Chương 888: Thế Giới Thích Sự Đáng Yêu
Chờ đến khi lên xe, Trần viện trưởng đã bình tĩnh lại rất nhiều, hắn vội vàng gọi điện thoại cho một người bạn cũ đang ở xa thủ đô:
-Mễ Tùng, cậu đừng nói gì cả, mở máy tính ra, đăng nhập vào diễn đàn Nhân Tâm. Đúng rồi, chính là diễn đàn Nhân Tâm ở Cổ Lâm thị của chúng ta, cậu xem cái nội dung trong bài đăng ghim đầu trang đi. Là anh em tốt, cho cậu cơ hội, có thể nắm bắt hay không là phải xem ở cậu.
Mễ Tùng ở đầu dây bên kia có chút ngơ ngác, nhưng mà y rất hiểu Trần viện trưởng, người ta nói như vậy khẳng định là có nguyên nhân, vì vậy y lập tức mở máy tính ra, tiến vào diễn đàn Nhân Tâm, click mở bài viết kia. Thế nhưng vẫn nghi ngờ hỏi:
-Lão Trần, sao không có tí bình luận nào thế?
Trần viện trưởng sửng sốt, bình luận? Sau đó bất chợt hiểu ra, cười khổ nói:
-Bình luận? Cái này không có đâu, xem xong video, con mẹ nó còn ai có thời gian để bình luận nữa!
Nói xong, Trần viện trưởng tắt máy, nhấn chân ga xông ra ngoài, mục tiêu ư, là Hắc Hà thị, Tùng Vũ huyện, Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự!
Mễ Tùng sau khi nghe xong cũng sửng sốt một chút, nhưng chờ y xem xong video rồi thì chạy ngay ra ngoài không hề do dự, đồng thời còn gọi điện thoại ồn ào:
-Tiểu Lưu đặt giúp tôi vé máy bay, bay đến Cổ Lâm! Cái gì, ngày nào à? Càng nhanh càng tốt, càng sớm càng tốt! Không có vé máy bay thì đi tàu điện ngầm, nói tóm lại, tôi mặc kệ cậu dùng biện pháp gì, tôi phải nhanh chóng đến Cổ Lâm!
Ngành y rộng lớn đến cỡ nào? Nói lớn thì rất lớn, trên có bác sĩ thành thị, dưới có bác sĩ nông thôn, trải rộng khắp toàn cầu. Nhưng mà nói nhỏ, kỳ thật cũng rất nhỏ, mối quan hệ gắn bó chặt chẽ, anh biết tôi tôi cũng biết anh. Hai bác sĩ đều nổi danh nhưng không quen biết nhau bỗng dưng chạm mặt, rất có khả năng đều có chung một hoặc vài người bạn trong một nhóm, hay một cộng đồng nào đó. Thậm chí có khi còn là bạn cùng trường, chung một thầy học!
Có lẽ lực ảnh hưởng của diễn đàn Nhân Tâm không lớn, người xem cũng không nhiều lắm. Nhưng sau khi những người này liên tiếp truyền tin ra ngoài, toàn bộ giới y học nước nhà đều như nổ tung!
Những kẻ có thể thoát thân chạy tới Đông Bắc, trên cơ bản đều đã xuất phát. Còn những người đi không được đều nóng lòng như lửa đốt muốn thoát thân, thiếu chút nữa là cầu xin bạn bè mang một ít tư liệu về cho mình, nếu không thì ghi hình cũng tốt.
Người kém cỏi nhất cũng sẽ xem đi xem lại đoạn video kia để ôn cũ biết mới, học thêm được nhiều thứ.
Còn có người phiên dịch đoạn video kia rồi phát ra nước ngoài, khiến cho rất nhiều Đông y ở hải ngoại phải chú ý. Thế nhưng rốt cuộc nước ngoài vẫn là nước ngoài, mặc dù Phương Chính nói hết sức đơn giản dễ hiểu, nhưng người phiên dịch lại không cách nào chuyển ngữ thành đơn giản dễ hiểu như thế, làm cho bản dịch có chút ba phải, cái nào cũng được. Người nước ngoài xem mà không hiểu gì cả, hơn nữa, hiểu biết của người nước ngoài đối với Đông y vô cùng ít ỏi, cho nên trên cơ bản cũng chẳng khác nào đang nghe thiên thư.
Bởi vậy, tuy rằng trong nước thì bùng nổ ầm ầm, nhưng ở nước ngoài lại có tiếng vang rất nhỏ, ai cũng đều cho rằng người trong video căn bản không hiểu gì về y học, nói năng lộn xộn, thuần túy là loè thiên hạ.
Đối với điều này, rất nhiều vị bác sĩ trong nước đều để lộ một nụ cười vô cùng xấu xa, không hiểu ư? Được thôi, anh muốn hiểu, bọn tôi cũng chẳng vui lòng mà dạy!
Phương Chính cũng không biết bản thân đã tạo ra chấn động lớn đến cỡ nào, sau khi tiễn một đám phóng viên đi, Nhất Chỉ sơn lại khôi phục sự yên tĩnh một lần nữa. Thế nhưng, bắt đầu từ ngày hôm sau, khách hành hương lên núi càng ngày càng nhiều. Đây đều là những du khách đã xem tin tức nên tìm tới đây, họ tới từ Hắc Sơn thị, Cổ Lâm thị và thậm chí là cả Xuân Thành. Vốn dĩ mọi người không hề ôm kì vọng gì lớn đối với Nhất Chỉ sơn, dù sao núi cũng quá nhỏ, không có danh lam thắng cảnh nổi tiếng, cũng không có mỹ nhân xinh đẹp nơi núi đồi, thứ đặc biệt duy nhất trên ngọn núi này, chắc có lẽ là một ngọn núi.
Nhưng khi mọi người leo tới trên núi và được nhìn thấy khung cảnh chẳng khác nào cõi tiên kia, cả đám đều dụi mắt, không thể tin nổi! Đây quả thực chính là kỳ tích!
Nhìn ánh mắt tán thưởng của đám người kia, nhìn họ không ngừng chụp ảnh, nhìn lư hương sắp bị chật ních đến nơi, lần đầu tiên Phương Chính phát hiện, hình như lư hương nhà mình có hơi nhỏ.
-Xem ra phải mau nghĩ cách kiếm một cái lư hương thật lớn mới được, nếu không sau này người tới nhiều hơn lại không xoay xở nổi.
Phương Chính còn đang lẩm bẩm thì đã thấy một đám du khách khác tới, người dẫn đầu còn cầm theo một lá cờ nho nhỏ, đây rõ ràng là một đoàn du lịch!
Đồng thời Phương Chính cũng nhận được một cuộc gọi từ huyện trưởng Kỳ:
-Phương Chính trụ trì à, ha ha... Trời quang mây tạnh, tuyết ngừng rơi nên trong huyện đã tổ chức cho vài người bạn từ một công ty du lịch đến Nhất Chỉ sơn. Ngài không cần phải lo lắng gì cả, bọn họ sẽ không xáo trộn hoạt động của chùa, chỉ đi xem thôi. Nếu được, bọn họ sẽ đưa Nhất Chỉ sơn vào trong tuyến đường du lịch, và lượng du khách sẽ tăng vọt trong thời gian tới, ha ha...
Nghe mấy lời trước đó, Phương Chính hoảng sợ, nếu một đám người phía chính phủ tới đây còn bắt hắn phải tiếp đãi, hắn nhất định sẽ không vui trăm lần. Nhưng nghe được phía sau, bảo là không cần mình lo lắng, hắn tức thì thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Huyện trưởng này không tồi, hiểu mình!
Phương Chính nói hai ba câu với Huyện trưởng, hình như bên kia đang rất vội, cũng cúp máy ngay.
Phương Chính nhìn đoàn du lịch đang ở xa xa, lại nhìn cái lư hương nhỏ xíu đã chật cứng của nhà mình, mày nhăn lại, thầm nghĩ: "Cái này không được rồi, lư hương đầy, khách hành hương không dâng hương được. Không dâng hương, không bán được tiền nhang đèn, cái này không ổn ..."
Nghĩ đến đó, Phương Chính liếc mắt nhìn cái kẻ đang ăn không ngồi rồi ở kia là Hồng Hài Nhi, sau đó gọi Hồng Hài Nhi lại đây, nhỏ giọng nói gì đó. Hồng Hài Nhi vừa nghe, ngây ngẩn cả người, hỏi:
-Sư phụ, người ta đều hận không thể làm cho khách hàng tới mau mau, sao người còn không cho tiến vào?
Phương Chính cười nói:
-Con thì biết cái gì? Dựa theo vi sư nói mà đi làm là được.
Hồng Hài Nhi gật gật đầu đi ra ngoài, rất nhanh sau đó, đoàn khách du lịch đã bị Hồng Hài Nhi ngăn cản ở bên ngoài.
-A Di Đà Phật, chư vị thí chủ, chùa Nhất Chỉ tạm thời đang quét tước vệ sinh, không tiện tiếp khách. Chư vị có thể dạo chơi quanh núi một chút, một lát sau lại vào chùa tham quan.
Hồng Hài Nhi nói.
-Nào có cái kiểu như mấy người, tôi cực khổ lắm mới leo tới trên núi này, mấy người lại không cho bọn tôi vào chùa, đây là đạo lý gì thế?
Một người đàn ông oán giận nói.
Thế nhưng người đàn ông mới vừa nói xong, đã nghe một giọng nữ vang lên:
-Bảo anh dạo chơi một lát, cũng không phải không cho anh vào. Rống cái gì mà rống với một đứa nhỏ chứ?
-Đúng thế, người lớn thì la hét với con nít làm cái gì?
Lại một cô gái khác nhảy ra, đè ngay những lời phản bác sắp nói ra khỏi miệng của người đàn ông kia.
Sau đó, một nhóm lớn toàn là phụ nữ xông lên, vây quanh lấy Hồng Hài Nhi, cả đám như được nhìn thấy một con búp bê làm bằng thủy tinh hay một món đồ chơi mềm mại nào đó, họ tò mò hỏi:
-Cậu bé, tên cậu là gì thế?
-Cậu mấy tuổi rồi?
-Cậu xuất gia khi nào?
Một đám phụ nữ mồm năm miệng mười hỏi han liên tiếp, còn có kẻ lớn gan, muốn sờ sờ Hồng Hài Nhi, hoặc là ôm nó một cái. Nhìn đến tình cảnh này, Hồng Hài Nhi lập tức trợn tròn mắt, nó thế nhưng lại có cảm giác mình mới vừa bị chơi xỏ.
Người đàn ông kia thấy vậy, tức thì hiểu ra, ở cái thế giới nhìn mặt thích sự đáng yêu này, nếu hắn còn lải nhải thêm câu nào, tám phần là bị đánh chết. Vì thế hắn lựa chọn câm miệng, phối hợp, không hé răng nữa.
Xa xa, Phương Chính nhìn Hồng Hài Nhi thành công giữ chân đám du khách, hắn nhanh chóng gọi Độc Lang, Khỉ, Con sóc lại đây. Nhân tiện bắt luôn Cá mặn đang phơi nắng ở phía sau nữa.