Chương 893: Âm Hiểm
- Cái gì?
Nghe được tin Tống Ngọc Hà bại dưới tay Bắc Thanh, tất cả mọi người ở đây đều bị chấn động, cả đám không rảnh để chửi mắng Bắc Minh nữa, mà là dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Tống Ngọc Hà.
Bắc Minh ngẩng đầu lên, ngạo nghễ nói:
-Như thế nào? Chuyện này các người còn chưa biết sao? Ha ha, tin tức của các người thật đúng là lạc hậu mà. Tống Ngọc Hà, ông sẽ không không nhận mình đã thua đấy chứ?
Tống Ngọc Hà càng nhíu chặt mày.
-Thầy Tống à, này...
Miêu Hồng hỏi dò.
Tống Ngọc Hà nhìn Miêu Hồng cùng những người khác, cuối cùng thở dài, gật đầu nói:
-Tôi quả thật đã bại bởi Bắc Thanh.
Lời này vừa được nói ra, tất cả mọi người đều hít một hơi thật sâu, Bắc Minh thì càng thêm đắc ý, ngẩng cao đầu y như một con gà trống, hắn cười nói:
-Không tệ ha, cũng còn biết thừa nhận.
Sau đó Bắc Minh nhìn về phía những người khác, ánh mắt mang theo vài phần khinh bỉ nói:
-Quên nói cho các người biết, thầy tôi bây giờ đang làm khách ở Hắc Sơn thị này ...
-Hắc Sơn thị? Các người muốn khiêu chiến Khương Ngọc?
Tống Ngọc Hà bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, kêu lên.
Sắc mặt mọi người cũng liền trở nên khó coi.
Hề Lương nói:
-Người phụ nữ duy nhất trong Đông Y Tam Thánh Thủ, Khương Ngọc ư? Sao bà ấy lại ở Hắc Sơn thị?
Bắc Minh liếc mắt nhìn mọi người một cái, sau đó kiêu ngạo nói:
- Nói cho các người biết thì cũng không sao, thầy tôi đã nói, kể từ năm này trở đi, trên thế giới sẽ không còn Đông y. Chúng tôi dùng y thuật để chứng minh với mọi người rằng, biến thể Đông y mới là y học tốt nhất! Còn Đông y chính là thứ cặn bã!
-Đừng có to mồm, người học Đông y nhiều vô số, chỉ bằng mấy người các người lại muốn tiêu diệt Đông y hay sao?
Miêu Hồng mắng.
Bắc Minh cười ha ha nói:
-Dĩ nhiên là bọn tôi diệt không hết, nhưng nhờ đám các người đã chuẩn bị sẵn quan tài cho chính mình, chúng tôi chẳng qua chỉ đóng nắp hòm lại dùm mà thôi. Dùng cách nói của người ở đây, cái này gọi là tự đào mồ chôn mình!
Đám người Miêu Hồng, Hề Lương lập tức cả ngây ngẩn cả người, đào mồ chôn mình? Lời này là từ đâu mà nói ?
Sắc mặt Tống Ngọc Hà xanh mét, cơ bắp trên mặt vì dùng sức quá mức mà bắt đầu run run rẩy rẩy, hai tay ông nắm chặt lại, móng tay sắp đâm thủng làn da!
Thời điểm mọi người đàm luận, Hồng Hài Nhi vẫn luôn ở bên cạnh nghe, nhìn. Thấy Bắc Minh càn rỡ như thế, nó cũng sắp nhìn không nổi nữa. Liếc trộm về phía Phương Chính đang ngồi niệm kinh ở Phật đường, lại phát hiện lỗ tai Phương Chính cũng đang run rẩy, hiển nhiên, cái tên này cũng không niệm kinh, mà là ỷ vào lỗ tai cực thính, ngồi nghe lén!
Nhìn thấy Phương Chính đang nghe, Hồng Hài Nhi liền an tâm rồi, nó dùng ánh mắt thương hại nhìn thoáng qua Bắc Minh, thầm nghĩ: Thằng nhóc nhà mi đừng có khoe khoang quá đà nữa, nếu không sẽ có người tới xử lí mi.
Tuy nghĩ như vậy, nhưng mà Hồng Hài Nhi cũng có chút tò mò, người ở đây tự đào mồ chôn mình? Đây là có ý gì? Ở đây có kẻ ngốc như vậy sao?
Miêu Hồng cả giận nói:
-Không cần cậu ở đây nói hưu nói vượn!
Bắc Minh chắp tay sau lưng, ngửa đầu, liếc xéo Miêu Hồng nói:
-Nói hươu nói vượn ư? Xem ra các người vẫn là không hiểu nhỉ. Thôi, hôm nay vốn là tới xem náo nhiệt, không ngờ được cũng chỉ là một trò khôi hài. Nếu hòa thượng này không có gì vui, nói chuyện phiếm với các người một chút vậy. Dù sao bây giờ các người cũng biết cả rồi, chả sao cả.
Nói đến đây, Bắc Minh dừng một chút, tiếp tục nói:
-Người ở đất nước này thường hay nói nhất một câu, dạy học trò thì làm thầy chết đói. Các người khi hành nghề cũng cực kì tin tưởng vào câu nói này. Cho nên mỗi người đều giấu đi thứ mà bản thân sở trường nhất, khi nào chưa chết thì nhất quyết không chịu truyền lại. Đông y có thể chữa bệnh được hay không, hiệu quả chữa bệnh thế nào, trong lòng tôi và các người đều hiểu rõ. Ở đây có Đông Y Tam Thánh Thủ, ai nấy đều có tài năng riêng, nếu truyền ra ngoài, thật sự có thể tranh tài cùng Tây y.
Nhưng các người đã làm cái gì? Cái gọi là Tam Thánh Thủ, vì để duy trì địa vị của bản thân, thậm chí học trò cũng chẳng được mấy người. Các kĩ năng càng là giấu nhẹm đi, đều chỉ truyền cho một người duy nhất, luôn luôn như vậy. Cho dù có học trò thì những người đó cũng chỉ được học phần da lông, không được học những gì tinh hoa nhất. Kể từ đó, một nhà có thể thịnh vượng, nhưng toàn bộ nền y học ở đây đều trở nên điêu đứng vì cái loại giấu riêng cho mình này.
Rốt cuộc, việc cứu chữa bệnh trên đời này cũng phải dựa vào nhiều bác sĩ mới được, chứ không phải chỉ một hai kẻ được xưng là Thánh Thủ. Tổng thể đã không tốt, một người thì làm được gì?
Hơn nữa, thế hệ trước của các người vì đủ loại nguyên nhân mà đến chết cũng không chịu truyền lại tay nghề độc nhất vô nhị của bản thân, mang vào trong quan tài, để nó bị hủy hoại trong tay mình. Do đó, một số kỹ thuật tuyệt diệu của Đông y cứ thế mà biến mất khỏi thế giới này, từng bước đẩy Đông y tới bờ vực của cái chết.
Nói trắng ra là, Đông y các người không có được một hệ thống truyền thừa tốt đẹp. Thời gian càng lâu, hệ thống càng tàn khuyết, cuối cùng, cái chết chỉ còn là vấn đề về thời gian.
Nghe đến đó, sắc mặt mọi người đều có chút khó coi, trên thực tế, một người nước ngoài như Bắc Minh còn có thể nhìn ra vấn đề, sao mọi người lại không biết kia chứ?
Vì sao Tây y được truyền bá nhanh như thế? Không chỉ do nó mang lại hiệu quả nhanh, mà quan trọng là, Tây y có hệ thống truyền thừa rất hoàn chỉnh, phía trên thoải mái, phía dưới cũng dễ dàng học được, nên đã khiến Tây y luôn luôn được thay máu.
Nói đơn giản hơn một chút, Tây y luôn chú trọng đến việc tạo điều kiện cho sự phát triển, khi bọn họ vạch sẵn một con đường phát triển thật tốt cho Tây y, như vậy, sự sinh sôi nảy nở của Tây y cũng trở nên dễ dàng hơn
Mà Đông y, bởi vì thói quen truyền thống trói buộc, bọn họ luôn theo đuổi cái gọi là một cây làm chủ, cuối cùng kết quả chính là cây to đón gió, thoạt nhìn thì vinh quang vô hạn, lại không thắng nổi gió táp mưa sa ngày đêm vùi dập, chết cũng chỉ là chuyện sớm tối.
Nhưng biết không có nghĩa là sửa được, bởi vậy, cho dù có rất nhiều người kêu khóc, muốn các cao thủ Đông y công bố tri thức của bản thân, sau đó tập hợp toàn bộ tri thức lại, biến thành hệ thống.
Nhưng mà, nhiều năm như vậy đã qua đi, mọi chuyện vẫn như cũ, chưa bao giờ biến đổi.
Nghĩ đến đây, mọi người lại nhìn Bắc Minh và Tống Ngọc Hà, trong lòng bỗng nhiên nảy sinh một suy nghĩ hết sức kinh khủng, sau đó sờ lên trán một chút, đều là mồ hôi lạnh!
Hề Lương có chút hoảng loạn hỏi:
-Các người, rốt cuộc muốn làm gì?
Bắc Minh ngạo nghễ nói:
-Thúc đẩy quá trình diệt vong của các người mà thôi. Trong tay Tam Thánh Thủ nắm giữ rất nhiều tinh hoa y học, thầy tôi đi khiêu chiến bọn họ, người thắng tiếp tục làm nghề y, nhưng nếu thua, từ nay về sau không được làm nghề y, không được dạy học, tất cả tri thức và chuyện về cuộc thi đấu đều phải giấu trong xương cốt!
Nghe được lời này, mọi người trong lòng phát lạnh. Chuyện đáng sợ nhất vẫn đã xảy ra. Một đám phẫn nộ trừng mắt nhìn Bắc Minh, còn có người nhìn chằm chằm Tống Ngọc Hà, ánh mắt kia như thể đang hỏi: "Sao ông lại thua kia chứ?"
Trong đôi mắt Tống Ngọc Hà cũng toàn là thống khổ, còn có rất nhiều sự không cam lòng, nhưng nhiều hơn cả vẫn là vô cùng áy náy. Rất nhiều lần Tống Ngọc Hà muốn nói lên điều gì đó, thế nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, ông thở dài, đau khổ nhắm hai mắt lại.
Đúng lúc này, Bắc Minh nhận được một cuộc gọi, bên kia điện thoại nói tiếng Hàn, nói mấy câu xong, Bắc Minh cười ha ha, cậu ta nhìn đám người Tống Ngọc Hà, Miêu Hồng, cực kì kiêu ngạo nói:
-Tam Thánh Thủ? Chẳng qua cũng chỉ là như vậy!