Chương 884: Đại Sư Bắt Đầu Giảng Bài
Chờ Phương Chính chuẩn bị xong, Đường Thi bỗng nhiên kêu lên:
-Đại sư, quên nói cho ngài biết, lần này là tôi tự mình phỏng vấn, tôi đang phát sóng trực tiếp, ha ha ...
Phương Chính vừa nghe, trên trán liền đổ mồ hôi lạnh, phát sóng trực tiếp? Hắn chưa bao giờ chơi kiểu này! Qủa thật có chút hồi hộp. May mà hắn đã có đối sách từ trước, bèn mỉm cười nói:
-A Di Đà Phật.
Câu này xem như đáp lại, ý bảo có thể bắt đầu rồi, vì thế các phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi.
-Phương Chính trụ trì, xin hỏi chuyện của Vương Đại Hữu lần đó, ngài đã đi vào như thế nào? Lúc ấy cảnh sát không có ngăn cản ngài sao?
Một phóng viên hỏi.
Phương Chính mỉm cười nói:
-Bần tăng là đi thẳng tới, quả thật cảnh sát không có ngăn cản bần tăng.
-Phương Chính trụ trì, vì sao cảnh sát không cản ngài lại? Trước đó các người đã từng thỏa thuận với nhau rồi ư ?
Phóng viên kia tiếp tục hỏi.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Bần tăng cũng không rõ lắm, có lẽ là do không thấy được đi.
Cùng lúc đó, trong Butterfly Live Room của Đường Thi bùng nổ trong nháy mắt.
-Mẹ nó, hòa thượng này nói dối không chuẩn bị trước sao? Hắn ăn mặc cả người trắng toát cực kì bắt mắt như thế, ai mà không nhìn thấy kia chứ?
-Đúng thế, đã vậy còn tự mang theo một cái bóng đèn di động nữa, cảnh sát phải mù tới cỡ nào mới không thể nhìn thấy hắn?
-Hỏi nhẹ nhẹ môt câu, hòa thượng này là ai thế? Đẹp trai he, mà khung cảnh phía sau cũng đẹp quá chừng.
-Hắn mà bạn cũng không biết sao? À, mà tôi cũng không rõ cho lắm, lầu dưới giải thích giùm nào...
-Người này là Phương Chính, trụ trì Nhất Chỉ tự ở Nhất Chỉ sơn, hòa thượng này thế mà thần kì lắm, các người lên mạng tìm kiếm các sự tích của hắn đi, có rất nhiều. Có nhiều chuyện không sao giải thích được...
Người này vừa nói thế, không ít người đều tò mò đi tìm hiểu thử. Không xem thì không biết, vừa xem liền bị dọa đến nhảy dựng cả lên, cái gì mà Nhất vĩ độ giang, sự kiện Vương Đại Hữu, khách mời điện ảnh, Lý Tuyết Anh đến thăm gì gì đó, cái gì cũng có. Trong lúc nhất thời, mọi người không thảo luận về tin tức nữa, mà bắt đầu thảo luận sôi nổi về Phương Chính, về Nhất Chỉ tự và Nhất Chỉ sơn.
...
Mà nhóm cảnh sát phá án lúc trước, khi nghe tin mở máy tính lên xem phát sóng trực tiếp đều đen mặt cả đám, bọn họ thật rất muốn nhảy ra hô to một tiếng: "Chúng tôi thật sự không có thấy được!
Thế nhưng cuối cùng nghĩ đến thủ lĩnh nhà mình trước đó đã nói dối với bên ngoài hết cả rồi, giờ mình nhảy ra vạch trần cũng không nên. Bởi thế cả đám quyết định câm miệng lại, nhưng ánh mắt nhìn Phương Chính đều mang theo vô số kì quái, bình luận cũng thành:
-Hòa thượng này thật là, rõ ràng dùng đường khác để đi vào, thế mà lại bắt chúng ta gánh tội thay.
...
Các phóng viên nghe Phương Chính nói như vậy, cả đám cũng có chút hết nói nổi, thế nhưng suy đi nghĩ lại, họ lại nhớ đến chuyện tổng chỉ huy ngầm thừa nhận cho Phương Chính đi vào.
Vì thế chuyện này cũng đã vượt qua...
Đường Thi hỏi:
-Phương Chính trụ trì, chuyện chấn động nhất trong hôn lễ ngày hôm qua, việc Trần Đại Niên đột nhiên đứng lên được, ngài có biết không?
Phương Chính gật đầu nói:
-Biết.
Đường Thi tiếp tục hỏi:
-Nghe Trần Đại Niên nói là hắn tới Nhất Chỉ sơn cầu y, là chính ngài đã trị khỏi chân cho hắn. Xin hỏi, ngài đã làm như thế nào, mà trong vòng ba ngày chữa khỏi chân cho một người đã bị què mấy năm?
Phương Chính nghĩ nghĩ, lại nói:
-Bần tăng bảo hắn gánh nước, rảnh rỗi thì mát xa hai chân cho hắn, làm châm cứu gì đó nữa. Kỳ thật cũng không có làm gì nhiều.
Nghe thấy mấy lời này, các phóng viên đều đen hết cả trán, thầm nghĩ: Hòa thượng này không tốt chút nào! Là hắn nói dối không mang theo não, hay hắn cảm thấy chúng ta không có dùng não?
Cảm giác của khán giả cũng không khác là bao, họ hò hét sôi nổi, bảo hòa thượng này không thành thật.
Các phóng viên chưa từ bỏ ý định, một phóng viên nam trong đó hỏi:
-Như vậy, ngài có thể từ trong y học giải thích bệnh tình của Trần Đại Niên cho chúng tôi nghe không?
Lời này vừa nói ra, không ít phóng viên âm thầm dựng thẳng ngón tay cái, hỏi hay lắm! Phương Chính có phải đang khoác lác hay không, cứ nói tào lao một chút, xem hắn trả lời thế nào. Trả lời chuyên nghiệp, tự nhiên không thành vấn đề. Nếu là trả lời không đúng? Hừ hừ...
Các phóng viên, một đám đều dùng vẻ mặt cười xấu xa nhìn Phương Chính, tưởng đâu nhìn thấy được thần sắc hoảng loạn trên mặt Phương Chính, nhưng mà Phương Chính chẳng những không có hoảng loạn, ngược lại còn cười!
Phương Chính không trả lời vấn đề của bọn họ, mà là quay đầu lại nói:
-Tịnh Tâm, lấy ghế dựa đem tới đây.
Hồng Hài Nhi vừa nghe, lập tức chạy tới, cầm một cái ghế dựa đặt ở sau mông Phương Chính. Phương Chính ngồi xong, Tịnh Tâm liền đứng ở bên cạnh, y hệt một đồng tử. Thầy trò ở bên nhau, sư phụ đẹp trai, đồ đệ dễ thương, lại cộng thêm khung cảnh tuyệt đẹp ở phía sau, không chỉ có các phóng viên chụp ảnh lưu niệm, mà người xem trong phòng phát sóng trực tiếp cũng bắt đầu chụp hình lưu niệm...
Có người nói:
-Cái anh trọc đầu này tuy không thành thật tí nào, nhưng tiểu đồ đệ thì dễ thương quá!
-Ừ ừ, đúng thế đấy, người thì không ra sao, nhưng lớn lên nhìn không tệ.
-Lão nương chảy nước miếng rồi...
-Đều tránh ra, để mình tôi liếm thôi...
...
Phương Chính nhìn thoáng qua Hồng Hài Nhi, sờ sờ đầu Hồng Hài Nhi nói:
-Con cũng đi lấy cái ghế gấp đi.
Hồng Hài Nhi nhìn Phương Chính, thấy trong ánh mắt bình tĩnh của Phương Chính mang theo một tia cười xấu xa. Dùng sự hiểu biết của nó với Phương Chính thì, nó biết có người sắp xui xẻo rồi!
Đúng lúc này, Tỉnh Nghiên đột nhiên giơ tay nói:
-Phương Chính trụ trì, có thể mượn ghế chứ?
Tỉnh Nghiên từng tiếp xúc với Phương Chính rất nhiều lần, tuy rằng trong lòng cô Phương Chính chính là thần tăng, nhưng tuyệt đối không phải là cao tăng! Thần tăng là hòa thượng thần kì, cao tăng thì lại là thiền tư nhập định, tâm rộng như biển! Phương Chính ở trong mắt Tỉnh Nghiên, chính là một hòa thượng thần kỳ. Tuy thần kỳ, nhưng tính cách lại giống như cậu trai nhà bên, tươi sáng như ánh mặt trời, hàm hậu nhưng cũng có chút nghịch ngợm. Mà nghịch ngợm này không hề mang ý xấu, chẳng qua là một loại đáng yêu mà thôi. Lấy hiểu biết của cô về Phương Chính, rõ ràng ghế này không phải chỉ để lấy cho vui, vì thế mới nhanh chóng xin xỏ.
Các phóng viên khác cũng không biết suy tính của Phương Chính, cả đám lo khiêng máy quay phim, giơ microphone, ống kính tele hướng về phía Phương Chính. Mắt thấy Phương Chính cứ dong dài không chịu trả lời thẳng vào vấn đề.
Phóng viên nam kia có hơi nóng nảy, hỏi:
-Phương Chính trụ trì, có thể trả lời vấn đề chưa?
Phương Chính mỉm cười nói:
-A Di Đà Phật, không vội, chờ chuẩn bị xong lại trả lời.
Phóng viên nam trợn trắng hai mắt, vừa muốn nói gì, một trận Tây Bắc gió thổi qua, phả nhẹ một chút gió lạnh, hắn liền run lập cập. Hắn nắm chặt áo khoác lông theo bản năng, thầm nghĩ: Có thể không vội sao? Trời lạnh muốn chết thế này, ai lại không nghĩ phóng vấn xong sớm một chút, về nhà sưởi ấm cho thoải mái đâu?
Cũng may, Hồng Hài Nhi nhanh như gió đã quay trở lại, Tỉnh Nghiên cũng sải bước rất mau, nên hai người về lại đây rất nhanh.
Hồng Hài Nhi cầm cái ghế dựa nhỏ của bản thân, còn mang thêm một cái ghế lớn nữa. Tỉnh Nghiên thì cầm hai cái ghế dựa đi theo ở phía sau.
Lúc này các phóng viên mới chú ý tới, cái ghế dựa với ghế gấp này, hình như có chất liệu không bình thường chút nào! Tựa hồ được chế tạo bởi Hàn Trúc vô cùng nổi tiếng ngoài kia, hơn nữa hình dạng cũng rất đẹp! Nghĩ đến giá cả của Hàn Trúc tùy thuộc vào hình dáng mà tăng lên bao nhiêu cấp số nhân, cả đám sáng bừng đôi mắt! Thầm nghĩ: "Hòa thượng này thật có tiền quá..."
Hồng Hài Nhi đặt ghế dựa xuống rồi ngoan ngoãn ngồi lên, Tỉnh Nghiên thì buông ghế dựa ra, bản thân ngồi một cái, cho nhiếp ảnh gia lão Miêu ngồi một cái. Sau đó lại đem cái ghế Hồng Hài Nhi lấy tới kia đưa cho Đường Thi. Đường Thi ban đầu còn sợ lạnh, không định ngồi, thế nhưng nghĩ nghĩ một hồi vẫn là ngồi xuống.
Phương Chính liếc mắt một cái, không nghĩ tới quan hệ giữa Tỉnh Nghiên và Đường Thi cũng không tệ lắm.
Thấy mọi người đều ngồi cả rồi, Phương Chính mới ho nhẹ hai cái, sau đó hạ giọng nói:
-Nếu mọi người đã hỏi, vậy bần tăng liền nói sơ qua một chút vậy. Kỳ thật bệnh của Trần thí chủ, mấu chốt là ở chỗ...#¥%#...