Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 885

Chương 885: Phát Sóng Trực Tiếp Làm Bùng Nổ

schedule ~15 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 885: Phát Sóng Trực Tiếp Làm Bùng Nổ

Vốn dĩ mọi người cho rằng Phương Chính sẽ nói không được mấy câu, tám phần là lộ tẩy ngay tại chỗ. Ai ngờ Phương Chính vừa mở miệng được một lúc, tất cả mọi người đều phải trợn tròn mắt! Phương Chính bắt đầu giảng từ chuyện Trần Đại Niên bệnh như thế nào, vì sao hai chân không thể đi, sau đó lại bắt đầu thảo luận bệnh tình dựa trên hai góc độ Đông y và Tây y, rồi so sánh với phán đoán của bản thân để đưa ra luận chứng.

Nội dung vừa sâu sắc vừa dễ hiểu, cho dù là người ngoài ngành cũng nghe hết sức thích thú, cảm giác bản thân hình như có thể nghe hiểu được vậy, nhưng cẩn thận cân nhắc một hồi, lại phát hiện hình như cái gì cũng nghe không hiểu.

Ở trong phòng phát sóng trực tiếp có người nhịn không được phải tán thưởng nói:

-Đều nói hòa thượng có tài hùng biện, trước giờ tôi không hề tin, nhưng bây giờ tôi tin rồi. Mặc kệ là hòa thượng này có nói nhảm hay không, nói chung là tôi tin.

-Sao tôi cứ cảm thấy hắn ta là kẻ chuyên bán cao dán chó ngoài chợ thế nhỉ? Nói cũng quá mức đi ấy chứ!

-Quá mức thì quá mức, mấu chốt là tôi cảm thấy hắn nói rất có lý.

-Chính là quá có lí đi ấy chứ, tôi là người ngoài nghề cũng nghe hiểu được một ít nữa là, nên tôi cảm thấy hắn đang nói bậy đó!

...

Đám người ngoài nghề nghe được mùi ngon, bắt đầu thảo luận cực kì sung sướng.

Nhưng lúc này, những kẻ trong nghề lại là -- trợn mắt há hốc mồm!

Hề Lương là một thầy thuốc Đông y, chẳng qua ở thời buổi này, Đông y trẻ tuổi không phổ biến cho lắm. Cho nên cái phòng khám này của hắn cơ bản là không có mấy ai tới, cả ngày ngồi đờ ra trong phòng chẩn bệnh. Rảnh rỗi không có việc gì liền lấy di dộng ra xem phát sóng trực tiếp nổi lên.

Phát sóng trực tiếp của Đường Thi là cái mà hắn thích nhất, không phải vì Đường Thi phát sóng trực tiếp hay cỡ nào, mà là xem một tiểu mỹ nhân dễ thương đáng yêu luôn làm người ta thấy thích thú. Hôm nay, hắn cũng mở di động lên, lén xem phát sóng trực tiếp.

Vốn dĩ cái kiểu cà kê dông dài kia của Phương Chính khiến hắn xem mà thấy khó chịu vô cùng, thầm nghĩ: "Hòa thượng này không phải là tên lừa đảo đấy chứ? Hừ hừ, đợi lát nữa nghe cẩn thận một chút, nếu có chỗ nào không đúng, để xem mình vạch trần hắn như thế nào! Cũng dám gạt Đường Thi nhà chúng ta?"

Bởi vậy Phương Chính vừa mới mở miệng, Hề Lương đã lắng nghe thật nghiêm túc, thậm chí còn ghi chép lại nữa! Nhưng hắn vừa nghe được một chút liền trợn tròn mắt! Những gì Phương Chính nói, hắn chỉ có thể nghe hiểu được một phần, nhưng hắn có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng phần đó là chính xác tuyệt đối! Không chỉ có thế, càng quan trọng hơn nữa là có rất nhiều kỹ thuật điều trị bệnh lí, phương pháp dùng thuốc, dược tính của dược liệu được Phương Chính từ tốn phân tích hết sức độc đáo, thậm chí sau khi cẩn thận phân tích một hồi, Hề Lương như phát hiện ra được châu lục mới, bắt đầu mừng như điên!

Bởi vì những thứ này đã vừa vặn bổ sung vào rất nhiều chỗ hổng lý luận của lý thuyết Đông y! Trong Đông y có rất nhiều thứ có thể sử dụng, thậm chí còn rất hữu ích, nhưng lại không cách nào giải thích một cách rõ ràng khoa học. Mà mấy thứ này rơi vào trong miệng Phương Chính, lại kết hợp lý luận của Đông y và Tây y, bắt đầu phân tích một cách chuyên sâu, khiến người đang bế tắc được khai sáng, cảm thấy như thể đã thông suốt tất cả.

Nhưng rốt cuộc Lương Hề vẫn là học hành chưa đủ giỏi, cho nên có rất nhiều chỗ hắn nghe nhưng không hiểu, chẳng qua theo bản năng hắn biết, những thứ hắn nghe hiểu được đã rất có giá trị rồi! Còn những thứ càng sâu sắc khó hiểu hơn kia, phải nói là tuyệt đối vô giá!

Nghĩ đến đây, Hề Lương ghi chú nhanh hơn, đồng thời cầm di dộng lên gọi một cuộc điện thoại cho thầy giáo hồi đại học của hắn:

-Thầy à, con là Hề Lương đây, học sinh khóa 2009 ... Ai nha, thầy không cần nhớ con là ai đâu. Mau mau mở di động ra, xem cái phát sóng trực tiếp mà con vừa mới chuyển tiếp cho thầy đi. Ở đó có một vị hòa thượng đang giảng những thứ. ... Ách, ê? Ê ?

Cùng lúc đó, ở đầu dây điện thoại bên kia, một ông cụ gác điện thoại, có chút tức giận nói:

-Lại thêm một tên muốn lôi kéo quan hệ ...

Hề Lương nghe âm báo liên hồi bên kia, lập tức cảm thấy bực bội, tuy hắn ít khi liên hệ với thầy mình, tuy lúc đi học hắn cũng không nổi bật cho lắm. Nhưng học Đông y chỉ có mấy người như thế, vậy mà thầy còn không nhớ nổi hắn, thật quá oái ăm mà.

Nhưng điều khiến hắn tức giận nhất cũng không phải là cái này, mà là hắn đang sốt ruột lắm! Hắn có cảm giác, mỗi một câu hòa thượng này nói ra đều vô cùng quan trọng, cực kì trọng yếu, thậm chí còn có khả năng thay đổi khái niệm lý thuyết của y học hiện đại! Đồng thời, hắn cũng thấy được khả năng quật khởi của Đông y. Nhưng hắn cũng hiểu rất rõ, chỉ dựa vào chút tri thức nhỏ nhoi này của hắn, không cách nào hấp thu được những tri thức đó, và cũng không cách nào phán đoán được tính chính xác của những tri thức đó, cho nên, nhu cầu cấp bách lúc này của hắn là phải có một người tới nghe, tới phán đoán thử xem những gì Phương Chính nói có chính xác hay không, có dùng được hay không.

Cái này nếu như bị bỏ lỡ, tuyệt đối là tổn thất rất lớn!

Người hắn có thể nghĩ đến chính là thầy giáo của hắn, một vị giáo sư kì cựu của Đại học Đông y, đáng tiếc, đối phương lại dập máy của hắn. Điều này khiến hắn cực kì bất đắc dĩ, nghe những lời Phương Chính nói trong video, bản thân lại nghe cái hiểu cái không, trong lúc nhất thời có một cảm giác đau lòng khi nhìn thấy vô số bảo tàng rơi vào trong biển mà không cách nào nắm lấy được.

-Đúng rồi, viện trưởng! Viện trưởng cũng là chuyên gia Đông y!

Nghĩ được điều đó, Hề Lương không thể ngồi yên nữa, hắn cầm luôn lấy di động, mở cửa phòng ra chạy như bay! Trên đường đi gặp các bác sĩ khác chào hỏi hắn, hắn cũng không rảnh để đáp lại.

Văn phòng viện trưởng, Trần viện trưởng đang xem xét một đám tư liệu, đột nhiên cửa phòng bị gõ dồn dập, không đợi hắn mở miệng, cửa phòng đã bị mở ra. Hắn biết vị bác sĩ đang vọt vào này, nhưng không đợi hắn mở miệng, Hề Lương đã kêu lên:

-Viện trưởng, ngài nghe một chút!

Trần viện trưởng đỡ đỡ mắt kính, chau mày nhìn cái tên lỗ mãng trước mắt, đồng thời liếc mắt qua nhìn hình ảnh trên chiếc điện thoại di động mà Hề Lương đang chìa ra, đó là một hòa thượng đang ngồi ở một nơi non xanh nước biếc uống trà...

Trong nháy mắt chìa ra đó, Hề Lương liền phát hiện, phát sóng trực tiếp không có thanh âm, tức khắc ngây ngẩn cả người, nhìn nhìn lại màn hình, phát hiện Phương Chính đang uống trà, không nói chuyện. Tức thì trong lòng có một dự cảm không lành chút nào...

-Bác sĩ Hề Lương, anh muốn cho tôi nhìn cái gì? Xem một vị hòa thượng uống trà sao? Còn nữa, đây là thời gian làm việc, quy tắc của bệnh viện chúng ta chắc anh cũng biết chứ? Trong thời gian làm việc, cấm dùng bất cứ lí do gì để dùng điện thoại! Mà anh, lại đang xem video...

Sắc mặt của Trần viện trưởng có chút khó coi.

Sắc mặt Hề Lương càng khó xem hơn, vừa mới nãy đầu óc nóng lên liền vọt vào, hiện tại bình tĩnh lại, trong nháy mắt trên trán đổ mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy chết chắc rồi!

Thế nhưng ngay sau đó, Hề Lương đã phục hồi tinh thần lại, chết chắc rồi? Nếu đã chết chắc rồi, thì còn gì phải sợ? Giải thích rõ ràng còn có đường sống, giải thích không rõ ràng, kia mới thật sự là chết chắc.

Vì thế Hề Lương hít sâu một hơi nói:

-Viện trưởng, cái này không phải video, mà là một cái phát sóng trực tiếp.

Tuy Trần viện trưởng thực nghiêm túc, nhưng cũng không có ý tức giận hay nổi nóng gì cả, ngược lại còn hết sức lí trí nhìn Hề Lương, hỏi:

-Anh dám xông vào văn phòng của tôi, hẳn là có nguyên nhân. Nói ra nguyên nhân của anh đi, nếu nói hợp lý, anh có thể quay lại cương vị làm việc. Nếu nói đúng còn được thăng chức tăng lương. Nếu không thể nào nói nổi, như vậy tôi phải phê bình anh.

Hề Lương vừa nghe viện trưởng vậy mà lại cho mình cơ hội giải thích, tự nhiên thở phào nhẹ nhõm, cũng hoàn toàn bình tĩnh lại, đồng thời làm ra một quyết định nào đó. Hề Lương đưa điện thoại di động ra đặt ở trước mặt viện trưởng, nói:

-Viện trưởng, bây giờ một khi tôi nói ra những gì mà tôi muốn nói, nhất định ngài sẽ không tin, bởi vì những lời đó, nếu là tôi mười phút trước cũng không thể nào tin nối. Cho nên tôi sẽ không nói, tiếp theo cứ để ông trời quyết định số mệnh của tôi đi. Nếu hòa thượng này tiếp tục giảng, ngài liền hiểu được vì sao tôi lại kích động như vậy. Còn nếu hắn không nói, vậy, tôi lập tức dọn đồ cút ngay.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay