Chương 904: Sao Có Thể
Nếu không trông cậy được vào người khác thì đành phải dựa vào bản thân mình thôi...
Quả nhiên đến chiều, cao thủ Đông y tham chiến lại bị thầy trò Bắc Thanh hạ gục. Chỉ là Bắc Minh đã không lên sân khấu được nữa, hiển nhiên, y thuật của anh ta không đủ để tỷ thí cùng tinh anh thực sự. Hắn hơi ủ rũ, nhưng thấy thầy mình vẫn quét sạch đối thủ, lại kiêu ngạo ngẩng đầu y như một con gà trống.
Một ngày trôi qua, bên này bi thảm, không ai nói gì.
Tương phản, bên bên còn lại lại toàn tiếng trầm trồ khen ngợi. Thậm chí một số đài truyền hình quốc gia đã bắt đầu giương cờ cho biến thể.
Những cuộc thi y học dân gian thế này quốc gia cũng không thể ra tay can thiệp. Kể từ đó, toàn thế giới như chính mắt nhìn thấy Đông y ngã xuống, họ nhìn nền văn minh lâu đời ấy, có đáng tiếc, có thở dài, có đồng tình, có tiếc hận, đương nhiên cũng có vui sướng khi người gặp họa.
Ngày này, được giới Đông y gọi là ngày đen đủi, cái ngày hoàn toàn không nhìn thấy ánh sáng hy vọng! Tuy nhiên mọi việc luôn có ngoại lệ, lúc mọi người khóc, có người lại đang cười.
- Tống Ngọc Hà! Đủ lắm rồi đấy! Ông cứ cười suốt, rốt cuộc Ông đang cười cái gì?
Khương Ngọc phẫn nộ suýt thì ném chén trà vào mặt Tống Ngọc Hà.
Tống Ngọc Hà nhìn tin tức Đông y chiến bại trên bản tin thời sự, tiếp tục cười nói:
- Đương nhiên là cười đám cần cười.
- Ông có ý tứ gì? Ông cảm thấy chúng ta buồn cười?
Mắt Khương Ngọc như phun ra lửa tới nơi.
Tống Ngọc Hà nhàn nhạt nói:
- Khương Ngọc, ba ngày sau bà đi cùng tôi tới một nơi là hiểu ngay.
- Tống Ngọc Hà, ông định làm gì đó?
Khương Ngọc khó hiểu hỏi.
Tống Ngọc Hà cười không đáp.
Khương Ngọc nhíu mày nói:
- Tôi không rảnh chơi với ông, ba ngày? Ba ngày sau sợ những bác sĩ Đông y chúng ta sẽ bị đá hết. Đến lúc đó, Đông y cũng hoàn toàn điêu tàn.
Khương Ngọc thở dài một tiếng, giữa mày toàn là mây đen.
Tống Ngọc Hà lại cười nói:
- Yên tâm, Đông y không ngã được, thậm chí còn bay lên.
Khương Ngọc hồ nghi nhìn, tâm nói: cậu ta điên rồi ư?
Tống Ngọc Hà lắc đầu, đứng dậy nói:
- Mấy ngày nay tôi sẽ đi thăm hỏi những người đã thất bại, ba ngày sau, tôi sẽ dẫn mọi người tới một nơi rồi mọi người sẽ hiểu thôi. Giờ tôi muốn đi nhậu chút rồi nghỉ ngơi. Đúng rồi, bà đừng trông mong gì mấy lão đầu kia, họ không có tí gien tranh cường hiếu thắng nào đâu.
Khương Ngọc ngạc nhiên, rồi cười khổ.
Tống Ngọc Hà nói mấy lão đầu kia, bà biết chứ, họ là những thầy Đông y tám chín mươi tuổi thậm chí trên trăm tuổi, họ học cách cứu chữa người bệnh nhưng tính tình lãnh đạm, coi nhẹ vinh hoa phú quý, mỗi ngày phiêu du như nhàn vân dã hạc. Nuôi hoa trồng cỏ, trị bệnh cứu người chính là cuộc sống. Họ không theo đuổi danh lợi, có thủ đoạn kế thừa, như đang du ngoạn ở ngoài thế giới.
Trên thực tế, Khương Ngọc, Tống Ngọc Hà và một Tam Thánh Thủ Đông y khác Vương Ngọc Khôn đều là đồ đệ sư phụ Hạ Ngọc Tự. Nhưng chính họ cũng không tìm được sư phụ của mình nữa là...
Lắc đầu, tuy Khương Ngọc rất muốn nói Tống Ngọc Hà đã điên rồi, nhưng bà vẫn có chút chờ đợi. Dù hy vọng có nhỏ nhoi nhưng ít nhất cũng còn có hy vọng, tốt hơn là tuyệt vọng nhiều.
Kế tiếp, Tống Ngọc Hà từng bước từng bước đi thăm những bác sĩ thua Bắc Thanh và Bắc Minh. Quả nhiên, ông vừa nói họ đã tò mò, cộng thêm cái danh của ông nên họ đều quyết định đi theo nhìn xem rốt cuộc hy vọng kia là gì!
Ba ngày tiếp theo phải nói là tai nạn. Các bác sĩ Đông y đi lên, rồi đều thảm bại mà về.
Nguyên bản quần chúng đang sôi sục cổ vũ đã bắt đầu trầm mặc. Có người khóc, có người uống rượu, có người mắng chửi, phố lớn ngõ nhỏ tràn ngập áp lực! So với lúc World Cup bị thất bại thì bầu áp lực phải gấp trăm lần! Dường như trên đầu mỗi người đều treo một cây đao, nó sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào và rồi... dân tộc sẽ ít đi một bộ phận ngành nghề.
Ngày này, khách sạn đông đúc, nhưng người nói chuyện lại không nhiều lắm.
Ngay cả quán bar điên cuồng cũng có vẻ nặng nề, rất nhiều người không nói không cười, chỉ một mực uống rượu!
Nếu có người nhìn kỹ, giờ phút này là quan chức hay người bình thường; là bác sĩ Đông y hay Tây y; là trí thức hay công nhân; là sếp hay nhân viên; là có văn hóa hay không văn hóa; là chủ bar hay boxing... trong mắt mọi người đều lấp lánh ánh sáng, phẫn nộ như dung nham núi lửa sắp phun trào! Một ánh sáng bi phẫn có cả tuyệt vọng, tuyệt vọng cùng vô tận đau thương!
Có người khóc, có người trầm mặc.
Nhưng có một thứ lại lặng yên dâng lên...
Cũng là ngày này, rất nhiều người theo chủ nghĩa biến thể hoan hô, bọn họ nhảy ra đường, kêu tên Bắc Thanh, coi ông là một đại anh hùng. Tuy nhiên cũng có một nhóm người mắng họ là nhân danh thắng lợi, chôn vùi đạo đức thế giới.
Chỉ là Bắc Thanh lại không để ý, nhìn dãy núi phương xa, Bắc Minh bên cạnh mê mang, không hiểu được, người tới khiêu chiến đã thua hết rồi, bọn họ đã đạt được thắng lợi cuối cùng, vì sao Bắc Thanh vẫn không vui?
- Sư phụ...
Bắc Minh hỏi.
Bắc Thanh lắc đầu, cắt ngang nói:
- Con ở lại nhìn núi đi.
Nói xong, Bắc Thanh lại đi.
Bắc Minh mờ mịt, xem núi?
Ba ngày sau, Bắc Thanh dẫn Bắc Minh đi xe tới sân bay trong vô số cái nhìn phẫn nộ. Chịu thôi, xe họ đặt vừa thấy họ đã lập tức từ chối. Thậm chí sau khi kết thúc thi đấu, nhân viên chính phủ vừa rút lui, bọn họ ăn gì cũng phải nhờ tự túc! Thậm chí họ còn hoài nghi nếu ở thêm mấy ngày nữa chắc sẽ bị đói chết. Vì thế nhóm Bắc Thanh chật vật chạy tới sân bay, chuẩn bị rời đi.
Cũng không biết có phải chạy quá nhanh hay không mà Bắc Minh đột nhiên ai nha một tiếng, ôm bụng ngồi, không đi đâu được.
Bắc Thanh nhăn mày, học y nhiều năm như vậy nên ông biết rằng một người học y cổ truyền cực kỳ hiểu rõ cơ thể mình, tuyệt đối sẽ không để lại mầm bệnh trên người. Đông y am hiểu nhất không phải là trị bệnh, mà là phòng bệnh, bảo dưỡng sức khỏe ở trạng thái tốt nhất. Bởi vậy, hiển nhiên Bắc Minh có vấn đề. Lại nghĩ đến Bắc Minh đeo khẩu trang hàng ngày, rốt cuộc Bắc Thanh phiền loạn nhìn cậu, bắt lấy cổ tay vừa sờ đã trợn tròn mắt, kinh hô:
- Sao có thể?!