Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 897

Chương 897: Bác Sĩ Điê

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 897: Bác Sĩ Điê

Phía đối diện ông cụ, Bắc Minh đang đứng cung kính ở đó, nhỏ giọng nói cái gì.

Hồi lâu, sau khi nghe xong, ông cụ mới hơi ngẩng đầu lên, giọng điệu mang theo vài phần khí phách, nói:

-Như thế là tốt nhất, Tam Thánh Thủ đều đã thua hết trong tay ta, thế giới lại mất đi một vài truyền thừa của Đông y, Sau này con giỏi hơn rồi, có thể đến khiêu chiến các cao thủ của bọn họ ở thời điểm đó, cứ từng ít một, từ trên suy yếu dần, Đông y cũng sẽ biến mất.

Bắc Minh liên tục gật đầu, hỏi:

-Thưa thầy, hiện giờ Tam Thánh Thủ đều thua ở trong tay người, chúng ta vẫn có thể khiêu chiến tiếp mà? Hẳn là không cần đến con mới đúng chứ? Với lại, sao người có vẻ chẳng vui mấy?

Bắc Thanh hơi hơi ngẩng đầu, nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh mắt hướng về phía dãy núi xa xa, nói:

-Tiểu Minh, trên thế giới này không có kẻ ngốc, một vài thủ đoạn chỉ nên dùng một lần, chiếm phần hơn là đủ rồi, không nên liều lĩnh tham công, đó không phải chuyện tốt. Chuyện này con đừng nói nữa, con nhìn xem, phía xa đó có gì?

Bắc Minh nhìn theo, nhìn hồi lâu, mới hơi chút do dự nói:

-Bóng hình núi lớn.

-Đúng vậy, kia chỉ là bóng hình núi lớn mà thôi. Đó là bên ngoài Ngân Lãng sơn, nhưng mà bên ngoài Ngân Lãng sơn chỉ là núi nhỏ, phía sau núi nhỏ mới là núi lớn. Thế giới này quá lớn, lịch sử phát triển quá sức sâu rộng ...

Bắc Thanh lại cảm thán lần nữa.

Bắc Minh vẫn không hiểu hỏi:

-Thì tính là gì chứ? Sư phụ từng nói qua, một quốc gia, một dân tộc có tồn tại hay không, không phải lấy biên giới để làm biên giới, mà là phải lấy văn hóa để làm biên giới. Văn hóa không có, quốc gia có lớn mạnh bao nhiêu cũng chỉ là tồn tại trên danh nghĩa, đã sớm bị các tư tưởng văn hóa khác thống trị và nô dịch. Cũng giống như lịch sử văn minh, dân tộc này chính là dựa vào văn hóa mới chống đỡ được ngoại xâm. Đánh không lại thì phải đồng hóa tất cả, những nơi muốn xâm lược đất nước này đều trở thành một bộ phận của nó.

Hiện giờ, chúng ta đang truyền văn hóa vào bọn họ, hơn nữa ở cuộc chiến này, chúng ta đang nắm giữ quyền chủ động...

Bắc Thanh vẫy vẫy tay, Bắc Minh câm miệng, Bắc Thanh lắc đầu nói:

-Những gì con nói cũng chỉ là tự con nghĩ vậy. Đường còn dài, sau này con sẽ hiểu. Chờ khi nào con có thể ngừng việc đối ngoại bừa bãi lại, con có thể thay ta xuất chiến.

Bắc Minh vẫn không hiểu, mờ mịt nhìn Bắc Thanh, bừa bãi? Chẳng lẽ có thực lực, còn không có tư cách bừa bãi sao?

Đôi mắt Bắc Thanh lại về núi lớn phía xa xa, ánh mắt có thêm vài phầm nghiêm nghị, cũng thêm vài phần suy tư, nói nhỏ:

-Hôm nay, con cứ đứng ở đây nhìn ngọn núi này đi.

Nói xong, Bắc Thanh liền chuẩn bị rời đi.

Bắc Minh mang theo rất nhiều nghi hoặc mà truy hỏi:

-Sư phụ, không phải người đã nói, tuổi trẻ của chúng con nên có sự ngạo mạn của tuổi trẻ ư? Thế là sao?

Bắc Thanh vẫy vẫy tay, nói:

-Nhìn núi đi.

Vẻ mặt Bắc Minh mờ mịt, cuối cùng vẫn câm miệng, thành thật nhìn núi.

Cùng lúc đó, Tống Ngọc Hà xuống núi, quay đầu nhìn lại thì thấy trên con đường trắng xóa này, không hề có một ai đuổi theo ông, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Ra khỏi địa phận của Tùng Vũ huyện, ông trực tiếp chạy tới Hắc Sơn thị, gặp được một người khác trong Tam Thánh Thủ, chính là Khương Ngọc.

Tống Ngọc Hà có quan hệ rất tốt với Khương Ngọc, vì thế ông đem tất cả những việc bản thân đã trải qua nói hết với Khương Ngọc, cuối cùng hỏi:

-Bà cũng là thua ở căn bệnh kia có đúng không?

Khương Ngọc cười khổ nói:

-Cái tên Bắc Thanh này căn bản không phải là một bác sĩ, mà là một chiến lược gia. Lần này hắn tới không phải như một câu chuyện về một vị vũ phu nhiệt huyết, mà đây là một cuộc chiến đã có kế hoạch từ trước!

