Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 898

Chương 898: Hàng Yêu Phục Ma

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 898: Hàng Yêu Phục Ma

Khương Ngọc thở dài nói:

-Đáng tiếc, chúng ta đều hiểu ra quá chậm. Cho tới nay, chúng ta đều ôm những thứ mà người xưa để lại khiến bản thân bị chùn chân bó gối, không chịu hấp thu các tinh hoa y học khác, biển lớn nạp trăm sông. Hiện giờ... Thật là buồn cười, chúng ta tự thổi phồng bản thân là Tam Thánh Thủ vì nước, nhưng trên thực tế lại không có lấy một quyển sách tập hợp những gì bản thân tâm đắc lại, càng không có dạy ra một học trò nào có thể đuổi kịp chúng ta, thậm chí là giỏi hơn chúng ta. Ở điểm này, chúng ta không bằng Bắc Thanh.

Tống Ngọc Hà không nói, tuy rằng ông không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng ông rất rõ, tuy rằng chuyện mà cái người tên Bắc Thanh này làm thật sự rất khốn kiếp, nhưng quả thật hắn ta đã làm nhiều chuyện cho dân cho nước nhiều hơn Tống Ngọc Hà nhiều. So sánh hai người với nhau, quả thực Tống Ngọc Hà không bằng đối phương.

Khi cả hai nói chuyện, bầu không khí trở nên cực kì trầm lắng. Không có sách vở ghi lại, lại không thể tiếp tục thu nhận học trò, truyền thụ y thuật. Điều này tương đương với việc những đỉnh cao trong kỹ thuật Đông y của họ đã bị cắt bỏ!

Trước kia không trải qua chuyện này, bọn họ không nghĩ tới tầm quan trọng của nó. Bây giờ xảy ra rồi, bọn họ mới hiểu được, hành vi của mình cho dù là với bản thân hay là với ngành sản xuất này, thậm chí là với cả quốc gia dân tộc nữa, đều là ngu xuẩn lớn đến thế nào!

Thế nhưng nói cái gì thì cũng vậy thôi, hai người trầm mặc một hồi, Khương Ngọc nói:

-Người còn lại cũng đã bại, hiện giờ, chúng ta xem như toàn quân bị diệt... Tống đại ca, nếu, nếu thật sự tới nông nỗi này rồi, tôi chuẩn bị buông bỏ toàn bộ danh dự và thể diện, mất hết tất cả cũng muốn truyền bá y học bản thân.

Nghe được lời này, Tống Ngọc Hà hoảng sợ, đối với những người như bọn họ mà nói, cái gì quan trọng nhất? Đương nhiên là thanh danh! Thanh danh này không chỉ liên quan đến chính bọn họ, mà còn liên quan đến vận mệnh gia tộc của bọn họ.

Một bác sĩ, nếu không thể bảo đảm chữ tín của bản thân, thế thì nói đến y thuật làm gì nữa? Điều này quả thực đã ném bản thân vào vực sâu muôn đời không dậy nổi! Nhưng dường như, đây chính là biện pháp duy nhất để phá bỏ thế trận này. Thế nhưng cái giá phải trả cũng quá lớn, cứu vớt y thuật của Đông y, lại phá bỏ nhân phẩm của Đông y. Tam Thánh Thủ còn bất tín như thế, nói gì đến người khác?

Thậm chí tương đương với việc bọn họ đã mở đầu cho một việc không tốt, phá hủy giá trị quan của ngành sản xuất Đông y!

Nghĩ đến điều này, trên trán Tống Ngọc Hà đều là mồ hôi lạnh, càng nghĩ càng cảm thấy Bắc Thanh này đã ra một nước cờ hết sức cao siêu. Bất kể bọn họ làm cái gì, Đông y đều phải trả một cái giá rất lớn, cái giá này, bây giờ thì nhìn chưa ra, nhưng có ảnh hưởng rất kinh khủng tới tương lai. Tổn thất này sẽ khiến Đông y vấp ngã không dậy nổi!

Tống Ngọc Hà đem lo lắng của bản thân nói ra, Khương Ngọc hỏi ngược lại:

-Đều là độc dược, chúng ta chỉ có thể lựa chọn một cái ít độc hơn để nuốt xuống. Kèo dài được ngày nào hay ngày đó, nhỡ đâu sau này xuất hiện ai đó có thể phá vỡ thế cục này thì sao?

-Nhỡ đâu, sau này?

Nói đến đây, Tống Ngọc Hà bỗng nhiên nghĩ tới vị hòa thượng thần bí ở Nhất Chỉ sơn! Từ sau khi trở về, Tống Ngọc Hà vẫn chưa thể bình tâm lại được, tưởng tượng đến Phương Chính, ông liền cảm thấy nổi da gà. Nhưng hiện tại ngẫm lại cẩn thận, Phương Chính ngoại trừ bề ngoài có chút thần kỳ ra, tựa hồ cũng chưa làm việc gì gây thương tổn đến ông cả.

Như vậy, nhỡ đâu vị hòa thượng thần kì này có biện pháp thì sao?

Nghĩ như thế, Tống Ngọc Hà lập tức đem chuyện ông gặp được Phương Chính nói ra, vốn trước đó ông muốn giấu nhẹm chuyện này đi. Hiện giờ kể lại, Khương Ngọc vừa nghe, liền mở to hai mắt nhìn ông nói:

-Không phải ông có bệnh đấy chứ? Cái loại hòa thượng nơi núi rừng này mà ông cũng tin hử?

-Tôi cũng không muốn tin, nhưng chúng ta còn cách nào khác sao?

Tống Ngọc Hà chua xót hỏi.

Khương Ngọc lắc đầu nói:

-Phương Chính mà ông nhắc tới, thực ra tôi cũng có biết, đó quả thật là một vị cao tăng mang sắc thái truyền kì. Nhưng cậu ta mới được bao nhiêu tuổi kia chứ? Cậu ta tinh thông Phật pháp đã rất không dễ dàng rồi, còn thành thạo điêu khắc nữa, kia đã là biến thái trong biến thái rồi đó. Bây giờ, ông nói với tôi là cậu ta muốn giảng y thuật, thậm chí còn có thể là cao thủ y thuật ẩn mình trong dân gian ... Nói thật, không phải là tôi không tin. Nhưng chuyện này có thể ư? Nếu thực có thể, vậy đó không phải biến thái nữa rồi, mà là yêu quái!

Tống Ngọc Hà không giống như Khương Ngọc, Khương Ngọc sau khi xem qua phát sóng trực tiếp cũng không có vội vã lên núi, mà là chạy tới Hắc Sơn thị, tìm bạn bè hỏi thăm tình huống của Phương Chính một chút. Cho nên những gì Khương Ngọc nói, Tống Ngọc Hà thật sự không hề hay biết. Hiện giờ vừa nghe, Tống Ngọc Hà cũng có chút ngu người, tiểu hòa thượng chưa được hai mươi tuổi, tinh thông ba loại tài nghệ, hơn nữa cái nào cũng đạt tới trình độ cao nhất, điều này có thể ư? Cho dù là biến thái từ xưa đến nay từ trong nước ra ngoài nước cũng chưa thấy ai làm được, đúng chứ? Đây quả là yêu quái mà.

Nhưng, cái gọi là yêu quái, còn không phải là không thể tin sao?

Khương Ngọc tiếp tục nói:

-Tin cậu ta, tôi thà đi tìm một vị Đông y nổi danh khác nói chuyện. Không thể để bọn họ bước vào vết xe đổ của chúng ta!

Tống Ngọc Hà khẽ gật đầu nói:

-Cũng được, chúng ta đã sai rồi. Không thể để những người khác tiếp tục phạm phải sai lầm như chúng ta nữa.

-Vậy còn ông?

Khương Ngọc hỏi.

Tống Ngọc Hà có chút mê man nhìn trần nhà, ông thật muốn tìm một chỗ nào đó để trốn cả đời. Nhưng không biết vì cái gì, trong nháy mắt đó, ông lại nghĩ tới Phương Chính ở Nhất Chỉ sơn. Nghĩ tới người ăn xin xấu xí, nghĩ tới Phương Chính đột ngột xuất hiện, vì sao cậu ta làm được? Vì cái gì mà cậu ta lại muốn thử ông như vậy? Rốt cuộc là vì cái gì?

Nghĩ vậy, Tống Ngọc Hà cắn răng một cái: Nếu mình đã không thể làm được gì, chi bằng đi đánh cuộc một phen, nếu cậu ta thật sự làm được thì sao? Ba ngày sau, mình tự đi nghe!

Vì thế Tống Ngọc Hà nói:

-Tôi muốn ở lại, muốn bình tâm.

Khương Ngọc gật gật đầu, không hề truy hỏi.

Hai người bắt đầu nói chuyện khác.

Vào ban đêm, Phương Chính nhận được một lá thư.

Phương Chính nhìn thư trong tay, có chút ngẩn người. Hắn lớn như vậy rồi cũng chưa từng nhận thư bao giờ! Thứ này quả đúng là đồ cổ trong truyền thuyết mà! Phương Chính từng cho rằng cái loại thư tay này đã biến mất từ lâu.

Vừa mở ra nhìn, Phương Chính ngây ngẩn cả người, tất cả chỗ này đều là tư liệu về Bắc Thanh, còn có cả nội dung việc Bắc Thanh đánh bại Đông Y Tam Thánh Thủ, thế nhưng nội dung cũng không kỹ càng tỉ mỉ, phía trên không viết gì về nội dung thi đấu, chỉ nói thắng bại, cùng với ảnh hưởng do thắng bại mang đến.

Nhưng thứ thật sự làm người ta cảm thấy bức thư này nổi bật chính là ở màu sắc của nó! Tất cả đều bằng mực đỏ, như thể thư viết bằng máu, nhìn vào khiến thị giác con người bị tác động mạnh mẽ!

Tuy không thể nhìn thấy người viết bức thư này, nhưng Phương Chính có thể cảm nhận được nội tâm của người viết lúc đó, tức giận, đau thương và có cả khẩn cầu nữa!

-Sư phụ, ai gửi cho người thế?

Hồng Hài Nhi thò qua, tò mò hỏi.

Phương Chính lắc đầu, hắn cũng không biết là ai đã viết. Thế nhưng, hắn có thể đoán được ít nhiều thân phận của đối phương, chỉ là không dám xác định mà thôi. Chẳng qua điều này cũng không quan trọng.

Phương Chính gấp thư lại, đặt sang một bên.

Hồng Hài Nhi tò mò hỏi:

-Sư phụ, Đông y sắp tiêu đến nơi rồi, người không thèm để ý thật sao?

Phương Chính cười nói:

-Tuy rằng Bắc Thanh thông minh, nhưng rốt cuộc đó không phải là con đường đúng đắn, mà là con đường ma quỷ.

-Ớ, thế thì sao ạ?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính đáp:

-Bần tăng là hòa thượng.

-Sư phụ, người có thể chỉ thẳng ra luôn không. Người xoay con chóng mặt quá.

Hồng Hài Nhi cười khổ nói.

Phương Chính chậm rãi đứng dậy, đẩy cổng chùa ra, hắn chắp hai tay sau lưng, nhìn dãy núi ở phương xa, hơi hơi ngẩng đầu lên, đạm nhiên cười nói:

-Hàng yêu phục ma là nằm trong trách nhiệm của hòa thượng.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay