Chương 905: Đi Không Được
...
Cùng lúc đó, trên núi Nhất Chỉ, Phương Chính đã lên giữa sườn núi. Khi hắn nhìn thấy ba mươi người đứng trước mặt, trong mắt rốt cuộc lộ ra vẻ tươi cười.
- Tống Ngọc Hà, đây là người mà ông nói có thể thay đổi vận mệnh Đông y à?
Thấy Phương Chính, nhiều người đứng lên, phẫn nộ nhìn chằm chằm Tống Ngọc Hà.
Khương Ngọc thấy vậy, cười khổ một tiếng, tâm nói: Biết ngay mà!
Phương Chính phát sóng trực tiếp gây náo động không nhỏ, nếu không có Bắc Thanh khiêu chiến chắc giờ Phương Chính cũng phải nổi danh trong giới Đông y chứ không phải lạ mặt thế này. Tuy nhiên. Khương Ngọc cho rằng, nếu ai cũng biết chắc Phương Chính có thể bị mắng nhiều hơn vì lời đồn hắn là kẻ lừa đảo đã lan truyền rộng.
Nhìn thấy Phương Chính, Khương Ngọc muốn mắng Tống Ngọc Hà, nhưng so ra thì hiểu ông ta hơn. Nếu không phải nắm chắc ông tuyệt đối sẽ không gọi bà đi cùng. Không chừng hòa thượng này có bản lĩnh thật sự! Nghĩ vậy, Khương Ngọc mới đi theo. Chỉ là bà không quản được người khác.
Quần chúng thi nhau dò hỏi.
Tống Ngọc Hà lại không để ý, đi đến trước mặt Phương Chính, đôi tay khép lại, khom người cúi chào!
Tất cả mọi người yên lặng.
Tuy Tống Ngọc Hà thua, nhưng ông là một trong Tam Thánh Thủ Đông y! ông nổi tiếng từ lâu, mà người kiêu ngạo như vậy lại cúi chào một tiểu hòa thượng, giống như tổng thống nước Mỹ đi quỳ lạy một người bình thường, hình ảnh ấn tượng khiến mọi người phải câm nín. Tiếng mắng không còn nữa nhưng nghi vấn lại càng nhiều, rốt cuộc hòa thượng này có năng lực gì mà có thể khiến Tống Ngọc Hà tôn sùng như thế? Xem tuổi, sợ là hắn còn không lớn bằng thằng con nhà mình ấy chứ...
Mọi người nói thầm, Phương Chính lại nhận lễ của Tống Ngọc Hà. Lúc trước hắn không nhận lễ của Miêu Hồng là vì cô ấy không có quan hệ gì với hắn. Hiện giờ Tống Ngọc Hà đã nghe xong khóa học của hắn, cũng coi như là một nửa đồ đệ, có ân huệ, cho nên Phương Chính vẫn nhận được.
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật.
Sau đó Phương Chính chậm rãi đi về phía hồ nước, đặt chân lên, đạp thủy mà đi!
Trong nháy mắt kia những người vốn còn muốn dò hỏi đã hoàn toàn trợn tròn mắt! Bọn họ lập tức nghĩ tới vừa nãy Tống Ngọc Hà dẫn họ tới đã bảo họ thử kiểm tra nước, lúc đó họ còn tưởng rằng ông bị điên, hiện tại xem ra, đây là kiểm tra nước có vấn đề không. Họ đã kiểm tra rồi, chỉ là nước bình thường, thế mới nói đạp sóng mà đi quả thực chính là thần tích!
Càng khiếp sợ hơn là hòa thượng kia chắp tay trước ngực đứng im trên mặt nước!
Đồng thời một luồng sáng màu vàng phủ lên người hắn, giống như áo cà sa kim sắc, hình ảnh đó quá hoàn mỹ, giống như Phật trong tranh! Mọi người ngây ngốc.