Tống Ngọc Hà khẽ gật đầu, cảm thán nói:

-Cái người tên Bắc Thanh này, thật đúng là một chiến lược gia. Theo như tôi được biết, hắn không giống với rất nhiều vị bác sĩ khác, hắn dùng võ để bước vào y học, từ nhỏ đã học võ, sát khí rất nặng, mỗi lần ở trên võ đài đều đánh đối thủ trở nên thê thảm, được xưng là Kẻ điên. Hơn nữa do tập võ mà trên người có rất nhiều vết thương ẩn, tuổi tác lớn dần khiến vết thương tái phát. Vì thế vào năm ba mươi tuổi, hắn bỏ võ chuyển sang học y.

Haizz, cái tên này cũng là một kỳ tài ngút trời, lúc trước, khi hắn bỏ võ học y, không biết bao nhiêu kẻ ở trong sáng lẫn ngoài tối cười nhạo hắn ngu si, làm bậy. Kết quả, cái kẻ điên này lại dùng thực lực để chứng minh bản thân, chỉ dùng hai mươi năm đã từ một thường dân trở thành một cao thủ đứng đầu trong lĩnh vực Đông y.

Nói thật, ở điểm này tôi không bằng hắn.

Đáng tiếc, ai có thể ngờ được cái tên này lại mang tư tưởng võ đạo lồng vào trong lĩnh vực y học. Chúng ta chỉ muốn xem bệnh cứu người, còn hắn thì lại muốn làm sao để tranh đua. Trên thế giới từ lúc nào lại xuất hiện Biến thể Đông y? Chẳng qua là hắn cùng một đám bác sĩ khác tự khởi phát rồi tự đặt tên cho mình.

Nhưng tới phiên của Bắc Thanh, thì hắn trực tiếp lôi cái tên Biến thể Đông y ra, tự xuất bản sách một cách vô căn cứ. Hắn dùng một tư thế lấn áp làm một mớ thứ giả dối đưa cho người khác, ý đồ ba người thành hổ. Hắn ta đã phá vỡ hoàn toàn lĩnh vực y học ở này, thậm chí một vài nhà khoa học về y học chủ trương phát triển hài hòa cũng bị hắn loại ra ngoài.

Tôi thật không ngờ được, hắn đã duỗi bàn tay tới đây.

Khương Ngọc nói:

-Ông vẫn là xem thường hắn, hắn chính là một chiến lược gia. Thậm chí tôi còn hoài nghi, thật ra hắn đã để mắt tới chúng ta từ trước. Kết quả hôm nay tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên!

-Ồ?

Tống Ngọc Hà nói, kinh ngạc nhìn Khương Ngọc.

Khương Ngọc tiếp tục nói:

-Giống như theo lời ông nói, hắn không giống với chúng ta, hắn là một bác sĩ mang tư tưởng nhà võ, còn chúng ta chỉ là một bác sĩ. Thứ hắn muốn chính là khuếch trương bản đồ, danh truyền thiên cổ, hắn muốn lưu lại tên mình trong lịch sử. Tiêu diệt Đông y, xác lập Biến thể Đông y, cũng là một bộ phận trong vô số kế hoạch của hắn mà thôi.

Tống Ngọc Hà nghe vậy, trong lòng phát lạnh, kinh hãi hô lên:

-Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Khương Ngọc thở dài:

-Nói thật, tôi rất khâm phục Bắc Thanh, tuy tên này là một kẻ khốn kiếp, nhưng một khi hắn thành công, quả thực đã đem lại lợi ích cho giới y học. Như vậy, hắn chính là vĩ nhân, là thánh nhân!

Tống Ngọc Hà nhíu mày nói:

-Hắn làm như vậy, quả thực đã biến người ta thành kẻ ngốc, những người thực sự thông minh sẽ tán thành sao?

Khương Ngọc lắc đầu nói:

-Đương nhiên không đồng ý, trên thực tế, đây là chủ ý của một mình hắn. Thứ không đảm đương nổi chính là việc để lại tiếng xấu muôn đời, Nhưng những gì dân chúng biết được đều đến từ truyền thông, sau khi bị truyền thông tác động liền trở nên đáng sợ. Rất nhiều người bị truyền thông lừa dối. Tệ đoan hơn cả là bọn họ kiêu căng tự cao, nhưng lại có cái lợi, chính là bọn họ đã dùng sự tự tin kiêu căng của mình biến thành một bức tường thành bằng sắt thép! Kỳ thật, đây cũng coi như là một loại văn hóa đi.

Tống Ngọc Hà nhíu mày nói:

-Chống đỡ tốt nhất không phải là ngăn cản, mà là biển thu trăm sông, bao dung vạn vật, khiến bản thân mạnh lên không ngừng.

Khương Ngọc nghe đến đó, cười nhạo nói:

-Ông cũng hiểu ra rồi sao?

Tống Ngọc Hà đỏ mặt, trên thực tế, trước khi ông bước chân lên Nhất Chỉ sơn, ông đều không hiểu ra những điều này, chỉ khi bị Bắc Minh trào phúng một hồi, ông mới như bị một cái bạt tai làm cho thức tỉnh, giờ này phút này, ông cũng không có tư cách nói ra mấy lời đó.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay