Chương 906: Đại Sư Muốn Nổi Danh
- Ngân châm? Tôi còn tưởng rằng đây là một người giơ ngón giữa.
Bên cạnh một nhân viên đại sứ quán ngạc nhiên nói.
Bắc Thanh chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cây ngân châm này rất to, vừa dài vừa ngắn, dài nhất ở giữa, bốn cái xung quanh thì ngắn, nhìn tạo hình rất giống là giơ ngón giữa! Nhưng sao con người lại mang thai ngân châm được chứ? Mà sao chúng lại tạo ra đúng hình ngón giữa đây?
- Báo ứng! Báo ứng!
Bỗng nhiên, một ông cụ quỳ xuống dập đầu, kêu lớn lên.
Bắc Thanh nghe vậy, trái tim run rẩy, hỏi:
- Sao lại thế này? Cái gì báo ứng?
- Ông Bắc, ngân châm là gì? Đây chính là vật đại diện cho Đông y, các ông đập vỡ cái danh Đông y, Bắc Minh liền có mang ngân châm, này không phải báo ứng thì là gì? Ông nhìn tạo hình kia mà xem, rõ ràng là thần Đông y miệt thị!
Hiển nhiên ông ta đang sợ hãi, sắc mặt xanh mét, nhưng nói vẫn rất rõ ràng.
Bắc Thanh vừa nghe, giận tím mặt nói:
- Thế giới này lấy đâu ra thần? Mang ra ngoài, đừng có ở đây yêu ngôn hoặc chúng!
Lập tức có hai người đàn ông đưa ông bác ra ngoài. Tuy rằng Bắc Thanh rống lên trấn trụ hiện trường, nhưng rốt cuộc ngân châm đến bằng cách nào? Vì sao lại có hình thù này? Nếu không có thần, ai có thể giải thích xem rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Trong nháy mắt, Bắc Thanh chỉ cảm thấy căng não, dường như kiến thức y học vài chục năm nay của ông đều xuôi theo dòng nước hết rồi...
Đang lúc Bắc Thanh kéo tóc bất đắc dĩ, một nhân viên đại sứ quán bỗng nhiên nói:
- Ông Bắc, bên kia có sự kiện mới!
- Sự kiện mới?
Bắc Thanh sửng sốt, Đông y đã bị đoàn diệt, lúc này còn có thể có cái gì khác? Nhìn di động phát sóng trực tiếp, vừa vặn nhìn đến một đám gương mặt quen thuộc, ông cười lạnh nói:
- Mặt dày tập thể à? Không có danh dự, có y thuật thôi thì sao?
Trực tiếp đã được một lúc, có người bỗng nhiên đứng lên hỏi:
- Ngài Tống Ngọc Hà, ngài nói bọn ngài đi nghe một vị đại sư Đông y giảng bài, được lợi không ít. Hơn nữa kiến thức về Đông y, Tây y của hắn đã đạt tới mức học cứu thiên nhân, như vậy xin hỏi, vị đại sư này am hiểu nhất là gì?
Vấn đề này vừa ra, tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn Tống Ngọc Hà.
Đồng thời trên Nhất Chỉ sơn, Độc Lang, Khỉ, Con sóc, Hồng Hài Nhi, Cá mặn đồng thời nhìn về phía Phương Chính, hắn ngồi ở kia, không e lệ, chậm rãi đứng dậy, nhàn nhạt nói:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Xem TV đi, vi sư đi bộ.
Nói xong, Phương Chính đi ra ngoài, vừa ra cổng xác định không ai theo, mặt hắn đỏ lên, trực tiếp biến thành trứng kho, đôi tay xoa mặt, khổ sở nói:
- Lúc này xem như nổi tiếng quá rồi! Nếu lão cha Nhất Chỉ vẫn còn chắc sẽ đánh chết mình nhỉ?
Xoa xoa mặt, Phương Chính mới vừa buông tay, chỉ thấy trước mặt từ trái sang phải là Độc Lang, Khỉ, Hồng Hài Nhi, Cá mặn, Con sóc xếp hàng theo size đang trợn to mắt nhìn.
Phương Chính tức khắc trợn tròn mắt, xong rồi, mất mặt bị đệ tử thấy hết rồi, sống tiếp thế nào đây?
Con sóc nghiêm trang nói:
- Sư phụ, chúng con không thấy gì cả. Chúng con về xem phát sóng trực tiếp đây.
Sau đó Độc Lang dẫn đội, tập thể quẹo trái, nối đuôi nhau vào trong chùa.
Phương Chính tâm nói:
- Chẳng lẽ chúng chỉ nhìn đến mình xoa mặt thôi?
Đúng lúc này, bên sân chùa vang tiếng cười giòn giã, đồ ngốc cũng biết chúng đang cười cái gì... Phương Chính xoay vòng, xách theo cây chổi đi vào, một lát sau là cá nhảy sói kêu, Con sóc chạy loạn thảm thiết xin tha ...
Bắc Thanh không nghe trước đó nhóm Tống Ngọc Hà đã nói gì, nhưng ông hiểu ngay. Đông y bị đánh bại rồi họ đi đào ra một tên giỏi hơn tới chống lưng, lập cột cờ một lần nữa. Ánh mắt ông bình đạm, cũng không lo lắng như người khác, dường như ông đã đoán trước rồi.
Bắc Thanh chỉ tò mò tên này rốt cuộc là ai! Hắn am hiểu cái gì.
Đúng lúc này, Tống Ngọc Hà chậm rãi mở miệng nói:
- Phương Chính trụ trì am hiểu nhất là chữa trị vô sinh cùng phá thai không đau.
Phốc!
Trong nháy mắt kia, không biết bao nhiêu người phun ra đầy trời cầu vồng, không biết bao nhiêu đôi tình lữ bị phun đầy mặt nước hoặc đồ uống nữa...
Ngay cả Bắc Thanh suýt nữa phải nhảy dựng lên.
Bên cạnh nhân viên đại sứ quán thì bật cười.
- Ha ha, một hòa thượng am hiểu vô sinh, phá thai không đau, ha ha... Hắn tự mình ra trận à? Ha ha...
- Đây là hòa thượng? Ha ha... không phải là vì lăng xê chứ? Bôi nhếch thế...
Không chỉ là bọn họ, giờ khắc này phòng phát sóng trực tiếp cũng nổ mạnh.
Một mảnh 666, 2333, ha ha, spam trôi qua...
Có thể tưởng tượng, những lời này có ảnh hưởng lớn thế nào.
Bắc Thanh cũng lắc đầu, nói thầm nói:
- Rộng lớn như vậy chẳng lẽ thật sự không có ai sao?
Đúng lúc này, Bắc Minh kinh hô:
- Phương Chính?! Hòa thượng Nhất Chỉ sơn?!
Bắc Minh vừa kêu, Bắc Thanh nháy mắt nảy lên, bỗng nhiên nghĩ ra! Hòa thượng? Y thuật? Ngân châm? Mang thai? Vô sinh? Phá thai không đau?
Bắc Thanh nhìn chằm chằm Bắc Minh, hỏi:
- Không phải con nói hòa thượng kia lừa đảo ư?
Bắc Minh hơi há miệng, anh cũng không biết nên nói như thế nào. Anh mang thai quá kỳ quặc, căn bản không thể dùng khoa học để giải thích. Nếu nhất định phải có một thì hiềm nghi lớn nhất chính hòa thượng đó!
Lúc này, Tống Ngọc Hà tiếp tục nói:
- Tôi biết mọi người đang nghi ngờ chúng tôi viện cớ, cũng có người cho rằng chúng tôi đang lăng xê, kéo dài cho nền Đông y. Tuy nhiên cứ mỗi ba ngày đại sư sẽ ở Nhất Chỉ sơn giảng bài, nếu mọi người có nghi vấn thì có thể tự đi nghe một chút. À đúng rồi, Nhất Chỉ sơn khá chật, người có thể nghe giảng bài cũng không nhiều. Cho nên đại sư quy định là dựa theo thứ tự đến trước và sau mà xếp chỗ. Nếu muốn nghe, xin hãy lên sớm.
Nói xong, Tống Ngọc Hà đứng dậy nói:
- Được rồi cuộc họp báo kết thúc. Nếu có nghi vấn xin hãy tới Nhất Chỉ sơn. Nếu không tôi có nói nữa cũng vô dụng.
Theo đám người Tống Ngọc Hà rời đi, phát sóng trực tiếp cũng kết thúc.
Nhưng tin tức truyền thông lại nổ tung, nếu đây là sự thật thì đó chính là cọng rơm cứu lấy nền Đông y! Thậm chí có thể là cơ hội quật khởi! Vì thế một đám người khiêng đồ trực tiếp chạy về phía Tùng Vũ huyện, tuy rằng còn có ba ngày, nhưng đến sớm tranh chỗ thì hơn.
Đồng thời trên mạng cũng nổ mạnh, Đông y đang trầm xuống, đủ tiếng nghi ngờ, chửi bậy, kêu gọi ầm ĩ không dứt.
Tóm lại, giờ khắc này dường như Đông y lại bị đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió.
Có người phất cờ hò reo:
- Cao thủ ở dân gian.
Cũng có người kêu:
- Cọng rơm cuối cùng nếu chỉ là âm mưu thì từ đây sẽ không ai tin nữa! Đây là cơ hội, cũng là nguy cơ!
Bắc Minh nhìn về phía Bắc Thanh, hỏi:
- Sư phụ, nếu hắn thật sự là đại sư, bệnh này của con...
- Không cần phải nói chắc chắn là hắn! Hắn nói như đang trêu chọc, nhưng thầy có cảm giác hắn đang nhờ Tống Ngọc Hà nói với chúng ta.
Bắc Thanh thở dài một tiếng, ông không tin trùng hợp, cũng không tin vận mệnh. Nhiều trùng hợp như vậy, đáp án chỉ có một, đây là một hồi tuyên chiến!
- Chúng ta làm gì ạ?
Bắc Minh hỏi.
Bắc Thanh nói:
- Chiều mai đi Nhất Chỉ sơn, thầy cũng muốn xem tiểu hòa thượng núi sâu có bản lĩnh gì!
Thời gian trôi nhanh, ba ngày nhoáng cái đã đến.
Trời còn chưa sáng, trời vẫn còn tối, tiếng ô tô ầm ầm phá vỡ sự yên lặng của Nhất Chỉ thôn. Không ít thôn dân mở cửa ra xem, không biết từ khi nào trên đường đã đầy ô tô! Rất nhiều người đứng tại chỗ co ro nhưng vẫn liều mình đi lên Nhất Chỉ sơn.
Một đứa bé gãi gãi đầu, nói thầm nói:
- Họ làm gì vậy? Lên núi giờ này?
- Nhóc con, lên núi giờ này ư? Chúng ta tới quá sớm à?
Một chị gái cười ha hả hỏi.
Đứa bé cười, xem thường nói:
- Ý em là lên núi giờ này còn chỗ không thôi?
Bà chị ngây người, nhìn đồng hồ, mới bốn rưỡi! Trời còn tối mà!
Đứa bé tiếp tục nói:
- Chúng em cũng biết Phương Chính trụ trì giảng y ở giữa sườn núi. Vị trí đó không được vài người. Trụ trì muốn giảng y, chúng em cũng phải đi nghe. Bố mẹ em đã đi từ nửa đêm rồi. Với giờ này các chị chỉ đứng ở sườn nghe tiếng gió thôi.
Bà chị cứng họng, tâm nói: Thiệt hay giả?
Đến khi lên Nhất Chỉ sơn chị đã tin! Giữa sườn núi tất cả đều là người, một đám di động sáng lên như dải ngân hà. Nhìn nhiều người như vậy, chị chỉ cảm thấy căng não, từ khi nào Đông y lại được đón chào như vậy?
Không chỉ chị, rất nhiều người đi sau cũng từ bỏ, lái xe về nhà. Đại đa số họ chỉ tới xem náo nhiệt, cũng không hiểu y...
Tuy nhiên còn có một nhóm vẫn ở lại xem sao.
Giữa sườn núi hỗn loạn, đất trống trước Nhất Chỉ tuyền người càng ngày càng nhiều, chen lên chen xuống có người sắp bật khóc!
- Đừng chen nữa, chen nữa là mang thai đấy!
- Ai đi giày cao gót? Leo núi đi giày cao gót làm gì? Còn dẫm lên chân tôi nữa?!
- Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, ngã xuống bây giờ!
...
Hiện trường hỗn loạn, đám người Tống Ngọc Hà đã sớm choáng váng, bọn họ biết hôm nay sẽ có không ít người, chỉ là không ngờ lại nhiều như vậy! Bọn họ nghiêm trọng nói thầm người dân quá ham hố. Đặc biệt là các phóng viên, hơn phân nửa đều là phóng viên chạy tới lúc nửa đêm. Họ đã loại trừ những thôn dân ở đây ra rồi...
Vương Hữu Quý lúc đầu tới xem náo nhiệt, sau phát hiện tình huống sắp mất kiểm soát, nhanh chóng tổ chức các thôn dân duy trì trị an, tránh phát sinh nguy hiểm.
Có các thôn dân phối hợp, tuy rằng chen chúc kêu ầm ĩ nhưng được cái người nhiều, ấm áp, không đến mức đông lạnh.
Ngay lúc này, trên núi bỗng vang lên tiếng chuông và tiếng trống, tiếng trống như sấm, chấn động lòng người, mọi áp lực như được bộc phát! Ai chưa từng nghe qua, đôi mắt sẽ đỏ lên, những cảm xúc u ấm đều phải phun trào! Đúng lúc này, tiếng chuông vang lên, thanh âm du dương, công chính bình thản, giống như một con lăn lướt qua cuốn lấy hết phiền muộn, u ám!