Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 892

Chương 892: Thứ Không Biết Xấu Hổ

schedule ~15 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 892: Thứ Không Biết Xấu Hổ

Không giao lưu, hơn nữa còn mang ánh mắt thành kiến với nhau, tự nhiên là ai cũng không nhận ra ai.

Trên đường lên núi cũng là anh đuổi tôi tôi đuổi theo anh, chạy như điên cả đường. Thế nhưng khiến những người trẻ tuổi kia hết nói nổi chính là, mấy người thoạt nhìn râu dài nhất, lớn tuổi nhất lại chạy nhanh như thỏ! Không hề chậm hơn so với bọn họ dù chỉ một chút! Cứ theo sát ở phía sau, muốn cắt đuôi cũng cắt không được.

Nói xong, chủ nhiệm Miêu khom mình hành lễ đối với Phương Chính, nói:

-Miêu Hồng, ra mắt Phương Chính trụ trì.

Cái lễ này của Miêu Hồng không giống như lễ bình thường, mà là lễ của đệ tử thời xưa. Một ánh mắt, từng cử chỉ từng động tác đều cực kì quy củ, hết sức cho Phương Chính thể diện.

Phương Chính thấy vậy, cũng rất hoảng sợ, tuổi những người tới đây đều có thể làm bà nội ông nội hắn. Hơn nữa luận về bản lĩnh, thì bản lĩnh của hắn là từ trên trời rơi xuống, không thể xem như bản lĩnh thật sự. Nhưng đám người Miêu Hồng, Tôn Anh Vĩ thì không giống thế. Bọn họ chính là bước từng bước một, dùng mồ hôi cùng nỗ lực để đổi tới. Đối lập như thế khiến Phương Chính có hơi ngượng ngùng. Cho nên, Phương Chính vội vàng nghiêng người tránh ra, lễ này hắn không muốn nhận, cũng nhận không nổi.

Phương Chính vừa tránh ra, Miêu Hồng liền ngây ngẩn cả người, nhưng sau đó liền hiểu được ý của Phương Chính, bà cười khổ nói:

-Đại sư, người giỏi làm thầy, cái lễ này ngài nhận được.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Bần tăng chỉ là hiểu sơ chút da lông, lễ của thí chủ quá nặng, bần tăng nhận không nổi. Các vị thí chủ, nếu là không có việc gì, bần tăng đi lễ Phật trước.

Nói xong Phương Chính xoay người đi luôn, tuy rằng hắn rất muốn khai chi tán diệp, truyền thụ y thuật, kiếm lấy công đức. Thế nhưng hắn cũng hiểu rất rõ một đạo lý, quá vội vàng sẽ không thể mua bán! Kinh không thể dễ truyền, nếu không đồ nhận được càng dễ, người ta sẽ càng không quý trọng. Y thuật của hắn đã vượt qua rất xa bất kì kẻ nào trên thế giới này, có bản lĩnh thật sự, hắn còn sợ không truyền ra nổi sao?

Vì thế, Phương Chính thản nhiên xoay người rời đi.

Tống Ngọc Hà thấy Phương Chính phải đi, tức thì có chút nóng nảy, thế nhưng ánh mắt của ông ta khi nhìn Phương Chính cũng không có khiêm tốn như Miêu Hồng, ngược lại còn mang theo một loại nghi hoặc, ông ta hỏi dò:

-Phương Chính trụ trì, có thể hỏi một chút hay không, y thuật cùa ngài là học từ ai? Học y bao nhiêu năm rồi, từng có kinh nghiệm lâm sàng hay chưa?

Câu hỏi này vừa được tung ra, không ít người đều nhìn chằm chằm Phương Chính, hiển nhiên nghi vấn của Tống Ngọc Hà cũng là nghi vấn của mọi người.

Lúc trước tới đây là do xem video xong rồi kích động quá, khi lên trên núi thì mọi người lại đang thi đua tốc độ với nhau, cũng không có thời gian tự hỏi. Nhưng sau khi thật sự nhìn thấy Phương Chính rồi, mọi người bỗng nhiên bình tĩnh lại. Một tiểu hòa thượng tuổi trẻ như thế, thật sự có thể thâm nhập Đông Tây y hay sao? Làm sao có thể? Cứ cho như hòa thượng này bắt đầu học từ trong bụng mẹ, mỗi ngày không ăn không uống, không ị không tiểu, ngày đêm đọc sách, cũng chưa chắc có thể xem hết toàn bộ y học kinh điển đi?

Huống chi, còn muốn hiểu rõ tất cả mọi thứ, đúc kết ra được kiến thức mới! Nghĩ như thế nào, thấy ra làm sao, cũng cảm thấy chuyện này có chút không đáng tin cậy.

Vừa nghe Tống Ngọc Hà hỏi như vậy, Hề Lương, Miêu Hồng cũng nhìn chằm chằm Phương Chính, muốn nghe một chút Phương Chính trả lời như thế nào.

Phương Chính lắc đầu, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, bần tăng không có thầy, học y còn không đến một năm.

-Ớ...

Trong nháy mắt kia, tất cả mọi người đứng ở trước mặt Phương Chính đều giống như bị sấm sét đánh vào trên người, đứng ở kia không động đậy. Học y một năm liền có thành tựu như vậy? Con mẹ nó là đang lừa gạt đúng không?

-Đại sư, tôi là thật sự muốn hỏi, nếu đại sư không muốn trả lời thì có thể không nói, cũng không cần lừa gạt chúng tôi như thế chứ?

Tống Ngọc Hà cười khổ nói.

Miêu Hồng cùng Hề Lương nhìn Phương Chính một cách nghi ngờ, thầm nghĩ: Chẳng lẽ Phương Chính cũng không có thần thánh như đã xem trên video? Chẳng lẽ bọn họ sai ngay từ ban đầu? Chẳng lẽ trước đó tất cả đều đã được sắp xếp sẵn? Chẳng lẽ phía sau Phương Chính còn có cao nhân khác?

Càng nghĩ như vậy, càng cảm thấy chân tướng hẳn là như vậy.

Cũng chỉ có như vậy, mới có thể giải thích vì sao Phương Chính trẻ tuổi như thế lại có thể nói ra những lời thâm sâu đến vậy, vì sao lại không dám nhận một lễ của Miêu Hồng. Thậm chí Phương Chính nói học y một năm, cũng có thể là nói thật.

Hề Lương cùng Miêu Hồng nghĩ đến cảnh bản thân vừa mới nãy còn chưa có hỏi cho rõ ràng đã sùng bái lung tung, lập tức đỏ mặt. Hai người có chút ngượng ngùng nhìn những người khác, những người khác thì lộ ra nụ cười hết sức trào phúng.

Phương Chính thấy vậy, trong lòng âm thầm lắc đầu, tuy rằng có thể lý giải tâm trạng của những người này, thế nhưng cái loại trào phúng này của bọn họ vẫn làm Phương Chính có chút phản cảm. Vì thế Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-Chư vị thí chủ, các người cứ tùy ý, bần tăng cáo từ.

Nói xong, Phương Chính thật sự đi mất, đầu cũng không quay lại, ngay cả bước chân cũng không hề có ý chậm đi.

-Khoan chút đã, Phương Chính trụ trì, những lời mà ngài đã nói trong phát sóng trực tiếp đó, là ai đã dạy ngài? Có thể giới thiệu cho chúng tôi một chút hay không?

Thấy Phương Chính thật sự phải đi, Tống Ngọc Hà lập tức kêu lên.

Những người khác cũng căng thẳng nhìn Phương Chính, tuy rằng Tống Ngọc Hà có danh tiếng rất lớn, nhưng người phía sau Phương Chính nhất định còn ghê gớm hơn nhiều! Nếu như được học, Tống Ngọc Hà sẽ như thế nào đây?

Phương Chính nhướng mày, thầm nghĩ: Quả nhiên, nói thật luôn không có ai tin.

Vì thế Phương Chính cũng không quay đầu lại, hắn lắc đầu, nói:

-Đó là tự bần tăng hiểu ra, ở đâu giới thiệu cho các người? Thí chủ, muốn lễ Phật thì nhân lúc còn sớm, mà muốn xuống núi cũng nên nhân lúc còn sớm.

Khi nói chuyện, Phương Chính đã vào Phật đường, quỳ gối trước Vạn Phật Đài, bắt đầu yên lặng tụng niệm kinh văn.

Nghe được Phương Chính nói như vậy, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người, đúng lúc này, bỗng nhiên có kẻ cười phụt một tiếng, nói:

-Bản lĩnh của tiều hòa thượng này ra sao thì thấy rồi đấy, nhưng giọng điệu lại không như thế, nói năng khí thế quá. Cái loại lý luận Đông y kia, ngay cả thầy của tôi cũng chưa từng nói qua. Nếu hắn có thể nói rằng sau lưng hắn không có cao nhân nào khác, Bắc Minh tôi là người đầu tiên không tin!

-Bắc Minh?

Miêu Hồng kinh ngạc hỏi.

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều nhìn sang Bắc Minh, Bắc Minh bị nhiều người nhìn như thế cũng không hề e dè chút nào, ngược lại còn ngẩng cao đầu, rất có vẻ kiêu ngạo và kích động nói:

-Không sai, tôi chính là bác sĩ Bắc Minh, thầy của tôi chính là Bắc Thanh, bậc thầy về Đông y.

Bắc Minh vừa nói ra những lời này, toàn trường ồ lên!

Hề Lương càng là hô lên đầy kinh ngạc:

-Bắc Thanh? Là cái tên Bắc Thanh đã viết biết thể Đông y, đồng thời tự nhận là bản thân sáng chế?

-Ha, tôi đang nghĩ sao tôi lại thấy cậu không vừa mắt chút nào, hóa ra chính là cái thứ không biết xấu hổ. Bắc Minh, nhanh nhanh cút đi, đất nước chúng tôi không chào đón cậu!

-Đúng thế, Bắc Minh, cậu còn có mặt mũi tới đây hay sao?

-Qủa nhiên là thầy nào trò nấy. Thầy không biết xấu hổ, học sinh cũng y như thế!

Miêu Hồng lạnh lùng nói.

Hề Lương kêu theo:

-Bắc Minh, anh kiêu ngạo cái gì chứ? Thầy của anh đúng là có chút khả năng thật, nhưng trước mặt anh chính là một trong Đông Y Tam Thánh Thủ, Tống Ngọc Hà!

Trong mọi người, chỉ có Tống Ngọc Hà là sắc mặt có chút khó coi, ông cau mày, dường nh đang suy tư điều gì.

Bị nhiều người mắng như vậy, Bắc Minh lại không hề có ý tức giận, ngược lại còn cười lạnh nói:

-Các người kích động cái gì chứ? Chẳng lẽ thầy tôi nói không đúng sao? Huống chi ở đây còn có một câu: Thắng thì làm thầy! Tống Ngọc Hà không phải là một trong Đông Y Tam Thánh Thủ của các người sao? Thế nhưng nếu như tôi nhớ không lầm, một tháng trước, Tống Ngọc Hà đã bại dưới tay thầy của tôi là Bắc Thanh. Dựa theo cách nói của đất nước các người, hắn bại, chính là thành học trò. Nếu tính theo kiểu đó, chúng tôi cũng chẳng có gì khác nhau.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay