Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 902

Chương 902: Bắt Đầu Bài Giảng

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 902: Bắt Đầu Bài Giảng

Phương Chính lau lau mũi, chút khí thế nhờ giả vờ giả vịt lúc nãy giờ bị tiêu biến hết. Hắn rất tự mình hiểu mình, hắn hiểu được bản thân có lực ảnh hưởng thế nào đối với Tùng Vũ huyện. Nếu hắn nhảy lên hô hào rằng, bản thân muốn giảng kinh Phật, không chừng sẽ hấp dẫn một đám người tới xem. Nhưng nếu hắn bảo là giảng y học, phỏng chừng không mấy ai tới.

Huống chi, chính hắn cũng không làm bất kì tuyên truyền nào, chỉ bảo Tống Ngọc Hà đi ra ngoài nói, cũng không biết ông ta có làm theo không nữa. Còn vì cái gì lại tìm tới Tống Ngọc Hà, cũng là vì Phương Chính muốn mượn lực ảnh hưởng của Tống Ngọc Hà trong giới y học, thu hút nhiều người tới xem hơn mà thôi.

Nghĩ đến Tống Ngọc Hà, Phương Chính suy nghĩ, tên kia tốt xấu gì cũng là một trong Đông Y Tam Thánh Thủ, mà bản thân mình cũng đã để lộ một tay thần thông, thế nào thì ông ta cũng sẽ đi nói ra ngoài mới phải chứ? Lấy lực ảnh hưởng của ông ta, hẳn là có không ít người tới đây mới đúng.

Vì thế, Phương Chính nói:

-Hẳn là có không ít người tới đây chứ nhỉ?

-Ớ, sư phụ, không phải là không ít người, mà là rất ít người!

Khi nói chuyện, đám người đã đi tới giữa sườn núi, đôi mắt Hồng Hài Nhi tinh tường, liếc mắt một cái liền thấy được tình huống phía bên suối Nhất Chỉ. Chỉ thấy chỗ cao cao nơi mảnh đất trống to như thế, chỉ có hai người!

Thấy một màn như vậy, mặt Phương liền đỏ ửng lên. Cú vả mặt này tới nhanh quá, nếu biết trước là như thế, thì hắn đã chờ đến đêm, sau khi mọi chuyện xong xuôi mới khoác lác rồi ... Hối hận, đáng tiếc đã không kịp nữa.

Đám Độc Lang, Con sóc, Khỉ lập tức cười thành một đoàn, nhìn thấy Phương Chính ăn mệt, đối với những kẻ luôn bị áp bức như bọn họ mà nói, đây chính là một chuyện tốt.

-Sư phụ, chỉ có hai người nghe, người còn giảng không?

Con sóc hỏi.

Khỉ nói:

-Sư phụ, cũng chẳng được bao nhiêu người, hay là thôi đi, chờ nhiều nhiều rồi hẵng nói?

Độc Lang nói:

-Lúc này nên giống một thằng đàn ông, kiêu ngạo ngẩng mặt lên, ném vào mặt họ cái mông của người, xoay cái đi luôn.

Hồng Hài Nhi không dám hé răng, liền thấy Phương Chính tung mấy cú tát thật mạnh từ phải qua trái, đánh mấy vật nhỏ kia đau đến độ nhe răng trợn mắt, lúc này mới lên tiếng:

-Ít nói lại, đi theo người đi, sư phụ tự có suy tính.

Sườn núi Nhất Chỉ sơn không hề được xem là rộng lớn, ở đây có một con suối, là nguồn cung cấp nước uống cho Nhất Chỉ sơn, cũng chính là suối Nhất Chỉ. Nước suối trào ra, hóa thành một dòng suối nhỏ từ trên Nhất Chỉ sơn đổ xuống, hình thành một thác nước nho nhỏ. Nhưng trong mắt nhiều người, cái thác nước này cũng không được tính là một thác nước

Dòng chảy của con suối nhỏ chia khối đất trống ra làm hai bên. Hai bên trái phải đều là đất trống hình quạt. Mỗi khối đất trống có thể chứa được mười mấy người, chen chúc một chút thì cũng được hai mươi người, nói cách khác, toàn bộ chỗ đất trống này có sức chứa cao nhất là bốn mươi người. Nếu nhiều hơn nữa thì chỉ có thể ngồi trên đường núi. Hơn nữa, có Hàn Trúc sinh trưởng khắp nơi, tạo nên một lá chắn tự nhiên, nếu ngồi trên đường núi, cơ bản là chẳng thấy được gì cả.

Giờ này phút này, trên chỗ cao cao, có hai người ngồi.

Hai người ăn mặc kín mít, đều là áo lông có mũ trùm, mang theo khẩu trang, còn mang cả găng tay giữ ấm nữa. Hiển nhiên đây là biết trên Nhất Chỉ sơn rét lạnh, chuẩn bị sẵn.

Ngồi ở bên trái là một người có đôi mắt ngập tràn tò mò, lộ ra vài phần khát vọng, đó chính là người đầu tiên đã lên núi này, Hề Lương. Hai ngày trước hắn đã đến đây, nhưng vì xảy ra quá nhiều chuyện, khiến hắn không còn tin tưởng Phương Chính nữa, bởi vậy cũng đã xuống núi với đám người kia. Nhưng sau khi xuống núi, hắn gặp phải một vấn đề, không có việc làm, không có nguồn kinh tế!

Bệnh viện ở đất nước này cũng không dễ vào như thế, mà làm nghề khác hắn lại không cam lòng. Lúc hắn đang mê mang, ngồi ở kia lướt mạng, lại thấy video phát sóng trực tiếp về Phương Chính. Vừa thấy, nhiệt huyết trong lòng lại được thiêu đốt lần nữa, hắn quyết định, lại thử một lần lên núi xác minh liệu Phương Chính có y thuật hay không, ý đồ đánh cuộc một phen.

Thật trùng hợp, lúc này Tống Ngọc Hà cũng tới, Hề Lương liếc mắt một cái liền nhận ra Tống Ngọc Hà, tình huống hiện tại của hắn cũng không tốt hơn Tống Ngọc Hà là bao. Có cảm giác đều là người lưu lạc khắp nơi như nhau, lúc này cũng không có ai khác, liền mặt dày đi theo. Tống Ngọc Hà vốn là không phải là một kẻ kiêu ngạo không để ai vào mắt. Hai người nói chuyện một hồi, phát hiện Hề Lương vẫn còn ôm hi vọng đối với Nhất Chỉ sơn, vì thế ông liền nói ra chuyện Phương Chính sắp giảng bài. Hề Lương vừa nghe, quyết định muốn theo cùng. Tống Ngọc Hà đang lo không ai đi cùng mình, chứ nếu có một mình ông, thì cũng hơi nhút nhát.

Vì thế hai người ăn nhịp với nhau, hôm nay trời còn chưa sáng đã tới Nhất Chỉ sơn chờ đợi.

Nhìn nơi xa, Phương Chính một thân tăng y màu trắng, ánh mắt hai người đều có chút phức tạp. Có thể nói, tương lai hai người đều ký thác ở trên người vị hòa thượng này, thậm chí Tống Ngọc Hà còn đem toàn bộ vận mệnh của Đông y đánh cuộc lên trên người Phương Chính. Dĩ nhiên cực kì chú ý ...

Thế nhưng, khiến hai người có chút ngơ ngác chính là, Phương Chính đã tới nhưng cứ như thể không thấy hai người bọn họ, cậu ta trực tiếp đi vào một hồ nước nhỏ do suối Nhất Chỉ phun ra, sau đó hai người lập tức trợn tròn mắt!

Chỉ thấy Phương Chính thế nhưng lại bước trên không khí, đi trên mặt nước! Giống như tiên phật bước đi, mỗi một bước chân hạ xuống, mặt hồ bình lặng lại khuếch tán ra từng vòng tròn nho nhỏ, mà chút gợn sóng này ở trong đầu bọn họ lại y hệt sóng to gió lớn đang quét qua vòm trời trên đầu! Hai người liền đơ ra tại chỗ, trong đầu chỉ có một ý niệm - là người? Là Phật? Hay là quỷ?

Nước trong ao nhỏ quá trong, quá nông, chỉ sâu khoảng nửa mét, nên có thể thấy rõ bất kì thứ gì ở bên dưới. Ngay cả sau khi hai người đến đây, họ đã uống hai ngụm nước, trong ao nhỏ này có trò quỷ quái gì hay không thì cũng đã nhận ra từ sớm. Không có gì quỷ quái lại có thể đi trên mặt nước, hai người nhìn nhau, và cả hai đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt lẫn nhau!

Bấy giờ, Phương Chính trực tiếp đi tới giữa ao nhỏ, chắp tay trước ngực, rũ mi nhắm mắt mà đứng, lại không nói một lời.

Lúc này Hồng Hài Nhi cũng nhảy lên mặt nước, cũng đạp sóng mà đi, nó đi tới bên người Phương Chính, y hệt một đồng tử, cung kính đứng ở phía sau.

Khỉ mặc tăng y đứng bên ngoài hồ, Con sóc ngồi xổm ở một bên, Độc Lang giống như thiên thần hộ pháp, thân hình uy vũ ghé vào phía sau Phương Chính, trở thành một bộ phận trong bối cảnh. Điểm gây mất hứng duy nhất chính là, không biết từ khi nào, trên mặt đất lại có một Cá mặn đang nằm...

Hai người cho rằng Phương Chính muốn bắt đầu rồi, sau việc đạp nước mà đi, hai người cũng không dám xem Phương Chính như người thường nữa. Sự chờ đợi trong lòng đã dâng lên tới đỉnh điểm.

Nhưng mà mười phút đi qua, Phương Chính vẫn không nói lời nào như cũ.

Hai mươi phút, Phương Chính vẫn không nói lời nào như cũ.

Nửa giờ đi qua, chân hai người đều sắp đông cứng, Phương Chính vẫn là không nói lời nào. Cái này liền khiến cho hai người khó chịu, chờ mãi chờ mãi, Phương Chính cũng không mở miệng, cũng bất động. Hai người tự nhiên cũng ngại động, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.

Khi mặt trời phía Đông cuối cùng cũng nhảy ra khỏi đám mây ở đường chân trời, ánh sáng rốt cuộc bừng lên vô hạn, xuyên qua các khe hở trong rừng trúc và rơi xuống cơ thể của Phương Chính như một ngọn đèn pha. Vào lúc đó, dường như Phương Chính được bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng rực! Cảm giác linh thiêng, như thần linh giáng trần, như Đức Phật giáng trần!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay