Chương 899: Bần Tăng Đã Ra Tay
Hồng Hài Nhi nghe vậy, đôi mắt tức khắc sáng ngời, hét lớn:
-Sư phụ, người muốn ra tay?
Phương Chính cười nói:
-Vi sư đã ra tay.
Hồng Hài Nhi ngạc nhiên, ra tay? Sao nó không biết? Chẳng lẽ đã ra tay vào đoạn thời gian biến mất trước đó? Sao nó không biết nhỉ?
Phương Chính cười ha ha nói:
-Làm cái gì mà con cũng biết hết, sao vi sư đảm đương nổi cái chức sư phụ này đây?
-À, sư phụ, lúc nào thì chúng ta xuống núi xử lý Bắc Thanh?
Hồng Hài Nhi truy hỏi.
Phương Chính ngẩng đầu nhìn phương xa, nói:
-Không cần đi, hắn sẽ đến đây, rất nhanh thôi.
Nói xong, Phương Chính nói:
-Tịnh Tâm, con đến suối Nhất Chỉ quét tước vệ sinh đi, nhớ rõ, quét cho sạch sẽ vào. Ngày mai vi sư phải dùng.
Hồng Hài Nhi có chút không hiểu, thế nhưng hỏi mấy lần Phương Chính cũng không chịu nói gì hết, nó cũng đành từ bỏ, chạy luôn ra chỗ sườn núi quét tước vệ sinh.
Phương Chính thì tự mình làm một cái ghế dựa, đặt nó xuống.
Phương Chính ở trên núi dọn dẹp mấy thứ, có người lại sắp khóc!
-Sao có thể?
Bắc Minh nhìn chằm chằm bản thân trong gương, tròng mắt sắp bị trừng rớt ra ngoài! Ngày hôm qua cậu ta đứng bên cạnh cửa sổ cả ngày, nhưng chẳng thấy được thứ gì cả. Sáng nay thức dậy, vừa nhìn vào gương liền thấy quái quái thế nào, trên cơ thể cậu ta có mấy chỗ có sự thay đổi rất nhỏ, giống như đang biểu thị điều gì đó.
Bắc Minh tiến sát lại cái gương trước mặt, nhìn kỹ bản thân trong gương, những thay đổi rất nhỏ trên gương mặt khiến đồng tử cậu ta co rụt lại, trong nháy mắt cả người nổi da gà!
Bắc Minh vội vàng để tay lên trên mạch đập, cẩn thận cảm nhận mạch đập đang nhảy lên, ngay sau đó mặt cậu ta trở nên tái mét, đồng thời đổ mồ hôi lạnh, kinh hoảng hô lên:
-Sao có thể? Sao có thể?!
Cuối cùng gần như là rống to lên, sau đó cậu ta vỗ cái 'bốp' lên mặt mình, Bắc Minh nhìn chằm chằm chính mình trong gương, kêu lên:
-Bình tĩnh! Bình tĩnh lại! Nhất định là sai rồi, bình tĩnh thử lại xem.
Tiếp theo, Bắc Minh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, đợi qua một hồi mới bình tĩnh lại. Bắt mạch cho bản thân một lần nữa, một phút qua đi, Bắc Minh bỗng nhiên mở to mắt, vô cùng dữ tợn kêu lên:
-Chuyện này không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!
Nói xong, Bắc Minh giống như phát điên mà xông ra ngoài, thế nhưng cuối cùng ngừng lại trước cửa phòng Bắc Thanh, khuôn mặt cậu ta vặn vẹo một hồi, cuối cùng nghiên răng nghiến lợi xoay người đi trở về, đồng thời lẩm bẩm:
-Cho dù là thế nào, cũng không thể để bất kì ai biết được ... Mình không thể để mất người này!
Cùng lúc đó, truyền thông khắp nơi trên cả nước cũng nổ mạnh, gần như tất cả truyền thông đều chuyển tầm nhìn lên trên người Bắc Thanh, tin tức Đông y Tam Thánh Thủ chiến bại giống như gió lốc thổi quét cả nước, kích thích ánh nhìn của dư luận cả nước, hầu như đầu đường cuối ngõ đều đang thảo luận chuyện này.
Đồng thời cũng có các loại nhà bình luận đứng ra, bình luận lợi và hại của cuộc so tài cực lớn lần này.
Đồng thời, trên mạng cũng xuất hiện một kiểu lên tiếng:
-Rốt cuộc Đông y có tác dụng gì không đấy? So không lại Tây y, bây giờ cũng so không lại cái loại biến thể kia. Cuối cùng Đông y còn thứ gì hữu dụng không vậy?
Vấn đề này vừa được nêu ra, vô số người bắt đầu bàn tán xung quanh.
-Thời đại bất đồng, Đông y nên hạ màn.
Có người kêu gào.
Nhưng cũng có người hô:
-Đông y không có hạ màn, Tam Thánh Thủ cũng không thể hoàn toàn đại biểu cho Đông y.
Chẳng qua tiếng nói này có chút mỏng manh yếu ớt.
Lập tức có người phản bác nói:
-Tam Thánh Thủ chính là những người được công nhận là lợi hại nhất trong Đông y, nếu bọn họ không thể đại biểu thì ai mới có thể đại biểu? Lúc này đừng có lừa mình dối người nữa. Cũng đừng có nói cái gì mà cao thủ ở dân gian, thời đại này, dân gian không chứa được cao thủ, mà cao thủ cũng không chịu nổi sự tịch mịch ở dân gian.
Đồng thời cũng có người nói:
-Có nói gì cũng vô ích, là la hay là ngựa cứ lôi thử ra so sánh là biết ngay. Nhưng trên thực tế, Đông y đã bị đè ép đến nổi không có không gian để sinh tồn nữa rồi. Một chút không gian còn sót lại, chẳng qua là do giữ thể diện cho đất nước này và một số ít mấy kẻ bướng bỉnh còn cố chấp mà thôi. Đông y vốn cô đơn và cũng sẽ mãi cô đơn. Chỉ là không nghĩ tới, Đông y lại sẽ bại bởi biến thể bàng môn Đông y. Haizz...
Những tiếng nói chê bai Đông y ngày càng trở nên rất nhiều, tâm trạng của mọi người ở khắp các nơi trên cả nước đều rất phức tạp. Rất nhiều người muốn phản bác, rồi lại không biết nên phản bác như thế nào. Bởi vì, Tam Thánh Thủ quả thật đã bại, đây là sự thật, một sự thật không cách nào chối cãi. Lúc này có nói gì thì cũng vô ích, hoặc là có người đứng ra thắng lại, hoặc là chỉ có thể chấp nhận thừa nhận.
Không chỉ ở trong nước, ngoài nước cũng toàn là những âm thanh chê bai, tuy rằng có rất nhiều bác sĩ Đông y bước ra tranh luận, nhưng kết quả vẫn là như cũ.
Nhưng có ai dám nói mình lợi hại hơn Tam Thánh Thủ không? Ai có thể chiến thắng Bắc Thanh?
Ngay vào thời điểm này, Bắc Thanh lại đứng ra quăng nhẹ một câu: "Tôi ở Hắc Sơn thị, tiếp nhận bất luận kẻ nào dùng y thuật đến đây khiêu chiến!"
Lời này vừa nói ra, toàn đất nước chấn động, toàn thế giới cũng chấn động theo!
Nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên có người ở lĩnh vực y học chinh chiến vượt tầm lãnh thổ, hoặc có thể nói, đây căn bản chính là một cuộc chiến y học giữa hai quốc gia! Chạy đến quốc gia khác lập lôi đài, đấu võ đài, đây đã không còn là khiêu khích, mà là chiến tranh! Đây chính là một sự miệt thị không thèm để đối phương vào mắt!
Trong lúc nhất thời, tất cả các nhân viên ngành y trên cả nước đều tức giận, có rất nhiều bác sĩ từ khắp mọi miền tiến như vũ bão hướng về Hắc Sơn thị! Đồng thời, các bác sĩ Đông y vốn không có tiếng nói, lúc này đây đã kêu gào khản cả cổ! Vô số lời khiêu chiến hết đợt này đến đợt khác, cho dù là dân chúng bình thường, cũng có thể cảm nhận được khói thuốc súng đến từ phía Đông Bắc, phảng phất có một hồi đại chiến sắp bùng nổ ở bên kia.
Đồng thời, trên mạng cũng nổ tung chảo, mọi người tự phát hợp thành đội ủng hộ, thậm chí có người tình nguyện chủ động nhảy ra, lớn tiếng kêu gọi:
-Mặc kệ bạn là ai, mặc kệ bạn hành nghề y ở nơi nào, chỉ cần bạn là Đông y, chỉ cần bạn đến Đông Bắc, chỉ cần bạn là đi tham chiến! Khi đi ngang qua thành phố chúng tôi, mời nói một tiếng, chúng tôi sẽ hộ tống toàn bộ hành trình!
-Sài lang tới, súng săn chúng ta đâu?
-Ngồi chờ các anh hùng chiến thắng trở về!
...
Từng tiếng kêu gọi, vang vọng khắp toàn internet. Đồng thời ở bên kia cũng vọt tới một số lượng lớn người ủng hộ cho Bắc Thanh, nhân mã hai bên đụng độ nhau trên mạng, trong chớp mắt đã bùng nổ một cuộc chiến lớn.
Trong lúc nhất thời, nơi nơi trên mạng đều là khói thuốc súng, chỉ cần dưới bài đăng thảo luận về Đông y, tất nhiên là một màn biện luận hỗn loạn, thậm chí phát triển trở thành cuộc chiến mắng chửi!
Trên mạng bùng nổ, Hắc Sơn thị cũng bùng nổ!
Vô số người ùa vào Hắc Sơn thị, có rất nhiều bác sĩ, số còn lại là người thường đến đây để xem náo nhiệt, phất cờ hò reo. Còn có rất nhiều người theo trường phái biến thể tới, nhằm ủng hộ trợ uy cho Bắc Thanh.
Kết quả liền xuất hiện, Hắc Sơn thị vốn không phải là một thành phố du lịch, đột nhiên bị một lượng du khách khổng lồ ập đến đây đánh cho ngu người! Khách sạn ở đây trở nên chật ních. Trong khi có rất nhiều người không có phòng để ở, một số lượng lớn người vẫn ào ào đổ về, toàn bộ Hắc Sơn thị đều bắt đầu hết sức chứa!