Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 894

Chương 894: Giúp Đỡ

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 894: Giúp Đỡ

- Cậu!

Tống Ngọc Hà giận dữ, thế nhưng cuối cùng không làm cái gì cả, chẳng qua đôi mắt ông như muốn tóe ra lửa!

Bắc Minh nhìn Tống Ngọc Hà phẫn nộ, ngược lại càng hứng khởi:

-Từ hôm nay trở về sau, Đông y chính là rác rưởi, rất nhanh thôi, nó sẽ biến mất trên vũ đài lịch sử! Tất cả vinh quang đều thuộc về biến thể Đông y.

Bắc Minh nói tới đây, giọng điệu lại thêm phần đắc ý:

-Không thể không nói, người dân nước các người thật sự là ngu quá mức, ha ha...

-Thực lực của Bắc Thanh và Đông Y Tam Thánh Thủ sàn sàn như nhau, nhưng nghe giọng điệu của cậu, giống như đã ăn chắc bọn tôi vậy. Nếu nói trong đó không có trò quỷ, đánh chết tôi cũng không tin. Mà tôi cũng không tin, chẳng lẽ Bắc Thanh sẽ không sợ thua sao?

Tôn Anh Vĩ vẫn luôn không nói chuyện đột nhiên mở miệng hỏi.

Bắc Minh cười ha ha nói:

-Đồ ngu, không có nắm chắc phần thắng, bọn tôi sẽ ra tay sao? Huống chi, toàn bộ y thuật của thầy tôi đã biên tập thành sách đặt ở kia từ sớm, cho dù thầy tôi có thua thật đi chăng nữa, thì cũng không ảnh hưởng là bao đối với Biến thể Đông y. Chẳng qua nếu Đông Y Tam Thánh Thủ của các người bị thua, e là từ nay về sau không thể truyền thừa nữa, đúng chứ?

Nghe mấy lời này, trong lòng mọi người đều cảm thấy nặng nề. Ba người bọn họ tuy không thể đại biểu cho toàn bộ Đông y. Nhưng quả thực như lời Bắc Minh đã nói, những gì bọn chúng làm chẳng qua là đẩy nhanh tốc độ suy sụp cua Đông y mà thôi. Những thứ tốt cứ từng chút một mất đi, số còn lại cũng càng ngày càng ít. Mà các loại y học khác thì phát triển không ngừng, nói như vậy, Đông y còn có thể kiên trì được bao nhiêu năm đây?

Bắc Minh nói xong, liếc mắt nhìn vị hòa thượng vẫn luôn quỳ niệm kinh trong góc khuất của ngôi chùa kia một cái. Thấy đối phương không có phản ứng, trong mắt cậu ta hiện lên nét khinh thường, cậu ta nói:

-C ác người chính là thích giả vờ giả vịt, lăng xê bản thân. Cao thủ ở dân gian, chẳng qua là một kẻ đáng chê cười.

Nói xong, Bắc Minh cũng không có hứng thú với Phương Chính, cậu ta lấy di động ra gọi qua một số:

-Thưa thầy, đã điều tra xong, đây là một hòa thượng được lăng xê lên mà thôi. Còn những lý luận đó của hắn là ở đâu ra, con cũng không rõ lắm. Thế nhưng hơn phân nữa là hắn nói bậy, hoặc chỉ biết đến đó thôi. Lần phát sóng trực tiếp kia, rất có thể là một cuộc lăng xê của hắn.

Thưa thầy, xin thầy tin vào mắt con. Con đã nói rất nhiều lời trào phúng với bọn họ, nếu đổi thành một kẻ tâm huyết lại có bản lĩnh khác, cũng phải ra tay chứ. Đằng này, toàn bộ quá trình hắn đều không có bất kỳ phản ứng nào...

Vừa nói chuyện, Bắc Minh đã đi xa.

Những người khác thấy vậy, anh nhìn tôi tôi nhìn lại anh, cuối cùng nhìn về phía Phương Chính, rồi thở dài một tiếng:

-Kiếp nạn rồi, thôi về...

Vì thế mọi người cũng tan.

Chờ đến khi tất cả mọi người đi rồi, Hồng Hài Nhi chạy đến cửa đại điện, nhìn Phương Chính ở bên trong hỏi:

-Sư phụ, vừa mới nãy bọn họ nói những gì, chắc người đều nghe được. Người thật sự không định quản chuyện này sao?

-Sư phụ? Bọn họ quá đáng lắm, người thật sự không định ra tay ư?

Con sóc múa may móng vuốt nhỏ của nó, kêu lên.

Độc Lang nói:

-Sư phụ, con đã người xuất gia. Chuyện này mà xảy ra ở lúc trước, chúng chính là cơm trưa của con. Ngươi nói có phải hay không? Tam sư đệ?

Khỉ chắp tay trước ngực, nói:

-Sư phụ nhất định đã có ý tưởng của người, chúng ta cứ nghe thì tốt rồi.

Độc Lang nghe cái kiểu nịnh nọt trắng trợn này, trực tiếp nhìn nó một cách khinh thường, lại nhìn về phía Cá mặn đã giả chết cả nữa ngày, nói:

-Cá mặn, ngươi nói xem, chuyện này nếu đổi lại là ngươi, ngươi nhịn được không?

Cá mặn đặt mông ngồi ở trên ngạch cửa, vuốt vuốt chòm râu chậm rãi thưởng thức, sau đó nói:

-Chuyện này à... Nếu là đổi lại là ta, nhất định đánh chúng!

Nói đến đó, Phương Chính vẫn không động đậy như cũ.

Sợi râu của Cá mặn giật giật một chút, sau đó tiếp tục nói:

-Đụng tới loại chuyện này, cho dù có là rùa rụt đầu đi nữa cũng phải thò đầu nhe nanh mới đúng. Nếu loại chuyện này cón có thể nhẫn nhịn không hé răng, hơn phẩn nửa là rùa bản tiến hóa rồi.

-Rùa bản tiến hóa? Đó là cái gì?

Con sóc hiếu kỳ hỏi.

Cá mặn nghiêm trang nói:

-Chính là phim hoạt hình ngươi xem ngày hôm qua ấy.

-Ninja rùa?

Con sóc hô lên theo bản năng.

Cá mặn nhếch nhếch chòm râu, cười ha ha nói:

-Đây chính là ngươi nói, không phải ta nói.

Con sóc lập tức biết bị lừa rồi, nhanh chóng kêu lên:

-Sư phụ, con không phải cố ý, hắn lừa con!

Nhưng mà Con sóc kêu nửa ngày, Phương Chính cũng không nhúc nhích lấy một chút.

Mấy tên nhóc kia cũng không náo loạn nữa, chúng nhìn nhau, đều thấy được nghi hoặc trong mắt lẫn nhau, điều này rất không bình thường! Tuy rằng Phương Chính ở trước mặt mọi người luôn giả vờ theo phong cách đại sư, nhưng nếu không có người ngoài, lập tức trở lại bình thường. Nếu như bình thường thì hắn đã nhảy nhót từ sớm, từng bước từng bước trừng trị đám kia rồi. Sao hôm nay vẫn không nhúc nhích?

Con sóc thăm dò đi vào xem thử, kết quả nhìn nửa ngày, bỗng nhiên phát hiện có chỗ không đúng, bộ dáng sư phụ hình như có chỗ kì quái!

Con sóc lại đánh bạo chạy qua, đi vào chính diện, vừa thấy, liền lập tức kêu lên:

-Sư huynh, sư đệ, không hay rồi, mau tới đây đi! Sư phụ biến thành đầu gỗ rồi!

Hồng Hài Nhi, Độc Lang, Khỉ, Cá mặn vừa nghe cũng bị hoảng sợ, nhanh chóng chạy vào xem.

Sau đó mấy cái tên quậy phá này trợn trắng mắt cả lũ, Cá mặn gõ xuống đầu Con sóc, nói:

-Ngu ngốc, đây không phải là biến thành đầu gỗ, căn bản nó chính là đầu gỗ!

-Ơ, thế sư phụ của chúng ta đâu?

Con sóc hỏi.

-Chạy rồi.

Cá mặn nói.

Mọi người vừa nghe, tức khắc ngạc nhiên.

Kỳ thật nếu mấy vật nhỏ kia chú ý tới chỗ này sớm một chút, hoặc là cẩn thận quan sát, tất nhiên có thể nhìn ra chuyện quái quỷ ở đây. Dù sao, nguyệt bạch tăng y không phải một khối vải thô có thể giả mạo được. Chẳng qua lực chú ý của mọi người đều ở bên ngoài, tự nhiên không ai chú ý đến Phương Chính. Ngay cả mất vật nhỏ lúc nãy cũng lo chơi đùa, làm sao cẩn thận quan sát Phương Chính?

Hiện giờ, mấy vật nhỏ này đều có chút ngơ ngác, Phương Chính không ở trên núi, vậy hắn đi đâu?

Tống Ngọc Hà đi ở sau cùng của đám người, ông vẫn luôn cúi đầu, một đôi mắt có vẻ cực kì mê mang và vẩn đục. Còn đám người Miêu Hồng, mỗi lần quay đầu lại nhìn về phía Tống Ngọc Hà, trong mắt đều hiện lên nét phẫn nộ rồi lại bất đắc dĩ, thậm chí còn có chút đồng tình. Rất nhiều lần họ muốn tiến lên nói điều gì đó, thế nhưng cuối cùng đều từ bỏ, lắc đầu rời đi.

Bọn họ thật sự không biết nên nói cái gì, mắng Tống Ngọc Hà sao? Thế nhưng mọi người có tư cách để mắng ư? Ai mà không giấu nghề? Còn an ủi Tống Ngọc Hà sao? Nhưng quả thật Tống Ngọc Hà đã bại dưới tay Bắc Thanh, tương đương với việc cắt đứt một tài năng y thuật của ông. Đây tuyệt đối là tội, là tội lớn!

Bởi vậy, trong lòng mọi người đều mang tâm trạng phức tạp mà nhanh chóng đi xuống núi.

Tống Ngọc Hà nhìn đến nơi này, lại nhịn không được thở dài.

Ngay tại thời điểm Tống Ngọc Hà đang đi trên con đường núi, bỗng nhiên nghe được một tiếng hét thảm từ trước mặt truyền đến.

Tống Ngọc Hà hoảng sợ, nhanh chóng chạy tới xem xét, kết quả lại không thấy ai cả. Tống Ngọc Hà sửng sốt, thầm nghĩ: "Người đâu?"

Đúng lúc này, từ vực thẳm bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng kêu cứu hết sức mỏng manh:

-Cứu mạng, cứu mạng!

Tống Ngọc Hà vội vàng xem xét, chỉ thấy ở dưới vực sâu cách mặt đất khoảng một mét đột nhiên có một cây cổ thụ, trên cây cổ thụ có một người đang nằm, mặt mũi người này rất xấu, cả người quần áo rách nát, hiển nhiên là một người ăn xin. Người đàn ông kia nằm ở đó, kêu rên từng tiếng thảm thiết. Đôi mắt hắn đã tràn ngập nỗi tuyệt vọng, bỗng nhiên nhìn thấy Tống Ngọc Hà, liền lập tức kêu lên:

-Cứu mạng, cứu mạng.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay