Chương 896: Chớ Chọc Sư Phụ
Thế nhưng Tống Ngọc Hà ở dưới áp lực sợ chết vẫn không thể không cố gắng đè ép lửa giận bản thân xuống, hỏi:
-Đông y hay là Tây y.
Phương Chính cười điềm tĩnh, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Tống Ngọc Hà, nói:
-Y thuật.
-Đúng vậy, tôi biết. Tôi là đang hỏi ngài, ngài muốn giảng Đông y hay là Tây y.
Tống Ngọc Hà hỏi lặp lại.
Kết quả, vẫn thấy Phương Chính lặp lại như cũ:
-Y thuật.
-Đại sư, ngài đừng đùa nữa có được hay không? Y thuật phân ra rất nhiều loại, nhưng thấy nhiều trên thị trường nhất vẫn là Đông y và y Tây y. Cái nào cũng có chỗ quan trọng, độ mạnh riêng, cho nên cách giảng cũng sẽ khác nhau, người nghe cũng sẽ khác nhau.
Tống Ngọc Hà không kiên nhẫn hỏi.
Nhưng mà, Phương Chính vẫn nói nhẹ nhàng như cũ:
-Y thuật.
Tống Ngọc Hà hoàn toàn nổi giận, lần đầu tiên tức giận quát lên:
-Có thể trả lời vấn đề của tôi không vậy? Đừng nói với tôi là ngài định giảng hết tất cả chứ?
Tống Ngọc Hà chẳng qua là thuận miệng nói ra mà thôi, thế nhưng nói xong liền hối hận. Hòa thượng trước mắt này rất quỷ dị, nếu hắn ta là ma quỷ gì đó, vừa nãy ông vừa mới la hét như thế, tám phần là phải bỏ xác ở đây.
Nhưng mà lợn chết không sợ nước sôi, quát cũng đã quát rồi, ông cũng nhận, gân cổ lên nhìn chằm chằm Phương Chính, chờ kết quả.
Phương Chính cười gật đầu nói:
-Đúng vậy.
-Ơ...
Tống Ngọc Hà lập tức ngơ ngác, nhìn Phương Chính giống như thấy phải thứ gì quái dị lắm, ông thật sự muốn mở toang cái đầu hòa thượng này ra để xem bên trong vận hành thế nào. Giảng hết? Ông cảm thấy tức cười quá, dưới gầm trời này còn chưa ai có thể diễn thuyết toàn bộ y thuật cả. Thậm chí, ngay cả một điểm nhỏ trong y thuật cũng chưa chắc đã nói xong.
Tống Ngọc Hà nhìn Phương Chính như thể đang nhìn một thằng ngu, sau đó nói:
-Đại sư, ngài có biết là cái này phải tốn thời gian lắm hay không?
Phương Chính nói:
-Lâu chứ, cho nên bần tăng chuẩn bị học theo người xưa, truyền kinh giảng đạo.
Tống Ngọc Hà nghe vậy, thiếu chút nữa thở không nổi, trực tiếp nghẹn chết luôn. Thầm nghĩ: Hơ! Hòa thượng này đúng là càng hỏi càng ngạc nhiên, càng nói càng không thể tưởng tượng nổi. Học theo người xưa, truyền kinh giảng đạo? Sao cậu không học lên trời luôn đi?
Người xưa có thể làm được điểm này, có ai không phải là ông tổ của một ngành không? Thậm chí còn chưa có ai có thể giảng cả hai cái cả. Nhưng thật ra thần tiên trong truyền thuyết, cũng có thần tiên giảng đạo truyền pháp, khiến vô số yêu ma quỷ quái phải triều bái.
Nghĩ đến yêu ma quỷ quái, Tống Ngọc Hà tức lập tức giật mình, bỗng nhiên nhớ tới, giống như hòa thượng trước mắt này, cũng không phải là một kẻ bình thường!
Nghĩ đến này, Tống Ngọc Hà nhìn về phía Phương Chính, kết quả ngạc nhiên phát hiện, thế nhưng không thấy Phương Chính!
Giống như biến mất trong không khí, bốn phía không có lấy một bóng người! Cúi đầu nhìn mặt đất, lại càng phải hít một hơi thật sâu! Bởi vì chỗ mà Phương Chính vừa mới đứng đây, trên mặt tuyết không có lấy một dấu chân! Như vậy, mới nãy là Phương Chính đứng ở trên cái gì? Chẳng lẽ là...
Nghĩ đến đây, Tống Ngọc Hà dựng hết cả lông tơ, xoay người nhanh chân chạy mất. Ông cũng đã có tuổi, nhưng thân thể được giữ gìn rất tốt, ngày thường chính là bước đi như bay. Bây giờ chạy cũng là tốc độ như bay ...
Chờ đến khi Tống Ngọc Hà chạy xa rồi, lúc này Phương Chính mới giải trừ thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương, hắn lau mũi, lẩm bẩm:
-Lần đầu tiên giả vờ nỗ lực đến thế, hi vọng không toi công.
Nói xong, Phương Chính xoay người về Nhất Chỉ tự. Vừa vào cửa, Phương Chính đã bị một đám đệ tử vây quanh, một đám trừng lớn mắt nhìn hắn chằm chằm, phảng phất đang nói: "Người còn biết trở về? Người chết đi đâu vậy?"
Trong tất cả ánh mắt phẫn nộ ở đây, chỉ có Con sóc là không giống thế, vì vậy Phương Chính lựa chọn hỏi Con sóc:
-Tịnh Khoan à, con có gì muốn nói sao?
-Sư phụ, người một mình xuống núi, chẳng lẽ không hề nghĩ tới chúng con sao? Chúng con lo lắng cho người biết bao nhiêu! Nhưng người thì sao? Người xuống núi như vậy, cũng không mang tí gì ngon miệng về cho chúng con. Người không khiến chúng con thất vọng sao được?
Con sóc cực kì căm phẫn nói.
Phương Chính nghe được vế trước, còn tưởng rằng Con sóc đã đổi tính, tư tưởng rốt cuộc cũng đuổi kịp tổ chức Đảng. Kết quả vừa nói ra vế sau, Phương Chính phát hiện, Con sóc vẫn là Con sóc kia, hắn đánh giá cao Con sóc rồi...
-Sư phụ, người quá kỳ cục rồi, một mình chạy mất. Còn làm thuật che mắt ở đây, người sợ bọn con theo sau ư? Người nói thật đi, có phải người lén đi ăn ngon rồi không?
Hồng Hài Nhi vòng cái tay nhỏ, thở phì phì nói.
Độc Lang cũng nói:
-Sư phụ, trước kia người đi đâu đều mang theo một người trong chúng con, bây giờ lại một mình xuống núi. Khẳng định có vấn đề.
Khỉ nói:
-Sư phụ, con cảm thấy, người vẫn nên thú tội đi.
Cá mặn ho khan một tiếng, nói:
-Đại sư à, làm người đi trước, ta không thể không nhắc nhở ngươi một chút, khiến nhiều người tức giận là phải nhịn đói đó.
Phương Chính vừa nghe, lông mày nhướng lên, cười nói:
-Ồ, các con nói rất nhiều, mà nói cũng rất hay, như vậy đi, các con cứ tiếp tục nói, vi sư cũng sẽ tiếp tục nghe, để thể hiện Nhất Chỉ tự của chúng ta là một ngôi chùa tràn đầy tự do và dân chủ. Chúng ta phải khác biệt!
Nghe được Phương Chính nói như vậy, mấy tên nhóc kia lập tức hăng hái hẳn lên, đặc biệt là Con sóc con, càng là lòng đầy căm phẫn mà kêu lên:
-Sư phụ, người có thể một mình xuống núi, nhưng người nhất định phải nói cho chúng con biết. Người nhìn xem, bởi vì lo lắng cho người một hồi mà con đã đói gầy thành như thế này.
Phương Chính: "..."
Độc Lang kêu lên theo:
- Còn có con nữa, con cũng đói tới gầy này, nếu không phải do lông nhiều, nhìn không ra, con cũng ngại ra ngoài, thế nhưng... Xuống núi thì không cần gọi con đâu.
Khỉ nói:
-Sư phụ, con không gầy, nhưng mà con cảm thấy, người hẳn là nên suy xét cảm nhận của bọn con một chút.
Cá mặn cũng kêu lên:
-Các ngươi còn nói mà không biết xấu hổ sao? Đại sư một mình xuống núi, lòng ta lo lắng biết bao nhiêu, lo lắng nhiều gánh nặng càng lớn, mà gánh nặng càng lớn thì càng mau đói...
...
Phương Chính liền cười ha hả nghe, giữa chừng bảo Hồng Hài Nhi đi nấu cơm.
Không bao lâu sau, ăn cơm...
-Tiếp tục nói, vi sư còn đang nghe đây. Vi sư chính là rất coi trọng sự tự do, các con có lý do để nói.
Phương Chính ngồi ở kia, đang ăn cơm, gắp đồ ăn, nói những lời lẽ chính đáng.
Chẳng qua, đối diện cái bàn, mấy vật nhỏ đang đứng thành hàng ở kia, nước mắt lưng tròng nhìn Phương Chính.
-Sư phụ, con sai rồi, mới nãy là con nói bừa thôi, người đừng để ý mà.
Con sóc kêu lên.
Cá mặn cũng kêu lên:
-Đại sư, ta cũng sai rồi, về sau ta nhất định xem ngươi như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, ngươi nói cái gì thì chính là cái đó, ai u ngươi ăn từ từ đi mà. Để lại cho ta một miếng với...
Tiếng kêu thảm thiết không ngớt, Phương Chính lại ăn đến vui sướng, cười nói:
-Không cần như vậy, chùa chúng ta rất coi trọng tự do ngôn luận. Các con tiếp tục nói, vi sư còn đang nghe...
Mấy tên nhóc kia nghe thế, nước mắt lưng tròng âm thầm hô hoán ở trong lòng: Tự do ngôn luận cái cọng lông ấy! Cái này mà cũng kêu là tự do sao? Đây là bá quyền mới đúng chứ? Ô ô ô...
Bắc Minh xuống núi, trước tiên là chạy tới Hắc Sơn thị tìm sư phụ của cậu ta là Bắc Thanh.
Một ghế dựa, một ly trà, một người đàn ông mặc trang phục truyền thống màu đen rộng thùng thình ngồi xếp bằng ở chỗ kia, an tĩnh uống trà. Tuy rằng đầu tóc ông cụ đã hơi hoa râm, nhưng trong ánh mắt lại tản ra một tia sáng sắc bén, giống như dao nhỏ, ánh lạnh lấp lánh ...