Chương 890: Muốn Bái Sư
Phương Chính từ xa thấy một màn như vậy, khẽ lắc đầu, cảm thán nói:
-Là thời điểm để thực hiện một đợt tư tưởng giáo dục rồi, viên đạn bọc đường chết người mà! Haizz ... Sao không thí chủ nào hối lộ bần tăng thế? Bần tăng cũng có thể đi vào khuôn khổ mà...
Lẩm ba lẩm bẩm một hồi, rốt cuộc anh chàng cũng đi ra phía sau.
Sau khi Hồng Hài Nhi thành công kéo dài thời gian, chờ đến khi đoàn du lịch lại một lần nữa quay về đây, toàn bộ hương đều đã cháy xong. Thế nhưng sau khi đoàn du lịch rời đi, đã để lại phía sau rất nhiều ánh mắt u oán!
Phương Chính đứng ở chính giữa, Cá mặn đứng bên ống quần Phương Chính, nó há miệng, nhổ ra một bãi nước bọt, trong nước bọt có lẫn cả tro hương. Cá mặn mắng:
-Đám keo kiệt khốn kiếp, ngay cả một cây hương cũng không chịu thắp, làm thổi không công lâu như thế, trong miệng ông cố nội bây giờ hôi rình rồi! Đại sư, lần này bàn tính của ngươi gõ sai nhé, mất cả chì lẫn chài nhé.
Cái mặt già của Phương Chính đỏ lên, lần này mất mặt quá lớn!
Con sóc gật đầu theo, hầm hừ nói:
-Sư phụ, sao những người này còn kiết hơn cả người thế?
-Ừ... Ừ?!
Phương Chính tức thì trợn mắt.
Con sóc nhanh chóng lấp liếm:
-Không phải, là sư phụ không kiết bằng bọn họ. Á, cũng không phải, là bọn họ không kiết bằng sư phụ... Cũng không phải, là...
-Được rồi, con đừng nói nữa, nói thêm gì nữa, vi sư sẽ muốn phạm giới.
Phương Chính bị vật nhỏ này làm cho tức giận cực kỳ.
-A, sư phụ, người phạm giới g nào?
Con sóc yếu ớt hỏi.
-Sát giới.
Phương Chính nói.
Con sóc: "..."
Tuy đã làm chuyện vô ích, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Đúng lúc đám người chuẩn bị quay về nghỉ ngơi, một tiếng kêu từ phía sau truyền đến:
-Đại sư Phương Chính, từ từ!
Phương Chính ngạc nhiên, lại có người tới? Hôm nay người tới nhiều quá, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang chạy như điên tới đây. Cậu ta vừa chạy vừa múa may cánh tay, tới khi chạy được đến trước mặt thì dưới chân bỗng nhiên trượt một cái, 'bùm' một phát quỳ gối trước mặt Phương Chính.
Phương Chính hoảng sợ, ngược lại không phải do người đàn ông quỳ xuống, mà là sợ đối phương nhìn thấy Cá mặn, hắn liếc mắt nhìn ra phía sau, chỉ thấy Cá mặn đã nằm giả chết trên mặt đất không biết từ khi nào.
Nhìn thấy thế, Phương Chính nhẹ nhàng thở ra, hắn chắp tay trước ngực, cười dịu dàng nói:
-Thí chủ, lần đầu gặp mặt không nên hành lễ lớn như thế.
Đối phương: "..."
Người tới đúng là Hề Lương, kẻ đã chạy như điên để đến được đây. Hề Lương xoa xoa đôi mắt, nhìn vị hòa thượng trước mắt, nghe đối phương nói, không hiểu vì sao trong lòng lại nổi lên một cảm giác không đáng tin.
Nhưng chính là loại cảm giác này đã khiến Hề Lương nhận ra Phương Chính, rốt cuộc Phương Chính trong video chính là một tên không đáng tin cậy chút nào.
Vì thế, Hề Lương suy nghĩ nhanh nhạy, thuận thế lạy ngay một cái, thành khẩn kêu lên:
-Đại sư, khẩn cầu ngài dạy tôi y thuật!
Vốn dĩ Phương Chính đang đùa với Hề Lương, không nghĩ tới đối phương mới kêu lên một tiếng đã khiến hắn đơ ra, dạy đối phương y thuật? Đây là tình huống như thế nào?
Hồng Hài Nhi cũng buồn bực, từng gặp người tới thắp hương bái Phật, cũng gặp người tới học tay nghề điêu khắc, nhưng học y thuật là chuyện như thế nào đây? Liền hỏi:
-Vị thí chủ này, có phải thí chủ đã hiểu nhầm cái gì phải không? Chỗ này của chúng tôi là chùa, chứ không phải bệnh viện.
Hề Lương ngẩng đầu nhìn Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi, nói:
-Không hề nhầm gì cả, bộ dạng của các người ở trong video chính là như thế này. Trừ phi trên thế giới có hai kẻ khác giống hai người như đúc, không thì tôi đã tìm đúng người rồi. Đại sư, khẩn cầu ngài nhận tôi làm đồ đệ, dạy y thuật cho tôi.
-Hơ, thí chủ thú vị thật đấy chứ, người ta đi học còn có học phí. Thí chủ thì cái gì cũng không có lại chạy tới đòi học hành, cũng thật là...
Hồng Hài Nhi cũng đã hiểu ra, lập tức lắc đầu nói.
Hề Lương sửng sốt một chút, thầm nghĩ: Hòa thượng không phải chỉ cần dập đầu bái sư là được dạy sao? Hòa thượng bắt kịp thời đại từ khi nào thế?
Thế nhưng Hề Lương lập tức phản ứng lại, nói:
-Tôi tình nguyện học có học phí, bao nhiêu cũng đồng ý.
Sau đó dùng vẻ mặt chờ đợi nhìn Phương Chính.
Nhưng mà Phương Chính cũng không có đáp lời, hắn đứng ở kia không nói một lời, tựa hồ đang suy tư điều gì.
Hề Lương thấy Phương Chính không nói lời nào, cho rằng bản thân không đủ thành ý, lập tức nói:
-Đại sư, con người tôi chịu khổ rất tốt, khổ kiểu gì cũng chịu được.
Phương Chính nghe thế mới bừng tỉnh lại, hắn nhìn Hề Lương trước mắt, thầm nghĩ: Ôi mẹ ôi, thì ra không phải đang nằm mơ. Thế nhưng thật sự có người muốn trả học phí để học mọi thứ. Đây là sắp phát tài tới nơi rồi!
"Đinh! Đừng có nằm mơ, không hề có chuyện phát tài gì cả. Tài nghệ thợ mộc mà năng lực y thuật của ngươi đều không thể dùng để kiếm lời. Cho nên, ngươi muốn nhận học phí ư? Hắc hắc..."
Phương Chính vừa nghe, tức khắc có xúc động muốn chửi má nó, trong lòng cười khổ nói: "Hệ thống à, ngươi không thể để ta mơ mộng hão huyển cho xong sao?"
Hệ thống nói: "Ngươi đoán xem?"
Phương Chính trợn mắt, đoán cái quỷ nhà mi!
Nếu không thể kiếm tiền, Phương Chính cũng hết sạch hứng thú, vì thế hắn lắc đầu nói:
-Thí chủ, vẫn là đứng lên đi. Thời gian còn sớm, bây giờ xuống núi, tắm rửa sạch sẽ, ăn một bữa cơm rồi về nhà đi thôi.
Nói xong, Phương Chính xoay người đi vào chùa, chuẩn bị tìm một nơi nào đó để khóc.
-Chờ một chút, đại sư, chờ một chút!
Nhưng mà Hề Lương cũng không hết hy vọng, lập tức đuổi theo.
Đúng lúc này, Độc Lang tiến lên một bước, thân hình to lớn, nanh sói dữ tợn, lập tức khiến Hề Lương sợ tới độ không dám tiến lên bước vào trong chùa nửa bước. Nhưng Hề Lương cũng chưa chịu bỏ cuộc, cậu ta cắn răng một cái, gân cổ kêu lên:
-Đại sư, tôi không biết ngài hiểu biết bao nhiêu về y thuật của bản thân. Nhưng điều tôi muốn nói chính là, ngài là kẻ có y thuật tốt nhất mà tôi từng biết! Ngài có thể dung hợp giữa Đông y với Tây y, tạo thành một trường phái. Một khi công bố ra ngoài, tuyệt đối có thể gây chấn động giới y học!
Phương Chính nghe vậy, nghĩ nghĩ, chấn động giới y học? Sau đó thì sao? Sau đó làm một bác sĩ nổi tiếng toàn thế giới? Thế thì đã sao? Y thuật không thể dùng để kiếm tiền, cũng có nghĩa là không thể thu phí khám chữa bệnh. Đến lúc đó một đám người tới tìm mình chữa bệnh, mình không chữa không được, mà chữa thì không sống nổi ... Chuyện này, Phương Chính nghĩ như thế nào cũng cứ thấy mệt chẳng muốn làm!
Vì thế Phương Chính âm thầm lắc đầu, tiếp tục đi ra phía sau.
Hề Lương thấy Phương Chính không phản ứng, trong lòng âm thầm tán thưởng:
-Không hổ là đại sư, không màng chuyện công danh.
Hề Lương suy nghĩ nhanh nhạy, tiếp tục nói:
-Đại sư, chùa của các người ở nơi xa xôi như vậy, mà cũng chẳng phải chùa lớn, e là không có tiền để tu sửa đúng không? Nếu ngài chịu đem y thuật ra sử dụng, dạy cũng được, cứu người cũng tốt, tuyệt đối phú khả địch quốc! Đến lúc đó, kiến tạo chùa này thành một ngôi chùa lớn nhất thế giới cũng không phải không có khả năng!
Bước chân Phương Chính hơi dừng lại một chút, nhưng rồi lại tiếp tục đi tiếp. Phú khả địch quốc? Phương Chính ngẫm lại hệ thống keo kiệt đang chình ình trên đầu mình, không bỏ nó qua một bên được thì đừng hòng làm giàu gì đó.
Hề Lương thấy Phương Chính không dao động, trong lòng lại một lần nữa cảm khái không thôi: "Không hổ là đại sư, hoàn toàn không màng danh lợi. Mình cũng ngốc quá, đại sư chính là thần nhân, nếu thật sự để ý đến những thứ ấy, còn chạy đến cái chỗ xa xôi chim không thèm ỉa này để ở sao... Ách, tuy rằng chỗ này cũng có điểm tốt. Nhưng dân cư thưa thớt quá ...
Nếu Phương Chính đã không màng danh lợi, Hề Lương không thể không thúc đẩy suy nghĩ một cách điên cuồng, thừa dịp Phương Chính còn chưa đi hẳn ra phía sau, nghĩ ra một lý do khiến Phương Chính có thể dạy cậu ta y thuật.