Chương 901: 666
Phá hoại kiểu đó, cũng không khác nào việc bại bởi Bắc Thanh.
Thế nhưng Khương Ngọc vẫn kích hoạt các mối quan hệ, bảo các bác sĩ trước khi tham gia thi đấu truyền bá y thuật của bản thân rồi hãy đi tham chiến.
Lời nhắc nhở này khiến rất nhiều người chú ý, thế nhưng mọi người cũng không hiểu vì sao Khương Ngọc lại đưa ra kiến nghị như vậy. Dưới lớp sóng cổ động đầy nhiệt huyết, tin tức của Khương Ngọc bị bao phủ. Chỉ có số rất ít nhân tài làm theo lời Khương Ngọc.
Nghe thấy mấy tin tức này, Bắc Thanh đang ngồi trước bàn trà lộ ra một nụ cười tàn nhẫn.
Bắc Minh mang khẩu trang ngồi ở phía đối diện Bắc Thanh, nhỏ giọng nói:
-Thưa thầy, xem ra Đông y sắp tiêu đến nơi rồi. Hành động vĩ đại của thầy nhất định sẽ được lưu vào sử sách! Không có Đông y, Biến thể Đông y tất nhiên quật khởi!
Bắc Thanh cười, chẳng qua sâu trong nét cười phảng phất chút lo lắng nho nhỏ. Nhưng rất nhanh sau đó, lo lắng đã biến mất, tất cả còn lại đều là ý chí chiến đấu, hắn ta lãnh đạm nói:
-Đó chẳng qua đều là hạng tôm tép, con đi ứng phó là được rồi. Nếu có ai khiến con không ứng phó nổi, vậy hãy tới tìm ta.
-Vâng, thưa thầy.
Bắc Minh cung kính nói, nói xong lui đi ra ngoài, trong chớp mắt lúc cậu ta bước ra khỏi cừa, trong mắt đều là một màu đen tối, cậu ta sờ mạch tượng bản thân, mày nhíu lại thật chặt.
Cùng ngày, Bắc Minh nói với bên ngoài rằng:
- Muốn khiêu chiến với Bắc Thanh, trước tiên phải bước qua cửa của tôi! Nếu không qua được thì lo mà cút đi, từ nay về sau không được hành nghề y nữa. Nếu ai có thể thắng tôi, tôi cũng sẽ tương tự như vậy, từ bỏ tất cả, rời giới y học, về nhà làm nông.
Lời này vừa nói ra, các bác sĩ tiến vào Hắc Sơn thị đều giật nảy mình, tuy đã chuẩn bị cho tình huống thất bại, nhưng sau khi nghe được, một khi thua sẽ mất hết tương lai, cả đám liền thay đổi sắc mặt.
Bắc Thanh là ai? Đó chính là Đại sư y học cấp cao đã thắng Đông Y Tam Thánh Thủ! Biến thể Đông y là cái gì? Thứ này căn bản không tồn tại! Biến thể Đông y nói trắng ra chính là Đông y! Nếu Bắc Thanh ở đây này, thì hắn ta chính là cao thủ Đông y lợi hại nhất! Người như vậy tọa trấn, ai dám nói thắng được hắn? Cho dù không phải đối kháng với Bắc Thanh, chỉ là Bắc Minh thôi, thì đó cũng là học trò ruột của đại sư! Lực ảnh hưởng của Bắc Minh đối với quốc tế tuy rằng không bằng Bắc Thanh, nhưng cũng là nhân tài mới xuất hiện, ít ai dám đón đầu ngọn gió này!
Các Đông y đã đến, trong lòng họ chứa đầy căm phẫn, và nhiệt huyết dưới đam mê. Họ muốn dùng hành động để tỏ rõ thái độ, Đông y vẫn chưa chết, Đông y vẫn còn có bọn họ! Nhưng khi chiến sự leo thang, ai ai cũng chần chừ. Ai cũng có gia đình, ai cũng có cuộc sống riêng, nếu biết bản thân sẽ thua còn quyết tâm tiến tới, đó không phải dũng cảm, mà là ngớ ngẩn!
Đặc biệt, đã có người hiểu ra, rất có thể Tam Thánh Thủ đã chịu chế ước này nên mới không làm nghề y nữa. Mà rất có thể truyền thừa của bọn họ đã bị đoạn tuyệt, lúc này nghênh chiến, chỉ là làm lãng phí sức lực còn lại của Đông y mà thôi!
Đồng thời, cuối cùng mọi người đã chịu chú ý tới lời của Khương Ngọc, lưu lại những kinh nghiệm mà bản thân tâm đắc nhất! Đây là biết bọn họ sẽ thua, nên mới muốn bọn lưu giữ những gì giỏi giang nhất của bản thân, giúp Đông y lưu lại truyền thừa!
Nghĩ đến đây, có người không lên tiếng, nhưng cũng có một đám người quyết định ứng chiến, bọn học cũng là Đông y lừng lẫy một phương, tự nhận bản thân có khả năng quyết một trận với Bắc Thanh! Đồng thời những người này cũng ghi chú lại y thuật độc nhất vô nhị của bản thân, nếu như bọn họ thua, những thứ này có thể đảm bảo được, y thuật của bọn họ sẽ không bị đứt đoạn! Khiến tổn thất sau khi thất bại giảm tới mức thấp nhất.
Với sự hợp nhất của hai bên, một cuộc so tài Đông y sắp bắt đầu. Thi đấu được định vào ngày hôm sau!
Một đêm không nói chuyện, ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Hắc Sơn thị vốn là một thành thị chuyên sống về đêm nằm ở phương Bắc bây giờ lại như sống lại, một đoàn người khổng lồ hướng về phía sân vận động nằm ở trung tâm thành phố, để xem đấu trường y học có quy mô lớn nhất từ trước tới giờ!
Lần này báo danh dự thi có tổng cộng 27 người, đều là đại sư Đông y lừng lẫy một phương. Mà phương thức thi đấu chính là quyết đấu một chọi một, Bắc Minh nghênh chiến tất cả đại sư.
Quy tắc cũng rất đơn giản, chọn ngẫu nhiên 3 khán giả tại hiện trường, sau đó mỗi người sử dụng các phương pháp để chẩn đoán xem bên kia có mắc bệnh hay không. Trong số đó, kỹ thuật chẩn đoán, phương pháp điều trị và hiệu quả chữa bệnh đều có thể thêm điểm. Cuối cùng, một số đại sư y học cấp quốc tế ở phía trung lập có mặt tại hiện trường sẽ cho điểm. Nếu số điểm bằng nhau, tiếp tục so sánh cho đến khi xác định được người chiến thắng.
Sau khi nghe thấy quy tắc này, rất nhiều người xem đều ồ lên, tuy người xem ở đây có rất nhiều, nhưng có bệnh phỏng chừng không nhiều lắm. Thân thể không tốt, ai còn chạy loạn khắp nơi?
Tuy nhiên, không ai trong số những Đông y ở đây bác bỏ quy định này. Bởi vì trong mắt của Đông y, bệnh phụ cũng là một loại bệnh, hầu như ai cũng có bệnh phụ, nhưng lại rất khó tìm. Điều này sẽ kiểm tra kỹ năng y học của họ nhiều hơn.
Cùng lúc đó, trên Nhất Chỉ sơn, Phương Chính cũng đã thu xếp thỏa đáng, sau khi trống chuông đã đánh xong, liền mang theo các đệ tử xuống núi.
-Sư phụ, nghe nói Hắc Sơn thị đang cử hành đối kháng Đông y đó. Hay là chúng ta đừng giảng bài nữa, chúng ta đi xem náo nhiệt đi? Với tốc độ của con, cả đi lẫn về chưa tới một lát.
Hồng Hài Nhi chơi di động mỗi ngày, dĩ nhiên năm bắt tin tức hết sức nhanh nhạy. Đồng thời cũng bị vô số khói thuốc súng chiến đấu trên chiến trường hấp dẫn, khiến cho nhiệt huyết sôi trào, cũng muốn đi chơi.
Chuyện ở Hắc Sơn thị, dĩ nhiên là Phương Chính cũng biết, thế nhưng Phương Chính lại khẽ lắc đầu, giống người đi trước nói với người đi sau mà bảo rằng:
-Không vội, cứ để bọn họ làm ầm lên đi! Lúc này thi đấu, đối với Đông y mà nói, là một chuyện tốt.
-Chuyện tốt? Sư phụ, Đông y sắp bị chà đạp thê thảm rồi, đến lúc đó, cả đám đều bị khóa chặt y thuật lại, khi ấy Đông y thuật sự không xong!
Hồng Hài Nhi kêu lên.
Phương Chính cười nói:
-Yên tâm, Đông y không sao đâu
-Ớ, sư phụ người lấy đâu ra tự tin vậy? Mấy tên đó mà thật sự tiêu tùng, người có muốn khóc cũng không có chỗ mà khóc đâu.
Hồng Hài Nhi nói
Phương Chính ngẩng đầu, toàn thân tản ra một hơi thở kiêu ngạo vô hình, loại khí chất này rất ít khi xuất hiện trên người Phương Chính. Cho tới nay, cảm giác Phương Chính mang đến cho người ta đều là khiêm tốn, dù cho có thần thông cũng sẽ không ỷ vào thần thông để ăn hiếp người khác, ra vẻ ta đây. Nhưng lúc này không giống thế, Hồng Hài Nhi có thể cảm nhận được, cái tên giặc trọc này hình như muốn ăn hiếp người ta, muốn giả vờ một phen rồi.
Quả nhiên, sau khi khí thế của Phương Chính đạt tới cực đại, hắn cực kì khí phách nói:
-Vi sư còn ở, Đông y bất tử!
Một lời kia, thanh âm vô cùng to lớn vang dội, cũng vô cùng tự tin! Trong nháy mắt, hình tượng Phương Chính trong mắt đám người Hồng Hài Nhi, Con sóc, Độc Lang trở nên cực kì to lớn!
Gần như là đồng thời, một tiếng hô to vang lên:
-666!
Mọi người sửng sốt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Cá mặn từ trong hồ Thiên Long nhảy ra, kêu 6666...
Trong nháy mắt kia, trên trán mọi người đều là mồ hôi lạnh. Vốn dĩ Phương Chính đang tạo nên một hình ảnh hết sức hoàn hảo, đột nhiên lại bị phá vỡ bởi cái con Cá mặn mới vừa hét lên 666 này, làm hỏng hết cả hình ảnh, lệch lạc phong cách ...
Phương Chính giả vờ hoàn hảo chỉ đành thở dài, trực tiếp tát Cá mặn văng trở lại hồ Thiên Long, sau đó mang theo các đệ tử xuống núi.
-Sư phụ, người nói xem, lần này sẽ có bao nhiêu người tới nghe?
Con sóc nhảy đến trên vai Phương Chính, vui vẻ hỏi.