Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 886

Chương 886: Hòa Thượng Này Chơi Xỏ Quá

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 886: Hòa Thượng Này Chơi Xỏ Quá

Trước kia, Hề Lương vẫn luôn cảm thấy Đông y mà mình học chính là có cũng được mà không có cũng thế, tuy rằng có thể trị bệnh, nhưng hoặc là chu kỳ trị liệu quá dài, hoặc là dùng thuốc quá dễ, hoặc là có chút bệnh tật đều không cần dùng thuốc, châm cứu, cạo gió, xông hơi là giải quyết được rồi.

Mà ở cái thời đại kinh tế thời gian như ăn cướp này, hiển nhiên nó là một thứ không được ưa chuộng mấy! Người bệnh ghét nó chậm, bệnh viện ghét nó không kiếm ra tiền, vì vậy, tình huống hiện tại của nó là thiếu bệnh nhân một cách trầm trọng! Mà kết quả chính là, không nhận được sự đồng cảm của xã hội, không có được cảm giác thành tựu, cái gì cũng đều không có, và cũng chẳng có ý nghĩa gì. Mỗi lần ngồi trước bàn làm việc, nhìn chính mình trong gương, hắn như thấy được tương lai của bản thân, cứ ngồi ở đây cả đời, vĩnh viễn không có tương lai tươi sáng.

Nhưng Phương Chính xuất hiện, dường như đã thắp lửa ngọn hải đăng cho hắn, soi rọi con đường phía trước. Nếu không thể ở lại bệnh viện, hắn quyết định sẽ đến Nhất Chỉ tự ở Nhất Chỉ sơn cầu học.

Nghĩ đến đây, Hề Lương tự nhiên cũng trở nên vô cùng thản nhiên, hắn yên tĩnh ngồi ở kia không hề nhúc nhích. Điều duy nhất hắn hối hận chính là, lúc nãy vội vội vàng quá, quên mất phát sóng trực tiếp còn có chức năng lưu lại! Nếu đã lưu lại rồi thì việc gì phải khổ thế này! Thế nhưng hiện tại hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể yên lặng cầu nguyện chờ.

Trần viện trưởng cũng có chút tò mò, rốt cuộc hòa thượng này đã nói thứ gì, lại có thể khiến Hề Lương kích động như thế? Là nói bệnh viện nhà mình không tốt, hay còn có gì khác?

Lúc này, Phương Chính uống một ngụm trà, nhìn một đám người trước mặt đang đứng run bần bật trong gió lạnh, các phóng viên bị đông lạnh đến độ phải dậm chân liên tục trên mặt đất để sưởi ấm, cười nhẹ rồi nói:

-Được rồi, bần tăng lại nói tiếp.

-Đại sư, ngài khoan cái đã, ngài nói nhiều như thế chúng tôi nghe cũng không hiểu, hay là chúng ta chuyển qua một vấn đề khác được không?

Nam phóng viên đặt vấn đề khi nãy đã sắp khóc đến nơi. Hòa thượng này nói một hơi tới hơn nửa tiếng đồng hồ.

Mà trong nửa giờ này, gió mạnh thổi vù vù, mọi người đứng bất động trong đất trời băng tuyết, phải nói là lạnh muốn sảng. Người Đông Bắc đều biết, nói mùa Đông lạnh thì cũng lạnh thật, mà nói không lạnh thì cũng không lạnh.

Nếu vẫn giữ hoạt động liên tục, chạy nhảy chơi đùa nhẹ nhẹ, thì hầu như lúc dừng lại sẽ đổ mồ hôi cả người, nóng muốn cởi đồ.

Nhưng nếu đứng một chỗ không hề nhúc nhích, cho dù có mặc dày thế nào, chân cũng sẽ càng ngày càng lạnh, cuối cùng, đôi chân kia sẽ bị đông lạnh đến phát đau, sau đó là không còn cảm giác...

Tình huống của các phóng viên trước mặt chính là như thế, đứng bất động ở kia nghe Phương Chính nói nửa tiếng đồng hồ, đầu ngón chân của cả đám đều bị đông cứng muốn tê dại cả rồi.

Nhưng mà Phương Chính lại lắc đầu nói:

-Như vậy sao được? Lúc này mới vừa bắt đầu thôi, vấn để của thí chủ bần tăng phải giải thích cho rõ ràng. Miễn cho mọi người lại nghĩ bần tăng đang lừa đảo, nói như vậy chẳng khác nào làm hỏng danh dự của bần tăng.

Nói xong, Phương Chính cũng mặc kệ người đàn ông, muốn tiếp tục giảng cho bằng được.

Lúc này, Đường Thi bỗng nhiên giơ tay kêu lên:

-Đại sư, trước tiên chúng ta khoan nói cái này đã, chúng ta nói cái khác đi. Lạnh quá, sắp chết tới nơi rồi...

Đường Thi mở to đôi mắt ngập nước nhìn Phương Chính, như thể đang nói, ngài nói tiếp tôi liền khóc.

Phương Chính nhìn Tỉnh Nghiên cùng các phóng viên khác cũng đang dùng vẻ mặt khác vọng y như thế, thầm nghĩ: Cũng tàm tạm rồi, bọn người kia chắc là chịu không nổi nữa, hẳn không còn vấn đề gì.

Vì thế Phương Chính nói:

-Thôi cũng được, kỳ thật ngôn ngữ của bần tăng cũng không nhiều nhặn gì.

Mọi người nghe vậy, mặt mày đen thui, nói như thế mà còn bảo ngôn ngữ không nhiều nhặn gì? Thế thì ra sao mới gọi là nhiều?

Phòng phát sóng trực tiếp thức thì đánh một chuỗi:

-6666, hòa thượng này được đấy, da mặt khá lắm

-Lầu trên đừng có nói bừa, không phải da mặt đại sư dày, mà căn bản là đại sư không có mang da mặt ra ngoài!

...

Tiếp theo lại có người hỏi thêm mấy vấn đề khác, Phương Chính chọn một vấn đề xong liền bắt đầu nói, nói một hơi tới mười phút. Sau đó, các phóng viên vốn dĩ đã chuẩn bị vô số vấn đề liền dứt khoát bỏ cuộc.

Hấp tấp tới đây, cuối cùng bị gió lạnh đánh bại, mọi người qua loa thu dọn đồ đạc, nhanh chóng quay về.

Cùng lúc đó, Trần viện trưởng lẳng lặng nhìn Hề Lương, Hề Lương thở dài một tiếng:

-Haizz ...

Sau đó, Hề Lương đứng dậy, lấy di động về, nói:

-Định mệnh rồi.

Nói xong, Hề Lương xoay người rời đi.

Trần viện trưởng thấy vậy, hơi hơi nhăn mày lại, nói:

-Cậu có thể giải thích một chút.

Hề Lương cười khổ nói:

-Viện trưởng, tôi cũng muốn giải thích một chút. Nhưng cái này... tôi hoàn toàn không biết nên giải thích thế nào đây. Nếu bắt buộc tôi phải nói ra, vậy thì tôi chỉ có thể nói, hòa thượng này chính là một thần y, hiểu biết của hắn về Đông y và Tây y là sâu sắc nhất trong số những người tôi từng biết. Nhưng nếu bắt tôi nói thật cụ thể, tôi đành chịu. Cho nên, tôi từ bỏ việc giải thích.

Nói xong Hề Lương kéo cửa đi ra ngoài.

Trần viện trưởng muốn giữ lại mấy lần, thế nhưng, thời điểm hắn nhìn thấy ánh sáng hy vọng trong đôi mắt thản nhiên của Hề Lương, hắn liền ngây ngẩn cả người. Hắn có một loại cảm giác, cái tên này hình như rất khát vọng rời khỏi bệnh viện! Vì thế Trần viện trưởng chưa nói cái gì, mặc cho Hề Lương đi rồi.

Tuy rằng Hề Lương đã đi rồi, nhưng Trần viện trưởng ngồi ở kia tự hỏi một hồi, cuối cùng vẫn là thở dài, đứng dậy đuổi theo. Không phải ông bị Hề Lương thuyết phục, mà ngược lại là cảm thấy chỉ vì chút sai lầm đó liền hủy đi tương lai của một đứa nhỏ, như thế có chút không hay.

Thế nhưng chờ đến khi viện trưởng đuổi tới văn phòng của Hề Lương, lại phát hiện Hề Lương đã đi rồi. Viện trưởng thấy vậy, khẽ lắc đầu, đang muốn xoay người rời đi, lại phát hiện dưới chân bàn có một tờ giấy, hình như mặt trên có viết thứ gì đó.

Viện trưởng bị ma xui quỷ khiến thế nào lại nhặt lên, ngẫu nhiên nhìn nội dung ở trên đó, ai ngờ vừa nhìn thoáng qua xong, ánh mắt hắn liền dính chặt lên trên tờ giấy!! Hơn nữa càng xem, biểu cảm càng trang trọng, càng xem càng chấn động!

Nội dung trên giấy này, vốn là một chút ghi chú Hề Lương ghi lại để chuẩn bị gây phiền toái cho Phương Chính, nhưng nội dung cũng không nhiều, chỉ có mười mấy câu nói, sau đó cậu ta bị chấn động, quên ghi chú tiếp.

Chính cái gọi là 'Người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo'. Tuy rằng chỉ có mười mấy câu nói, nhưng mười mấy câu nói này đều rất quan trọng, mỗi câu đều chỉ ra những điểm mấu chốt. Viện trưởng sau khi xem xong, chỉ cảm thấy như rẽ mây nhìn thấy mặt trời, một vài vấn đề trước kia không nghĩ ra đã có thể giải quyết dễ dàng trong nháy mắt!

Xem xong mười mấy câu nói này, Trần viện trưởng thở dài một tiếng đầy cảm thán, sau đó nghi hoặc nhìn về vị trí vốn là chỗ ngồi của Hề Lương. Y thuật của Hề Lương như thế nào hắn biết rõ, tuyệt đối không có khả năng hiểu biết sâu sắc như vậy được, như vậy, những lời này là từ đâu tới?

Trần viện trưởng tự hỏi lại các tác phẩm y học kinh điển mà hắn đã đọc qua, cũng chưa từng thấy qua người nào trình bày quan điểm sâu sắc như thế. Chẳng lẽ... Trần viện trưởng nghĩ tới những lời Hề Lương đã nói trước đó. Nghĩ đến điều ấy, Trần viện trưởng nhanh chóng chạy về văn phòng, tìm kiếm số di động của tất cả các nhân viên, rất nhanh đã tìm thấy số di động của Hề Lương, sau đó gọi tới.

Đáng tiếc, máy reo cả nửa ngày, thế nhưng không có ai bắt máy.

Lúc này tâm trạng của Hề Lương vô cùng phức tạp, có mất mác khi mất đi công việc, có hào hứng khi sắp lên núi hỏi han, thế nhưng nhiều hơn cả là sự thấp thỏm về tương lai phía trước. Hướng tới việc bản thân có được thành tựu huy hoàng sau việc học hay không, lo lắng Phương Chính có chịu dạy mình hay không...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay