Chương 891: Nhiều Người Quá
Phương Chính đi thêm bước nào, trái tim Hề Lương cũng khẩn trương theo bước đó, mắt thấy Phương Chính sắp biến mất phía sau cánh cửa, Hề Lương nhanh chóng nghĩ ra, la lên một tiếng nói:
-Đại sư! Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp cao, hiện giờ bên ngoài có vô số người bị bệnh nặng, không có tiền trị hoặc căn bản là trị không hết. Ngài y thuật đầy mình, chẳng lẽ không muốn vì mọi người làm chút gì hay sao? Đây chính là công đức lớn đó!
Nghe được hai chữ công đức kia, bước chân Phương Chính dừng tại chỗ trong nháy mắt!
Công đức quan trọng tới cỡ nào, phỏng chừng toàn thế giới cũng không ai rõ ràng được như Phương Chính! Có công đức, là có thể chống cự nghiệp lực, gia tăng vận may. Có công đức mới có thể rút thăm trúng thưởng được nhiều thứ tốt. Có công đức mới có cơ hội hoàn tục!
Đồng thời một câu kia của Hề Lương như một loại thức tỉnh thần thánh, khiến Phương Chính rộng mở thông suốt! Lúc trước hắn dạy Mã Qua Tử điêu khắc, Mã Qua Tử lại dạy người khác, lại kéo theo không ít người làm giàu. Mà Phương Chính, thoạt nhìn chỉ tăng thêm được chút thanh danh. Nhưng trên thực tế, Phương Chính đã đạt được một số lượng điểm công đức rất lớn ở trong đó!
Mà tài nghệ này là của hắn, phàm là người dựa vào tài nghệ này có được hạnh phúc, kiếm được tiền, thoát khỏi bần cùng, ít nhiều gì đều giúp Phương Chính có được một số công đức. Một người thì ít, nhưng quả thật có rất nhiều người! Hơn nữa, một khi trường học được thành lập lên, học viên sẽ càng nhiều, càng truyền bá được rộng rãi, công đức của Phương Chính tự nhiên cũng càng nhiều. Đây là mua bán một vốn bốn lời!
Nghĩ vậy, Phương Chính hận không thể cho bản thân một cái tát, sao hắn lại có thể ngốc như thế? Phương pháp kiếm công đức tốt như vậy lại quên mất, còn ngu si không để y thuật ở trong lòng.
Thế nhưng Phương Chính còn chưa có quay đầu lại, đã nghe Hồng Hài Nhi nói:
-Sư phụ, lại có người tới, thế nhưng người tới lần này kỳ cục lắm, có rất nhiều người lớn tuổi và người trung niên.
Phương Chính vừa nghe, tức khắc tò mò, phong cảnh Nhất Chỉ sơn không tệ, hầu như ngày nào cũng có du khách lên đây ngắm cảnh. Nhưng rốt cuộc Nhất Chỉ sơn cũng có vị trí xa xôi, đường lên núi cũng tệ hơn những khu cảnh quan lớn khác, hơn nữa do tuyết rơi khiến đường lên núi càng thêm khó khăn. Người già vốn là chân cẳng không tiện, lên núi khó càng thêm khó, hơn nữa cũng rất nguy hiểm.
Cho nên sau khi trời đổ tuyết, cơ bản là chằng có người già nào lên núi, người tới đây đều là giới trẻ ham chơi. Người trung niên cũng chỉ có một ít, bây giờ nghe được có rất nhiều người già và người trung niên đang chạy lên núi, Phương Chính cũng có chút buồn bực, đây là làm sao vậy?
Vừa quay đầu lại, Phương Chính liền ngây ngẩn cả người.
Không chỉ riêng gì Phương Chính, Hề Lương cũng trợn tròn mắt!
Chỉ thấy trong gió lạnh, một đám nam nữ trung niên, còn có cả người già nữa, đang chạy như điên đến đây, chẳng khác nào thi chạy trăm mét! Đàn ông còn đỡ, phụ nữ thì chạy đến nỗi bay luôn cả giày. Còn mấy người già càng không rảnh lo đến việc râu bị đóng băng, cũng không thèm lo nghĩ tới chuyện tuổi tác và sức khỏe, tốc độ kia, có thể nói là như bay.
Thế nhưng, điều khiến cho Hề Lương khiếp sợ chính là, quần áo của những người này rất thống nhất với nhau, đều là áo dài màu trắng! Kiểu dáng đó hắn quen lắm, đây là bác sĩ! Nhiều bác sĩ chạy tới đây như vậy! Còn có mấy người trông rất quen mắt nữa, chẳng lẽ đều là...
Không đợi Hề Lương phục hồi lại tinh thần, Phương Chính đã đi tới cửa, những người đó cũng chạy tới cửa, sau đó cả một đám đều đứng ở tại chỗ, nhìn chằm chằm về phía Phương Chính!
Trận thế kia khiến Độc Lang thiếu chút nữa phải nhảy ra hộ giá. Hồng Hài Nhi càng là lôi kéo ống quần Phương Chính nói:
-Sư phụ, rốt cuộc người đã làm gì? Nhiều bác sĩ bệnh tâm thần tới tìm người như thế?
Phương Chính vỗ luôn lên ót nó một cái, hắn chắp tay trước ngực, nói với mọi người rằng:
-A Di Đà Phật, chư vị thí chủ đừng có gấp, thời gian còn sớm lắm. Không cần dành nhau dâng hương...
Phương Chính đã đoán được điều gì, thế nhưng người ta không mở miệng, hắn cũng ngại đi tới nói luôn: Chúng tiểu nhân, bần tăng truyền y thuật cho các người! Để phá vỡ thế bế tắc chỉ có thể nói bậy vậy.
