Chương 903: Ngoại Lực Tạo Nên Nhiệt Huyết
Đồng thời, Phương Chính rốt cuộc mở ra hai mắt, nhẹ nhàng mở miệng, trong nháy mắt kia, hai người theo bản năng nín thở ngưng thần, đánh rắm cũng không dám đánh, sợ bỏ lỡ cái gì, hoặc là quấy rầy đến Phương Chính.
Phương Chính nói:
-Y giả, sinh ra trước sự chứng giám của trời đất...
Phương Chính nói qua mấy câu, sau đó trực tiếp đi vào chủ đề, hắn giảng chính là phương pháp Đông y! Chỉ vài câu ít ỏi, đôi mắt Tống Ngọc Hà đã trừng to, không phải vì những lời này hay ho cỡ nào, mà là nó đã đi thẳng vào vấn đề tinh hoa của Đông y! Ông rõ ràng có thể phân biệt được thật giả! Mà những người có thể chỉ ra điểm này, tuyệt đối không thể là người thường! Tiếp tục nghe một hồi, đôi mắt Tống Ngọc Hà càng lúc càng mở to ra, bởi vì lý luận của Phương Chính chính là lý luận độc nhất vô nhị của ông! Cảm giác đó, y như một tên trộm xuất hiện trước mặt người bị mất của, khoe khoang bản thân có những thứ giống y thế. Tống Ngọc Hà thấy hơi chua xót...
Nhưng rất nhanh sau đó, chua xót của Tống Ngọc Hà đã biến thành khiếp sợ, bởi vì những gì Phương Chính nói lại có chút không giống so với ông, mà chút khác biệt này lại giống như nguồn cảm hứng, rất nhiều vấn đề trước kia ông không thể nghĩ ra, nay đã được giải quyết hết sức dễ dàng! Giống như một chiếc rìu chiến bổ vào gông cùm xích sắt ở trong đầu luôn cản trở ông tiến đến vòm trời rộng lớn hơn, nay đã giúp ông nhìn thấy được chân trời mới! Cảm giác thông suốt rộng mở, được đắm chìm trong thế giới y học khiến ông như bị lún sâu không cách nào kiềm chế!
Hề Lương ở bên kia thì khá là đau khổ, Phương Chính đã nói rất dễ hiểu, nhưng gốc của hắn quá mỏng, rất nhiều thứ là hắn nghe mà không hiểu, còn có một vài chỗ hắn nghe cái hiểu cái không. Bây giờ nghe được những thứ cao thâm như này, cái cảm giác thấy được bảo tàng nhưng không thể chạm vào này, khiến hắn muốn khóc òa lên. Thế nhưng hắn vẫn liều mạng ghi nhớ lại, hắn hiểu, những thứ này chính là ngàn vàng khó đổi.
Hai người, một kẻ nghe như si như say; một kẻ đau khổ ghi nhớ rồi lại vui như kẻ ngốc.
Hai người cũng không biết Phương Chính nói bao lâu, chờ đến khi mở hai mắt ra, chỉ thấy trước mắt đã trống rỗng từ lâu! Đã không còn thấy Phương Chính trên hồ nước nữa, Độc Lang, Khỉ, Con sóc cũng không thấy đâu. Thậm chí Cá mặn ở chỗ nọ cũng không biết bị ai nhặt đi rồi... Chỉ có vị tiểu hòa thượng kia còn ở lại.
Nhìn đến nơi này, hai người đều có chút buồn bã mất mát, như thể mất đi thứ đồ gì quan trọng lắm, trong lòng trống trải, thực mất mát.
-A Di Đà Phật, gia sư nói, hôm nay người tới đây có hơi ít, cho nên chỉ giảng chừng đó. Bài giảng tiếp theo là vào ba ngày sau.
Nói xong, Hồng Hài Nhi xoay người rời đi, thân hình không lớn lại bước đi như bay, hóa thành một làn khói mỏng nhẹ nhàng biến mất.
Tốc độ kia khiến hai người nghẹn họng nhìn trân trối, nhưng tưởng tượng đến hình ảnh đạp sóng mà đi nọ, hai người cũng dần bình thường trở lại.
Chờ Hồng Hài Nhi đi xa, Tống Ngọc Hà lập tức chạy tới hồ nước bên cạnh, duỗi tay sờ thử nước ao, nước suối lạnh lẽo, sờ soạng một hồi, rốt cuộc trong nước cũng không có thứ gì giúp người ta đứng lên được cả. Tống Ngọc Hà chưa từ bỏ ý định, bắt đầu sờ soạn nguồn suối xung quanh cái ao, nhưng cái gì cũng đều không có.
Cuối cùng, Tống Ngọc Hà trực tiếp cởi giày, cắn răng một cái, học theo bộ dáng Phương Chính, đi dọc theo con đường mà Phương Chính đã đi vào, kết quả...
Phía dưới đường núi, Tống Ngọc Hà kêu to:
-Nhanh lên nhanh lên, chân đông lạnh muốn rớt rồi.
-Thầy Tống à, tôi đã... Hô hô... Hô... Nhanh nhất rồi. Biết lạnh mà thầy còn xuống nước, còn không có đứng vững...
Hề Lương sắp khóc tới nơi, phía sau là một người ướt đẫm toàn thân sắp bị đóng băng đang nằm bò, đổi lại là ai cũng không thoải mái.
Vẻ mặt Tống Ngọc Hà cũng thật khổ sở, ông đâu có biết dưới nước lại lạnh vậy đâu...
Cùng lúc đó, phía sau Nhất Chỉ tự, trong phòng bếp có đặt một chậu lửa to, một đám vật nhỏ đều tiến đến bên cạnh Phương Chính, tập trung tinh thần nhìn di động trước mặt đang truyền phát tin tức. Phương Chính giảng được một nửa liền chạy, không phải vì quý trọng kiến thức của bản thân, cũng không phải ghét bỏ ít người quá. Mà chạy về là để xem tin tức...
Xong một buổi sáng, cũng có kết quả rồi
Vừa thấy kết quả này, mấy vật nhỏ đều nhảy dựng lên, buổi sáng có tám tuyển thủ Đông y tham gia thi đấu, thế nhưng đã có bảy tên bại dưới tay Bắc Minh. Người còn lại, chính là bị Bắc Thanh đột nhiên xuất hiện đánh bại. Nói cách khác, thực lực của người kia hẳn là lợi hại hơn Bắc Minh, cho nên Bắc Thanh mới tự mình ra trận.
Mà một màn này, đưa tới vô số âm thanh bất mãn.
"Đã nói là Bắc Minh nhận khiêu chiến, sao Bắc Thanh cũng xuất hiện? Đây quả thực chính là ỷ lớn hiếp nhỏ!"
"Đánh không lại liền kêu thầy ra, quả nhiên chẳng biết xấu hổ!"
Người ủng hộ phía bên Bắc Minh, Bắc Thanh lập tức nhảy ra.
"Quy củ cũng đâu có nói là không cho phép giữa chừng thay đổi người đâu, chúng tôi thay đổi người thì sao? Chúng tôi cũng đâu không phạm quy?"
"Đúng thế, không phải các người ồn ào muốn khiêu chiến thầy Bắc Thanh sao? Thầy vừa ra tay, các người lại nói ỷ lớn hiếp nhỏ, thật là khôi hài."
...
Một hồi chiến tranh biện luận lại bắt đầu lần nữa rồi.
"Tôi chỉ muốn biết, sau này nên thi đấu tiếp kiểu gì đây? Bắc Minh không ngăn được chúng ta, nhưng Bắc Thanh chính là một tòa núi lớn che ở phía trước!"
Rốt cuộc có người thể hiện sự lo lắng, những người còn lại trong nước đều trầm mặc. Tuy rằng cao thủ trong nước không ít, nhưng những người giỏi nhất đã thua, số còn lại mà lên, hơn phân nữa cũng là dùng bánh bao thịt đánh chó, có đi mà không có về.
Nhìn đến nơi này, trên Nhất Chỉ sơn, Con sóc tức giận múa may nắm tay, hỏi Phương Chính:
-Sư phụ, người còn không ra tay sao? Bọn người kia quá kiêu ngạo!
Phương Chính đạm nhiên nói:
-Con gấp cái gì? Thua, đối là chuyện tốt. Mấy năm nay, đông y đã bị mai một nhiều lắm, bị làm lơ lâu lắm, bọn họ cần phải hấp thu ánh sáng mới. Nếu thua quá nhiều, ý thức về danh dự nằm sâu trong trái tim mọi người sẽ được khơi dậy. Khi ý thức về danh dự này bùng lên, đó là lúc trận chung kết diễn ra.
Cứu vớt Đông y không phải là chuyện một sớm một chiều, bao nhiêu năm nay, dưới sự chèn ép của Tây y, Đông y đã sắp biến mất. Muốn cứu nó thì phải đánh thức ý thức tôn vinh, khơi dậy máu nóng trong xương tủy, để mọi người yêu mến văn hóa của chính mình mà không cần lý do.
Không có mất đi, vĩnh viễn không biết được bản thân yêu cái gì. Phương Chính dứt khoát khiến cho bọn họ mất đi một lần, đau đớn một lần.
Sau khi mấy vật nhỏ này nghe xong, dường như lầm vào trong trầm tư.
Thế nhưng còn có mấy lời Phương Chính chưa nói, cùng chung ý tưởng với hắn, e rằng không chỉ có một mình hắn. Thế này, thật sự chỉ có Đông Y Tam Thanh Thủ nổi bật ở bên ngoài thôi sao?
Nhưng cho dù có đi nữa, Phương Chính cũng sẽ không trông cậy vào bọn họ. Từ xưa đến nay: Lớn ẩn trong triều, nhỏ ẩn thế gian. Người có năng lực chân chính, có đền đáp tổ quốc hay không thì cũng không sao, nhưng nhất định phải là dân tộc tranh thiên hạ! Người như vậy mới thật sự anh hùng. Còn những người ẩn mình kiếm tiền, hoặc sống cuộc đời bình lặng cô đơn thì cho dù có là rồng thần ngoài thế gian đi chăng nữa, ý nghĩa của người đó đối với thế giới này liệu có khác gì ý nghĩa của một người bình thường không? Người như vậy, chỉ có thể tôn kính hắn về mặt thành tựu của hắn, chứ không thể tôn kính con người hắn.