Phương Chính lên tiếng, lý luận y học được nói như nước chảy, từ cơ bản đến chuyên môn để phân tích lý thuyết cộng thêm quan điểm các nền y học khác. Phương Chính không phân biệt Đông y hay Tây y, mà là hòa hợp nhất thể, lấy điểm mạnh bổ sung điểm yếu hình thành một hệ thống y học hoàn toàn mới! Mọi người sáng ngời, giống như sét đánh nổ tung một tòa núi lớn, thấy được phía sau núi là một mảnh đại dương mênh mông biển rộng!
Những hoang mang được phá tan, mọi người thở dài nhẹ nhõm, sau đó hưng phấn nhìn tân thiên địa trước mắt! Giờ khắc này, họ đã hiểu hy vọng mà Tống Ngọc Hà nói là gì! Đây chẳng phải hy vọng? Lý luận này quả thực chính là nền y học tương lai!
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đến lúc mọi người hồi tỉnh, hòa thượng trước mắt đã đi đâu rồi. Bọn họ không biết Phương Chính đi khi nào, bởi vì lúc hắn không nói họ vẫn đắm chìm trong thế giới của mình, tổng kết thu hoạch, ghi nhớ từng câu, góp nhặt tri thức.
Rồi mọi người nổ tung!
- Xuất sắc!
- Đây mới là y thuật!
- Hải nãp bách xuyên, trước kia chúng ta quá bó hẹp rồi!
- Nghe quân nói chuyện thắng đọc mười năm thư!
- Sống uổng phí vài chục năm rồi...
...
Nghe mọi người cảm khái, Tống Ngọc Hà cười ha hả, hỏi:
- Các vị, còn muốn đánh chết tôi không đó?
Không ít người đỏ mặt. Bởi vì trước khi Phương Chính bắt đầu bài giảng, vừa nghĩ là tới nghe một tiểu hòa thượng giảng y thuật, lập tức có người nói thầm:
- Nếu giảng không tốt, đánh chết hắn đi!
Ngay lúc này Hồng Hài Nhi tiến lên một bước nói:
- Chư vị, sư phụ tôi nói, tạm thời là ba ngày giảng một lần, về sau có thể sẽ điều chỉnh thời gian rồi thông báo sau. Mặt khác, khóa học ở Nhất Chỉ sơn không thu phí, cũng không hạn chế, nhưng vị trí trên núi hữu hạn, nếu nhiều người xin lấy thứ tự đến trước và sau để xác định. Đúng rồi, sư phụ tôi am hiểu nhất là chữa trị vô sinh, phá thai không đau.
Nói xong, Hồng Hài Nhi đỏ mặt, nó không hiểu sao sư phụ ngốc nghếch của mình lại nói lời này! Một người hiền lành am hiểu vô sinh, phá thai không đau? Sao thầy không nói thầy họ Vương đi? Đỏ bừng mặt, Hồng Hài Nhi chạy mất, nó mất mặt quá. Mọi người chưa kịp phản ứng nó đã chạy xa. Tuy nhiên nó cũng không hiểu nghề bác sĩ, bác sĩ không kỳ thị, chỉ là cảm thấy một hòa thượng làm việc này thì kỳ lạ mà thôi...
Mọi người lại chú ý chuyện khác, nhìn nhau, không thu phí, không hạn chế?
- Vậy chẳng phải là có thể truyền ra ngoài?
Có người kêu lên.
- Ừm... không thể được a! Đây là bảo bối, sao có thể để người ngoài nghe?
Có người nói.
Tống Ngọc Hà nghe lời này thì mày cũng nhíu lại. Ông hiểu ý Phương Chính, đại sư chân chính, lòng dạ sẽ bao dung chứ không hẹp hòi. Có người hướng về gia đình, có người yêu quốc gia, có người thật sự là lòng mang thiên hạ. Y thuật vốn chính là xem bệnh cứu người, cứu người còn phân biệt màu da ư? Quá hẹp hòi.
Nhưng nghĩ lại, Tống Ngọc Hà vẫn ê ẩm, cảm thấy đồ nhà mình có thể bị người khác trộm mất. Đúng lúc này, Khương Ngọc nghiêng qua nói một câu, mắt bà sáng lên, cười xấu xa nói:
- Đời này tôi cũng không làm được đại sư, cứ vậy đi!
Trên núi, Phương Chính đi ở phía trước, Cá mặn đi theo sau, kêu lên:
- Đại sư, thầy không sợ y thuật truyền ra ngoài? Đặc biệt là tên Bắc Thanh, ông ta học rồi sẽ thành của ông ta rồi quay về chèn ép Đông y?
Phương Chính cười nói:
- Bần tăng có thể truyền ra thì cũng có thể thu hồi.
Cá mặn nhếch râu, cảm thấy Phương Chính hơi khoác lác. Nó không hiểu tên này lấy tự tin từ đâu ra nữa!
Phương Chính lên núi, an tâm sinh hoạt, nhưng dưới chân núi lại nổ tung!
Tống Ngọc Hà lần đầu tiên mở cuộc họp báo!
Bởi vì cuộc thi Đông y hạ màn, cả nước trầm xuống, tâm tình tụt dốc. Lúc này đột nhiên truyền tin một trong Tam Thánh Thủ Tống Ngọc Hà mở họp báo, lập tức thu hút không ít người. Các phóng viên còn chưa đi lập tức chạy tới. Họ suy nghĩ: rốt cuộc Tống Ngọc Hà mở họp báo vì lý do gì, là da mặt dày đổi ý? Hay là muốn ké fame?
Lúc tới hội trường tất cả mọi người trợn tròn mắt, bởi vì ở đây không chỉ có một mình Tống Ngọc Hà! Khương Ngọc cũng có mặt! Nhìn qua, họ ngạc nhiên phát hiện, bàn đầu tiên đã đầy chỗ, rõ ràng là những danh y khiêu chiến Bắc Thanh!
Các phóng viên sờ mũi, bản năng nói cho họ biết hôm nay sẽ nảy sinh sự kiện lớn!
...
Mà giờ khắc này, Bắc Thanh chưa lên máy bay, bởi vì Bắc Minh - mang thai!
Bắc Thanh nhìn Bắc Minh, ánh mắt kỳ lạ. Ông đã dùng hết biện pháp cũng không điều tra ra rốt cuộc Bắc Minh mang thai như thế nào. Càng bất đắc dĩ là thông qua bắt mạch thì mạch Bắc Minh cực kỳ lạ, thai trong bụng tựa hồ không phải bình thường! Bắc Thanh cũng muốn đi bệnh viện chụp chiếu nhưng hiện tại họ đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, không có một ai không biết họ. Họ vừa mới đánh gục Đông y nhà người ta, thanh danh vang dội, kết quả lại chạy tới bệnh viện chụp chiếu thì thành trò cười mất. Quan trọng nhất chính là, chắc cũng không có bệnh viện nào sẽ giữ họ lại.
Lập tức rời đi? Bắc Thanh cũng nghĩ tới, nhưng vừa đi đến chỗ xuất cảnh Bắc Minh đã đau chết đi sống lại, hai mắt gần như trắng dã! Cho nên, ông không dám dẫn học trò đi, chỉ có thể ở ven đường tìm một chỗ ngồi. Người bên cạnh cũng bất đắc dĩ. Họ đang là đối thủ, tiệm cơm không bán, xe không chở, khách sạn cũng không tiếp đón. Hiện tại họ chỉ có thể trông cậy vào tổ chức quốc tế, chỉ là xe còn chưa tới, đành ngồi ở ven đường ai thán không thôi.
Bắc Thanh nghĩ giúp Bắc Minh phá thai, nhưng tình huống hiện tại lại là ông còn chưa rõ thai trong bụng là gì, mạch tượng hỗn loạn làm ông cũng có chút do dự.
Rốt cuộc kiếm một máy siêu âm tới làm kiểm tra, sau đó tập thể trợn tròn mắt!
Trong bụng Bắc Minh là mấy thứ dài dài hình trụ nhỏ! Có lẽ người khác sẽ cho rằng là mấy cây gỗ hoặc là ngón tay gì đó. Nhưng là Bắc Thanh chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra, cả kinh kêu lên:
- Sao có thể? Là ngân châm? Năm cây ngân châm!