Vừa nghe Phương Chính hỏi như vậy, mọi người tức khắc phục hồi lại tinh thần, có người mở miệng nói:
-Ngài là Phương Chính trụ trì phải không?
Phương Chính chắp tay trước ngực, khẽ gật đầu nói:
-Đúng là bần tăng, thí chủ có việc gì thế?
Người đàn ông có chút kích động nói:
-Tôi đã xem qua video phát sóng trực tiếp của ngài, ngài giảng rất hay. Tôi cũng có học Đông y, có mấy thứ ngài nói tôi không hiểu cho lắm, muốn thảo luận với trụ trì một chút.
Người đàn ông mới vừa dứt câu, Phương Chính còn chưa có mở miệng.
Chợt nghe người phụ nữ ở bên cạnh cao giọng:
-Thảo luận? Tôn Anh Vĩ, chỉ với chút tài năng kia mà ông lại dám không biết xấu hổ dùng hai từ thảo luận sao? Ông làm học trò của đại sư còn chưa được nữa là!
Tôn Anh Vĩ vừa nghe, cái mặt già đỏ lên ngay lập tức! Tuy rằng hắn không phải là nhân vật tai to mặt lớn gì, nhưng cũng là giáo sư đại học Trung y, ở bệnh viện cũng là bác sĩ trưởng khoa, cũng có chút thể diện. Bị người ta nói ngay trước mặt như thế, tự nhiên là giận dữ!
Tôn Anh Vĩ bỗng nhiên quay đầu lại, cả giận nói:
-Tôn Anh Vĩ tôi chẳng ra gì, vậy bà thì sao?
Người phụ nữ mới vừa nói kia mang theo khăn quàng cổ, cũng không thấy rõ được khuôn mặt, nghe Tôn Anh Vĩ đặt câu hỏi liền tháo khăn quàng cổ xuống ngay tại chỗ, đồng thời nói:
-Ông được mấy kí mấy lạng bộ tôi không biết sao?
Khi nói chuyện, lộ ra một gương mặt kinh nghiệm sương gió phủ đầy, mang đầy vẻ uy nghiêm. Tôn Anh Vĩ vừa thấy, tức khắc hoảng sợ, kêu lên:
-Miêu chủ nhiệm?
Miêu chủ nhiệm khẽ gật đầu, nói:
-Tôn Anh Vĩ, thành tựu về mặt y thuật của Phương Chính trụ trì không phải người thường có thể so sánh được. Rút lại chút mánh lới đó của ông đi, muốn học hành thì phải dùng thành ý.
-Tiểu Miêu nói rất đúng.
Lúc này, một ông cụ ở bên cạnh lên tiếng.
Miêu Hồng sửng sốt, thầm nghĩ: Ai mà không biết xấu hổ thế chứ, lại dám kêu mình là Tiểu Miêu? Bộ thân lắm hay sao?
Miêu Hồng, Tôn Anh Vĩ còn có cả Hề Lương nữa đồng thời nhìn qua, chỉ thấy người nọ râu ria đầy mặt, trên râu toàn là sương, không thể nhìn ra đó là ai. Người nọ cũng không nói lời nào, duỗi tay chà lau một hồi ở trên mặt, sương rơi xuống hết liền lộ ra một khuôn mặt vô cùng buồn bã.
Trong nháy mắt kia, Hề Lương từ trên mặt đất trực tiếp đứng lên, kinh hô:
-Đông Y Tam Thánh Thủ Tống Ngọc Hà?!
Không chỉ có Hề Lương kêu lên, những người khác cũng đang kêu!
Những người này đều tới từ khắp nơi trên cả nước, sáng sớm trời còn chưa tỏ đã vội vã xuất phát. Bởi họ muốn mình là người đầu tiên được gặp Phương Chính, cầu được chân kinh, trong suy nghĩ của mọi người, bất luận một đại sư nào trên thế giới cũng sẽ không chạy tới trường học làm một thầy giáo dạy trăm ngàn học sinh. Mà cho dù có làm đi chăng nữa, những gì có thể truyền đạt cũng tuyệt đối hữu hạn.
Đạo lý này, cho dù là ở trong nước hay nước ngoài đều được áp dụng. Giáo sư nước ngoài hướng dẫn nghiên cứu sinh cũng là lựa chọn thật kĩ vài người, chưa ai thấy qua một giáo sư nào cầm tay chỉ việc hướng dẫn cả trăm học sinh. Nếu không, vị giáo sư kia tám phần là mệt muốn chết, vì sự nghiệp giáo dục mà hy sinh thân mình.
Ở đây càng là như thế, học trò còn phân ra trong ngoài, thân truyền còn phân Đại sư huynh Nhị sư đệ nữa kìa. Bởi vậy, mọi người đều muốn tới đây đầu tiên, ít nhất cũng muốn lưu lại một ấn tượng đầu tiên cho Phương Chính! Như vậy sau này có cạnh tranh thì mới nắm được phần thắng lớn.
Cho nên một đám sau khi gặp nhau ở dưới chân núi thì, cơ bản là một câu cũng không thèm nói, ngược lại còn giống như gà chọi, trừng mắt nhìn lẫn nhau, chẳng khác nào kẻ thù truyền kiếp vậy.
Hơn nữa trời rất lạnh, rất nhiều người đều mang theo khăn quàng cổ, còn có người bị gió lạnh thổi qua râu, lúc hít thở khiến cho trên mặt đều là sương, che mất mặt mũi, nên mới nhìn không ra đó là ai.