Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 889

Chương 889: Thổi Hương

schedule ~14 phút phút đọc visibility 5 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 889: Thổi Hương

- Đại sư, ngươi muốn làm gì?

Cá mặn hoảng sợ, đang phơi nắng đến sướng sung cả người tự nhiên bị chộp tới, đây là muốn làm gì?

Phương Chính nói:

-Đừng nói điều vô ích, mấy đứa các con, hiện tại thổi hương cho ta, ngay, lập tức!

-Ớ...

Nghe Phương Chính nói như thế, đám đệ tử đều trợn tròn mắt, thổi hương? Đây là muốn làm gì?

Phương Chính thấy mấy vật nhỏ đó còn chưa hiểu, vì thế làm gương thổi một hơi vào lư hương, không khí thổi qua, đầu hương trong nháy mắt sáng ngời hẳn lên, tốc độ cháy nhanh hơn một chút.

Phương Chính sau khi thổi xong, nghiêm trang nói:

-Gần đây kinh tế của chùa ta trì trệ, tuyết rơi dày đặc khiến khách hành hương ít đi. Hương khói không đầy đủ là không có tiền nhan đèn, không có tiền nhan đèn là không có tiền mua đồ ăn ngon, không có ăn ngon ...

-Sư phụ! Người đừng nói nữa, ngươi nói đi, rốt cuộc muốn chúng con làm như thế nào! Vì hương khói chùa ta, đạo nghĩa không thể chối từ!

Làm Phương Chính ngoài ý muốn chính là, hắn còn chưa nói xong Con sóc đã nhảy ra đầu tiên, ưỡn cái ngực nhỏ, vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt kêu lên.

Thế nhưng có thế nào Phương Chính cũng đều cảm thấy, vật nhỏ này là sợ mất khẩu phần ăn, nên mới tích cực như vậy.

Chẳng qua Phương Chính cũng mặc kệ, bất kì là vì nguyên nhân nào, chỉ cần đám đồ đệ này chịu ra sức là được. Nhìn xem Độc Lang, Khỉ, Cá mặn.

Cá mặn nói:

-Đại sư, ta cũng là đạo nghĩa không thể chối từ. Nhưng mà, cũng xem như ta lao động cho ngôi chùa này đúng không? Cái kia... Cơm chiều có thể thêm một ngụm chứ?

Phương Chính gật đầu nói:

-Làm tốt sẽ thêm!

Cá mặn quyết đoán nhảy dựng lên, vây cá múa may, nói năng hết sức khí thế:

- Tránh hết ra cho ông cố nội đây! Ai cũng đừng hòng ngăn ta lại, hương đâu! Ta muốn bắt đầu thổi!

Lúc này, Khỉ tò mò hỏi:

-Sư phụ, ngươi thổi hương chính là vì làm hương cháy nhanh hơn mà thôi. Vì sao không trực tiếp rút nó ra?

Mấy tên kia vừa nghe thế, cũng nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Có câu nói thế này, người tranh một hơi, Phật tranh một nén nhang. Thắp hương, chính là đem hương khói đưa cho các vị Bồ Tát, Phật. Con rút hương của người ta, có còn muốn làm việc không đấy? Còn về việc thổi hương, chẳng qua là giúp chuyển phát nhanh thêm thôi, dĩ nhiên không sao cả.

Mấy đứa đệ tử bỗng nhiên hiểu ra.

Phương Chính nói:

-Được rồi, đều đừng nhiều lời nữa, thừa dịp Tịnh Tâm còn có thể níu chân đoàn du lịch, mọi người nhanh chóng nỗ lực, thổi hương cho xong đi. Còn nữa, không được để người khác thấy các ngươi đang thổi hương, nếu không không cho cơm chiều! Cái khác, Cá mặn, ngươi phải chú ý một chút, không được để bị phát hiện.

Phương Chính liên tục dặn dò thúc giục.

Mấy tên đệ tử kia ở dưới hai áp lực nặng nề là cơm chiều và không có cơm ăn, lại thêm sự đốc thúc liên hồi, biểu hiện ra tính tích cực xưa nay chưa từng có. Con sóc nhảy lên lư hương, phồng má hóp bụng, liều mạng thổi vào cây hương cao cao ở trước mặt. Đừng nói cái đầu của vật nhỏ này không lớn, khoang miệng và lượng hô hấp của nó thật ra không hề nhỏ, thổi như vậy một hồi, hiệu quả thật sự không tệ. Nó tức khắc đắc ý nhìn thoáng qua mấy kẻ chung quanh, sau đó, trong chớp mắt bay sạch mọi đắc ý mới vừa rồi, biến thành trợn mắt há hốc mồm.

Chỉ thấy Độc Lang dựng người lên, ngoác to cái miệng rộng ra, thổi một cái, nước miếng mưa phùn bắn ra tứ tung, đang ở xa xa mà Con sóc cũng có cảm giác được tắm vòi sen.

Thế nhưng hiệu quả của việc này thật sự là chuẩn con mẹ nó rồi, mười mấy nén hương đều bị thổi cho đỏ bùng lên, tốc độ đốt cháy tăng rất nhanh. Có thể nói, so với việc Con sóc chỉ thổi được một cây nhanh hơn nhiều.

Con sóc thấy trong lòng uất ức lắm, nhưng cũng chưa chịu phục, thầm nghĩ: "Còn không phải là do cái đầu lớn quá, cái miệng rộng quá sao? Nếu ta có cái đầu lớn như thế, nhất định lợi hại hơn nhiều! Đúng rồi, đầu Cá mặn nhỏ lắm, nó hẳn là không bằng ta."

Nghĩ đến đây, Con sóc nhìn về phía Cá mặn, sau đó trợn tròn mắt.

Chỉ thấy cái đầu của tên Cá mặn này đúng là không lớn thật, nhưng cái miệng kia của nó lại không nhỏ chút nào! Miệng rộng há ra, hai má cứ như máy hút, hít không khí vào sau đó thổi ra đằng miệng, lập tức chẳng khác nào một cái máy quạt thổi gió vù vù, dùng mắt thường có thể thấy được, tốc độ đốt cháy của hương ở trước mặt nhanh hơn rất nhiều!

Vẻ mặt Con sóc ngập tràn chua xót, thế nhưng vẫn tự an ủi mình rằng: "Hắn là yêu quái, lợi hại hơn ta cũng rất bình thường. Tam sư đệ hẳn là không biến thái như vậy đi..."

Nghĩ được thế, Con sóc nhìn thoáng qua bốn phía, thế nhưng không thấy Khỉ đâu. Đang lúc trên đầu nó toàn là dấu chấm hỏi, cho rằng Khỉ đã từ bỏ thì...

Chỉ thấy Khỉ đã chậm rãi đi tới.

Cá mặn nhìn thấy Khỉ, cười ha hả nói:

-Khỉ nhỏ, thế nào? Thấy ông cố nội đây lợi hại không? Đám nhóc các ngươi biết sự lợi hại của ông cố nội đây rồi chứ?

Nói đến đó, Cá mặn rất là đắc ý ngẩng cao đầu.

Khỉ lạnh nhạt liếc mắt nhìn Cá mặn một cái, nói:

-Biết người thông minh và kẻ ngu ngốc khác nhau chỗ nào không?

Cá mặn sửng sốt.

Khỉ không chờ Cá mặn mở miệng, tiếp tục nói:

-Chỗ khác nhau chính là, người thông minh sẽ dùng công cụ, thứ ngu si mới dùng sức trâu bò.

Nói xong, Khỉ giơ cái tay đang giấu ở sau người ra, trong tay cầm một cây quạt!

Sau đó, Khỉ ở dưới ánh mắt trợn trừng ngạc nhiên của đám nhóc kia, múa may cái quạt to, trong phút chốc gió lớn nổi lên, toàn bộ hương đều cháy rất nhanh ...

Độc Lang, Cá mặn, Con sóc nhìn nhau, cùng mắng to:

-Vô sỉ quá!

Sau đó Cá mặn, Con sóc sôi nổi đi tìm thứ có thể quạt ra gió, Độc Lang nhìn móng vuốt bản thân, quyết đoán từ bỏ ý định dùng quạt, tiếp tục há to miệng thổi phù phù, nước miếng lại bay đầy trời...

Hồng Hài Nhi đối mặt với một đám phụ nữ đang sáng trưng cả mắt, trong lòng rất thấp thỏm.

Đặc biệt là khi đối mặt với một kẻ lưu manh tay chân rất không thành thật cứ sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, tên nhóc càng nhăn nhúm mặt mày, nghiêm trang nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, nam nữ thụ thụ bất thân.

Nếu lời này phát ra từ miệng của một đại hòa thượng hoặc là Phương Chính chẳng hạn, những người phụ nữ khác tự nhiên sẽ lui lại. Nhưng bộ dáng ngây thơ đáng yêu của Hồng Hài Nhi, cộng thêm biểu tình nghiêm trang ra vẻ người lớn đó làm nó thoạt nhìn càng thêm đáng yêu.

Đôi mắt của mấy người phụ nữ kia gần như bùng cháy tình yêu thương, vốn chưa duỗi tay, bây giờ liền sôi nổi duỗi tay ra nhéo nhéo gương mặt phấn nộn của Hồng Hài Nhi một hồi, sau đó liên tục cười khúc khích và cảm thán:

-Oa, làn da của tiểu pháp sư tốt quá nha, mềm mại quá đi.

-Chậc chậc, mềm như muốn ra nước ấy...

Còn có kẻ sờ sờ đầu Hồng Hài Nhi nữa, cười nói:

-Ai nha, đáng yêu quá, thật muốn ôm một chút quá.

Hồng Hài Nhi vừa nghe liền hoảng sợ, đám nữ lưu manh này hình như là được một tấc lại muốn tiến một thước! Nó thầm nghĩ: Đây không phải là trên Tiên giới, nếu không nó sẽ dùng thương xiên chết đám tiểu yêu tinh này.

Thế nhưng hiện tại ư, sau khi ngẫm nghĩ một hồi cũng chỉ có thể nỗ lực học theo bộ dáng của Phương Chính, mặt mày căng ra, bảo trì khoảng cách an toàn, dùng hành động thực tế cùng khí chất đường hoàng nghiêm trang nói với đám yêu tinh kia rằng, ta là một hòa thượng đứng đắn đó!

Nhưng là ngay sau đó...

Một người phụ nữ đột nhiên ngồi xổm xuống, móc ra một cây kẹo que đặt ở trước mặt Hồng Hài Nhi, cười nói:

-Tiểu pháp sư đừng nóng giận ha, cho chị ôm một cái, chị đưa cái này cho cậu được không?

Hồng Hài Nhi cười lạnh trong lòng, nói: Thật sự khinh mình là một đứa nhóc dăm tuổi ư? Một cây kẹo que liền muốn lừa gạt mình sao?

Vì thế, Hồng Hài Nhi hết sức đứng đắn đường hoàng nói:

-Ít nhất hai cây!

Ngay sau đó, đoàn du lịch bắt đầu đi xa, mà Hồng Hài Nhi đang bị một một cô gái ôm, nó ăn kẹo que muốn sướng điên cả người, còn danh dự, nghiêm túc, nam nữ thụ thụ bất thân gì gì đó, đều đã quên sạch ...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay