng ở đó hứng gió lạnh.
Mọi người thấy vậy, cười nói:
- Để họ vào chịu lạnh đi.
Lời này vừa truyền ra đã có người hưởng ứng, Bắc Thanh cũng không biết họ nghĩ gì, chỉ cho rằng họ đã nghĩ thông đành đen mặt dẫn Bắc Minh đi lên phía trước, kết quả đi hơn mười mét, phía sau người vây kín, phía trước người lại không nhường đường, cả hai ngây người, đây là ý gì?
Bắc Minh vội vàng nói, kết quả người phía trước không cho. Hắn muốn lui về, người sau cũng không chịu, vì thế hai thầy trò bị vây ở giữa. Hắn tranh luận một hồi, đã bị Bắc Thanh kéo lại, lúc này khắc khẩu không có bất luận ý nghĩa gì. Chỉ có thể đợi...
Họ đợi một giờ.
Dưới chân núi có người đưa túi sưởi, mỗi người một cái, ha hả trò chuyện.
Mà Bắc Minh cùng Bắc Thanh ở đó lạnh run, Bắc Thanh còn đỡ, nhắm mắt lại không để lộ ra, vẫn giữ dáng vẻ đại sư, người bên cạnh phải nể phục định lực này. Tuy nhiên họ lại có trò mới, người xuống núi đi lấy nước ấm, một đám uống nước ấm, dùng túi sưởi kích thích hai người lạnh run.
Lại đợi một hồi, Bắc Minh không chịu nổi, hét lớn một tiếng:
- Phương Chính! Chúng tôi tới rồi! Thầy có bản lĩnh khiến tôi mang thai lại không dám ứng chiến sao?
Bắc Minh nóng đầu gân cổ lên rống! Câu nói vang dội khắp núi, kêu xong anh mới hối hận! Ý là thế nhưng không thể nói như vậy được!
Quả nhiên, câu nói quanh quẩn trong núi, trực tiếp truyền tới giữa sườn núi!
Chỉ nghe giọng nói kia không ngừng lặp lại:
- Phương Chính! Chúng tôi tới rồi! Thầy có bản lĩnh khiến tôi mang thai...
Mặt sau không rõ lắm, bởi vì toàn bộ người trên núi sôi trào, mồm năm miệng mười thảo luận mà che mất đoạn sau.
Đang giảng bài giảng hứng khởi, đột nhiên nghe câu nói này, Phương Chính ngây người. Người khác không hiểu nhưng hắn hiểu! Quan trọng là người khác không hiểu! Xảy ra chuyện rồi!
Quả nhiên Phương Chính dừng lại, người phía dưới cũng tỉnh táo vừa lúc nghe được tiếng hồi âm, sau đó một đám nhìn vô cùng kỳ lạ, dường như đang nói:
- Đại sư, hóa ra thầy là loại người này!
...
Cùng lúc đó, trên núi Nhất Chỉ, Phương Chính đã lên giữa sườn núi. Khi hắn nhìn thấy ba mươi người đứng trước mặt, trong mắt rốt cuộc lộ ra vẻ tươi cười.
- Tống Ngọc Hà, đây là người mà ông nói có thể thay đổi vận mệnh Đông y à?
Thấy Phương Chính, nhiều người đứng lên, phẫn nộ nhìn chằm chằm Tống Ngọc Hà.
Khương Ngọc thấy vậy, cười khổ một tiếng, tâm nói: Biết ngay mà!
Phương Chính phát sóng trực tiếp gây náo động không nhỏ, nếu không có Bắc Thanh khiêu chiến chắc giờ Phương Chính cũng phải nổi danh trong giới Đông y chứ không phải lạ mặt thế này. Tuy nhiên. Khương Ngọc cho rằng, nếu ai cũng biết chắc Phương Chính có thể bị mắng nhiều hơn vì lời đồn hắn là kẻ lừa đảo đã lan truyền rộng.
Nhìn thấy Phương Chính, Khương Ngọc muốn mắng Tống Ngọc Hà, nhưng so ra thì hiểu ông ta hơn. Nếu không phải nắm chắc ông tuyệt đối sẽ không gọi bà đi cùng. Không chừng hòa thượng này có bản lĩnh thật sự! Nghĩ vậy, Khương Ngọc mới đi theo. Chỉ là bà không quản được người khác.
Quần chúng thi nhau dò hỏi.
Tống Ngọc Hà lại không để ý, đi đến trước mặt Phương Chính, đôi tay khép lại, khom người cúi chào!
Tất cả mọi người yên lặng.
Tuy Tống Ngọc Hà thua, nhưng ông là một trong Tam Thánh Thủ Đông y! ông nổi tiếng từ lâu, mà người kiêu ngạo như vậy lại cúi chào một tiểu hòa thượng, giống như tổng thống nước Mỹ đi quỳ lạy một người bình thường, hình ảnh ấn tượng khiến mọi người phải câm nín. Tiếng mắng không còn nữa nhưng nghi vấn lại càng nhiều, rốt cuộc hòa thượng này có năng lực gì mà có thể khiến Tống Ngọc Hà tôn sùng như thế? Xem tuổi, sợ là hắn còn không lớn bằng thằng con nhà mình ấy chứ...
Mọi người nói thầm, Phương Chính lại nhận lễ của Tống Ngọc Hà. Lúc trước hắn không nhận lễ của Miêu Hồng là vì cô ấy không có quan hệ gì với hắn. Hiện giờ Tống Ngọc Hà đã nghe xong khóa học của hắn, cũng coi như là một nửa đồ đệ, có ân huệ, cho nên Phương Chính vẫn nhận được.
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật.
Sau đó Phương Chính chậm rãi đi về phía hồ nước, đặt chân lên, đạp thủy mà đi!
Trong nháy mắt kia những người vốn còn muốn dò hỏi đã hoàn toàn trợn tròn mắt! Bọn họ lập tức nghĩ tới vừa nãy Tống Ngọc Hà dẫn họ tới đã bảo họ thử kiểm tra nước, lúc đó họ còn tưởng rằng ông bị điên, hiện tại xem ra, đây là kiểm tra nước có vấn đề không. Họ đã kiểm tra rồi, chỉ là nước bình thường, thế mới nói đạp sóng mà đi quả thực chính là thần tích!
Càng khiếp sợ hơn là hòa thượng kia chắp tay trước ngực đứng im trên mặt nước!
Đồng thời một luồng sáng màu vàng phủ lên người hắn, giống như áo cà sa kim sắc, hình ảnh đó quá hoàn mỹ, giống như Phật trong tranh! Mọi người ngây ngốc.
Phương Chính lên tiếng, lý luận y học được nói như nước chảy, từ cơ bản đến chuyên môn để phân tích lý thuyết cộng thêm quan điểm các nền y học khác. Phương Chính không phân biệt Đông y hay Tây y, mà là hòa hợp nhất thể, lấy điểm mạnh bổ sung điểm yếu hình thành một hệ thống y học hoàn toàn mới! Mọi người sáng ngời, giống như sét đánh nổ tung một tòa núi lớn, thấy được phía sau núi là một mảnh đại dương mênh mông biển rộng!
Những hoang mang được phá tan, mọi người thở dài nhẹ nhõm, sau đó hưng phấn nhìn tân thiên địa trước mắt! Giờ khắc này, họ đã hiểu hy vọng mà Tống Ngọc Hà nói là gì! Đây chẳng phải hy vọng? Lý luận này quả thực chính là nền y học tương lai!
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đến lúc mọi người hồi tỉnh, hòa thượng trước mắt đã đi đâu rồi. Bọn họ không biết Phương Chính đi khi nào, bởi vì lúc hắn không nói họ vẫn đắm chìm trong thế giới của mình, tổng kết thu hoạch, ghi nhớ từng câu, góp nhặt tri thức.
Rồi mọi người nổ tung!
- Xuất sắc!
- Đây mới là y thuật!
- Hải nãp bách xuyên, trước kia chúng ta quá bó hẹp rồi!
- Nghe quân nói chuyện thắng đọc mười năm thư!
- Sống uổng phí vài chục năm rồi...
...
Nghe mọi người cảm khái, Tống Ngọc Hà cười ha hả, hỏi:
- Các vị, còn muốn đánh chết tôi không đó?
Không ít người đỏ mặt. Bởi vì trước khi Phương Chính bắt đầu bài giảng, vừa nghĩ là tới nghe một tiểu hòa thượng giảng y thuật, lập tức có người nói thầm:
- Nếu giảng không tốt, đánh chết hắn đi!
Ngay lúc này Hồng Hài Nhi tiến lên một bước nói:
- Chư vị, sư phụ tôi nói, tạm thời là ba ngày giảng một lần, về sau có thể sẽ điều chỉnh thời gian rồi thông báo sau. Mặt khác, khóa học ở Nhất Chỉ sơn không thu phí, cũng không hạn chế, nhưng vị trí trên núi hữu hạn, nếu nhiều người xin lấy thứ tự đến trước và sau để xác định. Đúng rồi, sư phụ tôi am hiểu nhất là chữa trị vô sinh, phá thai không đau.
Nói xong, Hồng Hài Nhi đỏ mặt, nó không hiểu sao sư phụ ngốc nghếch của mình lại nói lời này! Một người hiền lành am hiểu vô sinh, phá thai không đau? Sao thầy không nói thầy họ Vương đi? Đỏ bừng mặt, Hồng Hài Nhi chạy mất, nó mất mặt quá. Mọi người chưa kịp phản ứng nó đã chạy xa. Tuy nhiên nó cũng không hiểu nghề bác sĩ, bác sĩ không kỳ thị, chỉ là cảm thấy một hòa thượng làm việc này thì kỳ lạ mà thôi...
Mọi người lại chú ý chuyện khác, nhìn nhau, không thu phí, không hạn chế?
- Vậy chẳng phải là có thể truyền ra ngoài?
Có người kêu lên.
- Ừm... không thể được a! Đây là bảo bối, sao có thể để người ngoài nghe?
Có người nói.
Tống Ngọc Hà nghe lời này thì mày cũng nhíu lại. Ông hiểu ý Phương Chính, đại sư chân chính, lòng dạ sẽ bao dung chứ không hẹp hòi. Có người hướng về gia đình, có người yêu quốc gia, có người thật sự là lòng mang thiên hạ. Y thuật vốn chính là xem bệnh cứu người, cứu người còn phân biệt màu da ư? Quá hẹp hòi.
Nhưng nghĩ lại, Tống Ngọc Hà vẫn ê ẩm, cảm thấy đồ nhà mình có thể bị người khác trộm mất. Đúng lúc này, Khương Ngọc nghiêng qua nói một câu, mắt bà sáng lên, cười xấu xa nói:
- Đời này tôi cũng không làm được đại sư, cứ vậy đi!
Trên núi, Phương Chính đi ở phía trước, Cá mặn đi theo sau, kêu lên:
- Đại sư, thầy không sợ y thuật truyền ra ngoài? Đặc biệt là tên Bắc Thanh, ông ta học rồi sẽ thành của ông ta rồi quay về chèn ép Đông y?
Phương Chính cười nói:
- Bần tăng có thể truyền ra thì cũng có thể thu hồi.
Cá mặn nhếch râu, cảm thấy Phương Chính hơi khoác lác. Nó không hiểu tên này lấy tự tin từ đâu ra nữa!
Phương Chính lên núi, an tâm sinh hoạt, nhưng dưới chân núi lại nổ tung!
Tống Ngọc Hà lần đầu tiên mở cuộc họp báo!
Bởi vì cuộc thi Đông y hạ màn, cả nước trầm xuống, tâm tình tụt dốc. Lúc này đột nhiên truyền tin một trong Tam Thánh Thủ Tống Ngọc Hà mở họp báo, lập tức thu hút không ít người. Các phóng viên còn chưa đi lập tức chạy tới. Họ suy nghĩ: rốt cuộc Tống Ngọc Hà mở họp báo vì lý do gì, là da mặt dày đổi ý? Hay là muốn ké fame?
Lúc tới hội trường tất cả mọi người trợn tròn mắt, bởi vì ở đây không chỉ có một mình Tống Ngọc Hà! Khương Ngọc cũng có mặt! Nhìn qua, họ ngạc nhiên phát hiện, bàn đầu tiên đã đầy chỗ, rõ ràng là những danh y khiêu chiến Bắc Thanh!
Các phóng viên sờ mũi, bản năng nói cho họ biết hôm nay sẽ nảy sinh sự kiện lớn!
...
Mà giờ khắc này, Bắc Thanh chưa lên máy bay, bởi vì Bắc Minh - mang thai!
Bắc Thanh nhìn Bắc Minh, ánh mắt kỳ lạ. Ông đã dùng hết biện pháp cũng không điều tra ra rốt cuộc Bắc Minh mang thai như thế nào. Càng bất đắc dĩ là thông qua bắt mạch thì mạch Bắc Minh cực kỳ lạ, thai trong bụng tựa hồ không phải bình thường! Bắc Thanh cũng muốn đi bệnh viện chụp chiếu nhưng hiện tại họ đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, không có một ai không biết họ. Họ vừa mới đánh gục Đông y nhà người ta, thanh danh vang dội, kết quả lại chạy tới bệnh viện chụp chiếu thì thành trò cười mất. Quan trọng nhất chính là, chắc cũng không có bệnh viện nào sẽ giữ họ lại.
Lập tức rời đi? Bắc Thanh cũng nghĩ tới, nhưng vừa đi đến chỗ xuất cảnh Bắc Minh đã đau chết đi sống lại, hai mắt gần như trắng dã! Cho nên, ông không dám dẫn học trò đi, chỉ có thể ở ven đường tìm một chỗ ngồi. Người bên cạnh cũng bất đắc dĩ. Họ đang là đối thủ, tiệm cơm không bán, xe không chở, khách sạn cũng không tiếp đón. Hiện tại họ chỉ có thể trông cậy vào tổ chức quốc tế, chỉ là xe còn chưa tới, đành ngồi ở ven đường ai thán không thôi.
Bắc Thanh nghĩ giúp Bắc Minh phá thai, nhưng tình huống hiện tại lại là ông còn chưa rõ thai trong bụng là gì, mạch tượng hỗn loạn làm ông cũng có chút do dự.
Rốt cuộc kiếm một máy siêu âm tới làm kiểm tra, sau đó tập thể trợn tròn mắt!
Trong bụng Bắc Minh là mấy thứ dài dài hình trụ nhỏ! Có lẽ người khác sẽ cho rằng là mấy cây gỗ hoặc là ngón tay gì đó. Nhưng là Bắc Thanh chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra, cả kinh kêu lên:
- Sao có thể? Là ngân châm? Năm cây ngân châm!