Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 895

Chương 895: Hòa Thượng Này Nghĩ Cái Gì Vậy?

schedule ~15 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 895: Hòa Thượng Này Nghĩ Cái Gì Vậy?

Tống Ngọc Hà nhìn khắp bốn phía, không có cái dây thừng nào có thể sử dụng để cứu người, vì thế nói:

-Anh sao rồi? Còn cử động được chứ? Anh cố gắng chờ một lát, tôi sẽ gọi người đến đây hỗ trợ ngay.

-Mau cứu tôi với, chân tôi bị gãy rồi, không dùng lực được. Còn nữa, cái cây này sắp gãy tới nơi rồi, không còn nhiều thời gian đâu. Cầu xin ngài, cứu tôi với, xin cứu lấy tôi, tôi không muốn chết... Ô ô ô...

Người đàn ông xấu xí khóc lóc kêu la nói.

Tống Ngọc Hà cũng nóng nảy, xoay tại chỗ ba vòng, nhưng cũng không tìm được thứ gì có thể cứu người.

Đúng lúc này, người đàn ông xấu xí lại hô lên:

-Rễ cái cây này chắc lắm, đỡ hai người cũng không vấn đề gì. Nhưng hình như khúc giữa sắp không chống đỡ nổi nữa. Ngài có thể xuống dưới này đưa tôi lên được không?

Tống Ngọc Hà vừa nghe, tức thì ngây ngẩn cả người. Nhìn kỹ độ cao của cái cây kia thì chỉ khoảng một mét, nói cao không cao, nhưng nói ngắn thì duỗi tay cũng với không tới. Bởi vậy, muốn cứu người đàn ông xấu xí, thì biện pháp mà người đàn ông đó nói quả thực cũng là một cách.

Nhưng là...

Tống Ngọc Hà nhìn thân cây khô khốc kia, cùng với vực sâu thăm thẳm, cảm nhận được gió Tây Bắc thổi vù vù lạnh lẽo, thầm nghĩ: Nếu như không cẩn thận bị ngã xuống, nhất định sẽ ngã chết!

Nghĩ đến đây, Tống Ngọc Hà hơi sợ. Lại nghĩ: Người đàn ông trước mắt xấu như vậy, hẳn là một người lang thang hoặc ăn xin. Mà mình là một trong Đông Y Tam Thánh Thủ, vì cứu một người như vậy mà mạo hiểm sinh mạng bản thân, có đáng không?

Trong lòng Tống Ngọc Hà hiện lên vô số ý nghĩ, nghĩ tới sự nghiệp, nghĩ tới người nhà...

Đúng lúc này, một tiếng cây cối đứt gãy rất nhỏ truyền tới, liền nghe người đàn ông xấu xí kia hoảng sợ hét lên:

-Sắp gãy rồi, sắp gãy rồi! Cứu mạng! Cứu mạng!

Nghe âm thanh kêu cứu như thế, Tống Ngọc Hà vốn đang suy nghĩ hỗn loạn đột nhiên bừng tỉnh cơn mê, chưa kịp suy nghĩ gì thêm đã la lên một tiếng:

-Đừng sợ, tôi tới cứu anh!

Khi nói chuyện, Tống Ngọc Hà đã ngồi xổm xuống, duỗi chân ra chuẩn bị cứu người.

Đúng lúc này, Tống Ngọc Hà bỗng nhiên nghe được có người hỏi mình:

-Ông là một bác sĩ nổi danh như thế lại đi cứu một kẻ ăn xin, lỡ như cái cây bị gãy, ông cũng sẽ chết, làm vậy có đáng không? Giá trị của ông có thể cao nhiều so với kẻ ăn xin này.

Nhưng mà Tống Ngọc Hà lại không cần suy nghĩ, cũng không ngẩng đầu lên mà mắng to nói:

-Tôi là một người bác sĩ! Anh con mẹ nó đã không giúp đỡ thì đừng nói lời vô nghĩa nữa!

Kết quả, sau khi nói câu đó, Tống Ngọc Hà ngây ngẩn cả người, bên cạnh còn có người ư? Không đúng, thanh âm này không phải từ phía trên truyền đến, mà là từ phía dưới truyền đến!

Đúng lúc này, Tống Ngọc Hà nghe được một tiếng phật hiệu vang lên:

-A Di Đà Phật, trái tim thí chủ có ý thiện, ngược lại cũng là người tốt.

Theo một tiếng phật hiệu vang lên, Tống Ngọc Hà chỉ cảm thấy dưới chân bị người ta dùng tay nắm lấy, sau đó một sức mạnh rất lớn ập đến, thân thể không nghe theo sự điều khiển của mình mà bị đẩy lên.

Tống Ngọc Hà mới vừa ngồi ổn, liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một hòa thượng đang đứng ở bên cạnh vực thẳm, hòa thượng đó chắp tay trước ngực, mặt đầy nét cười nhìn thẳng vào ông!

Trong nháy mắt kia, Tống Ngọc Hà ngây ngẩn cả người, sau đó la lên một tiếng, bổ nhào vào bờ vực bên cạnh, ông cúi đầu nhìn xuống thì chỉ thấy một cây cổ thụ thò ra bên ngoài vực sâu, thân cây khô khốc, nhưng cũng không hề có dấu hiệu bị gãy. Trên cây rỗng tuếch, cái gì cũng không có!

-Người đâu?!

Trái tim Tống Ngọc Hà trở nên nặng nề, thầm nghĩ: Cái người đàn ông xấu xí kia đâu? Chẳng lẽ đã ngã xuống chết rồi?

Hòa thượng bên cạnh lại chắp tay trước ngực, hỏi:

-Người thí chủ nói tới là ai?

-Người tôi nói tới chính là một người ăn xin, ngài không thấy sao? Sao ngài lại không cứu người đó?

Tống Ngọc Hà hỏi.

Phương Chính cười ha hả nhìn Tống Ngọc Hà, cũng không nói lời nào.

Tống Ngọc Hà cho rằng Phương Chính là cam chịu, nên càng thêm tức giận, ông giận dữ hét:

-Ngài còn cười, mạng người về trời rồi mà ngài còn cười được? Lúc này sao ngài còn cười nổi chứ?

Tống Ngọc Hà rống xong, lại cúi đầu đi xem xét dưới vực sâu trước mặt, ông móc di động ra, chuẩn bị báo nguy.

Đúng lúc này, bên tai vang lên thanh âm của người đàn ông xấu xí:

-Ông đang tìm tôi sao?

Tống Ngọc Hà sửng sốt, xoay người nhìn lại, chỉ thấy người đàn ông xấu xí đột nhiên đứng ở nơi mà vị hòa thượng kia mới vừa đứng!

Khuôn mặt của người đàn ông xấu xí thật sự thực xấu, thế nhưng lúc cười rộ lên lại có một loại mê hoặc rất khác.

Tống Ngọc Hà nhìn người đàn ông xấu xí, rồi nhìn cái chân của đối phương, lại nhìn khắp xung quanh, trong lòng bỗng nhiên thấy sợ hãi, đôi môi run rẩy hỏi:

-Anh ... sao anh lên được đây? Chân của anh không phải bị gãy rồi sao? Phương Chính trụ trì đâu?

Người đàn ông xấu xí hơi hơi mỉm cười, ngửa đầu nhìn bầu trời, Tống Ngọc Hà theo bản năng ngẩng đầu nhìn theo, trên bầu trời mênh mông rộng lớn, cái gì cũng không có. Tống Ngọc Hà cúi đầu nhìn người đàn ông xấu xí, kết quả ngạc nhiên phát hiện ra, người đàn ông xấu xí không còn nữa, Phương Chính lại xuất hiện, khuôn mặt trắng nõn, cười rộ lên trông rất đẹp. Đặc biệt là cặp mắt kia, sáng như sao trời, lại phảng phất như biển rộng, bao dung hết thảy, mang sức mạnh trí tuệ mà bình thản.

Nhìn Phương Chính, lại nhìn khắp bốn phía, Tống Ngọc Hà xoa xoa đôi mắt, nuốt một ngụm nước miếng, hỏi:

-Phương Chính trụ trì, ngài, còn cả người kia nữa, các người... Này... Không phải, rốt cuộc ngài là người hay quỷ?

Tống Ngọc Hà nói năng lộn xộn, hỏi.

Phương Chính cười nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, điều này quan trọng sao?

Tống Ngọc Hà gãi gãi đầu, cười khổ nói:

-Tôi, tôi có hơi sợ!

Phương Chính nói:

-Bần tăng là trụ trì Phương Chính của Nhất Chỉ tự ở Nhất Chỉ sơn, bần tăng tới đây tìm thí chủ, chỉ là vì muốn thí chủ truyền giúp một lời nhắn với ngoài kia.

-Chuyện gì?

Tống Ngọc Hà nhìn Phương Chính cứ cảm thấy lạnh lạnh làm sao, phương pháp đổi tới đổi lui, hơn nữa còn là biến dạng toàn thân một người sống nữa, điều này tuyệt đối không phải một người bình thường có thể làm nổi! Cho dù là ảo thuật cũng cần phải có cảnh tượng và đạo cụ phối hợp mới được. Hay là ngay cả nghệ thuật Biến Diện cũng chỉ là biến đổi gương mặt mà thôi, chứ không thể biến được toàn thân!

Cho nên, Tống Ngọc Hà hận không thể cất bước chạy ngay, nhưng mà ông cũng tò mò, tò mò Phương Chính muốn tìm ông truyền giúp lời gì đây.

Phương Chính cũng mặc kệ Tống Ngọc Hà đang sợ hãi trong lòng, tiếp tục nói:

-Ba ngày sau, bần tăng chuẩn bị mở đại hội lý luận truyền đạo tại giữa sườn núi này, trên phương diện lý thuyết, bần tăng hoan nghênh bất kì người nào có phẩm hạnh đoan chính đến đây để nghe.

-Hả, đại sư, ngài muốn giảng bài sao?

Tống Ngọc Hà thật sự cảm thấy đầu óc bản thân có chút không đủ dùng, có chút theo không kịp phương thức tư duy cởi mở của hòa thượng này. Một hòa thượng muốn giảng bài cũng không có gì kì lạ, nhưng lại lôi kéo một bác sĩ, nhờ bác sĩ truyền lời với bên ngoài thì quả thật rất kì quái

Phương Chính khẽ gật đầu, tỏ vẻ, không sai.

Tống Ngọc Hà hỏi:

-Đại sư, cái kia... Ngài chuẩn bị nói cái gì? Ngài muốn ai tới nghe? Còn nữa, ngài tìm tôi là tìm lầm người rồi, tôi chỉ là một người bác sĩ, lại không phải nhân viên tiêu thụ có thể giúp ngài bán vé hay lôi kéo người ta.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Bần tăng không cần thí chủ bán vé, thí chủ chỉ cần đem tin tức truyền lại ra ngoài là được.

-Thôi được, vậy ngài chuẩn bị nói cái gì?

Tống Ngọc Hà nghĩ đến hành động lúc trước của Phương Chính khi ở trên núi, trong lòng rất phản cảm với Phương Chính. Thầm nghĩ: Chẳng lẽ lại muốn lăng xê? Hòa thượng này vẫn còn chưa xong sao? Mở lớp ư? Hắn có thể nói cái gì? Giảng kinh Phật chắc?

Nhưng tình huống này khiến Tống Ngọc Hà có hơi sợ, cho nên vẫn hỏi lại.

Phương Chính nói:

-Bần tăng giảng chính là y thuật.

-Y thuật?

Tống Ngọc Hà thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hôm nay ông mất mặt như vậy, chính là do phát sóng trực tiếp y thuật kia của Phương Chính. Hiện giờ lại muốn làm nữa sao? Ông thật muốn xé Phương Chính ra! Hòa thượng chết bầm này, còn muốn lăng xê nữa hả?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay