Chương 883: Phóng Viên Lũ Lượt Mà Tới
Con sóc đáng thương nhìn Phương Chính khóc nức nở nói:
- Thầy, người có thể hiểu được nỗi khổ món ngon bày trước mặt lại ăn không nổi sao?
Phương Chính:
- ...
Mấy đứa khác cũng học theo cách của Phương Chính, bắt đầu gỡ lớp bánh dính bên dưới, từng đứa ăn ngon lành. Duy nhất đáng tiếc chính là đồ này ít quá, đối với Con sóc, Hồng Hài Nhi, Cá mặn hình thể nhỏ mà nói cũng không tệ. Nhưng mà đối với Độc Lang con sói miệng rộng kia mà nói thì ném vào trong miệng liền giống như không có, chỉ có thể tội nghiệp nhìn...
Phương Chính cũng mặc kệ nó, đột nhiên cầm một cái bánh nguyên lên bỏ vào miệng bắt đầu ăn.
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ vẫn chưa nóng đều đâu.
Phương Chính cười nói:
- Nóng đều có cách ăn nóng đều, chưa nóng đều có cách ăn của chưa nóng đều. Ăn thử đi, rất có cảm giác đó.
Đám Hồng Hài Nhi tò mò, chẳng qua về mặt ăn uống Phương Chính chưa bao giờ hố bọn nó, cho nên mọi người nhao nhao đưa tay chụp một cái bánh ra, sau đó cũng không ăn mà là nhìn Phương Chính ăn thế nào.
Phương Chính trước ăn phần vỏ cứng bên ngoài, sau đó ăn phần thịt bánh mềm mềm bên trong, cuối cùng mọi người nhìn thấy phần nhân đậu vẫn chưa tan ra, còn đông thành một cục, bên trên tuy rằng không có vụn đá nhưng cũng có cảm giác cứng. Kết quả liền thấy Phương Chính giống như ăn kẹo đường, ném vào trong miệng từ từ nhai.
Mấy đứa này cũng không hỏi trực tiếp học theo.
Khi Hồng Hài Nhi ăn lớp vỏ bên ngoài đúng là giòn giòn thật đã. Lúc ăn lớp thịt mềm bên trong chỉ thấy dính dính, xốp xốp, rất thơm... Cái duy nhất không thoải mái chính là bánh nhân đậu này vừa mới từ trên bếp nướng lấy xuống, cho vào miệng nóng hổi. Nhưng mà khi nó ăn đến nhân đậu bên trong, chỉ thấy trên miệng một cơn lạnh buốt, cảm giác đó như là trời đầu hạ uống một ngụm đồ uống ướp lạnh, cảm giác đặc biệt kích thích!
Hồng Hài Nhi một ngụm bỏ viên nhân vào miệng, trong miệng hỗn hợp lạnh băng hòa với cực nóng, đồng thời bởi vì tan ra, nhân đậu bắt đầu tan từng lớp đậu ngọt lịm, vị thơm vị ngọt, nóng và lạnh trộn lại trong miệng, dệt nên hương vị quả thực để Hồng Hài Nhi mê đắm. Nhất là khi nhân đậu mới vừa tan ra, vẫn còn cái lạnh bên trong lại bị lưỡi ép thành một cục, lập tức hương thơm bốn phía.
Khỉ bên cạnh đã không nhịn được giơ ngón cái:
- Sư phụ cái này ăn ngon.
Cá mặn nói theo:
- Tuy rằng không có linh khí, hương vị này ăn một mình cũng là như thế. Nhưng mà cách ăn này hòa trộn lại quả thật đặt biệt, ăn ngon!
Con sóc nhìn đến nước miếng chảy ra, mà làm thế nào thì bụng đã quá no, thật sự không ăn nổi nữa. Con sóc ánh mắt xoay tròn, cuối cùng rơi lên người Độc Lang, sau đó nháy mắt tìm được cảm giác cân bằng...
Chỉ thấy Độc Lang ở đằng kia không ngừng hất đầu kêu lên:
- Sư phụ, dính răng rồi, lấy không ra... thứ đồ chơi này sao lại dính như vậy? Ngao ngao...
Phương Chính nhìn con cẩu đần kia thật muốn một chưởng đánh chết nó. Người ta đều ăn từ từ, có tên gia hỏa này lo lắng không yên như ra chiến trường, một ngụm nuốt cả cái bánh vào, đầu tiên là nóng đến lắc đầu, sau đó dùng sức cắn, cả cái bánh dính vào răng kẹt ở giữa, lấy không ra...
Đối với cái này Phương Chính thở dài, để Khỉ đi giúp.
Bên đây tiếp tục ăn, sau khi bánh đậu hoàn toàn nóng đều thì chính là một viên bánh vỏ cứng nóng hôi hổi, cắn vỏ bên ngoài, bên trong chính là thịt mềm bọc lấy nhân đậu tan, hương vị càng nồng đậm. Tuy rằng thiếu cảm giác sướng của nóng lạnh đan xen nhưng lại nhiều thêm hương ngũ cốc, cũng xem như ưu khuyết đều có.
Ăn xong bánh đậu Phương Chính phát hiện mấy tiểu gia hỏa kia mặc dù vẫn chưa thỏa mãn nhưng mà Con sóc đã khóc đỏ cả mắt. Nhìn vật nhỏ đáng thương này, Phương Chính cũng không nhẫn tâm tiếp tục làm nó thèm, thế là gọi một tiếng mang một bầy lên núi.
Mà Phương Chính vẫn chưa ngồi ấm mông liền bị một loạt âm thanh huyên náo bên ngoài ầm ĩ, thò đầu ra xem, chỉ thấy một đám phóng viên khiêng trường thương đoản pháo đến, Tỉnh Nghiên cũng có ở trong đó.
Tỉnh Nghiên tinh mắt, vừa nhìn đã thấy cái đầu trọc thò ra từ sau cửa, lập tức vẫy tay kêu lên:
- Phương Chính trụ trì, chào ngài, chúng tôi có thể phỏng vấn ngài một lát không?
Phương Chính tâm nói: "Cô cũng đã hô như thế tôi còn có thể rụt về lại hay sao?"
Thế là ho khan một tiếng, hít sâu một hơi, bày đủ phong phạm đại sư, chậm rãi đi ra, chắp tay nói với đám phóng viên:
- A Di Đà Phật, các vị thí chủ có chuyện gì không?
- Đại sư, chúng tôi đường xa chạy đến đương nhiên có chuyện. Thật ra thì chúng tôi sớm đã muốn tới rồi, có điều tuyết lớn phong núi, lên không được. Bây giờ chúng tôi đến rồi, ngài xem có thời gian không, mở buổi họp báo hoặc là phỏng vấn cái gì đó? À, tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Đường Thi, không phải thi thể mà là Đường Thi của Đường Thi Tống Từ.
Có một nữ phóng viên dáng người không cao kêu lên. Người phóng viên này rất đặc biệt, trên người buộc một cái máy, trên máy buộc một cái camera chĩa phía trước, còn có một cái micro đối với mình, điện thoại cũng gắn phía trên, cả tổ hợp cảm giác vô cùng có khoa học kỹ thuật, cứ giống như người máy trong phim Mỹ vậy. Trang phục như thế Phương Chính không thể không chú ý tới cô nàng.
Phương Chính hơi cúi đầu nhìn cô gái xinh xắn này, tâm nói: "Cái này thật đúng là làm khó người ta, người một mẩu mà cầm theo máy móc lớn như vậy.
Nhìn ánh mắt khát vọng của nhóm phóng viên, Phương Chính nghĩ nghĩ, mặc dù cả đời này hi vọng hoàn tục không lớn. Nhưng mà phát dương Nhất Chỉ Tự cũng không có gì không tốt, đây xem như thỏa mãn một chút tâm nguyện của Nhất Chỉ thiền sư đi.
Thế là Phương Chính gật đầu nói:
- Có thể, bất quá tự viện là nơi thanh tịnh, các vị thí chủ không bằng theo bần tăng ra ngoài đi.
Tỉnh Nghiên lập tức nói:
- Không thành vấn đề, đi thôi, ra ngoài phỏng vấn.
Nhóm phóng viên vừa nghe loạt soạt liền chạy ra ngoài chiếm địa bàn.
Phương Chính rơi lại phía sau, Tỉnh Nghiên cố ý giảm tốc độ lại gần nói:
- Chuyện của Trần Đại Niên ngài chuẩn bị giải thích thế nào? Còn có chuyện của Tôi vốn cần mặt, Vương Đại Hữu, Hạ Cát Lợi lần trước nữa. Còn có thay đổi của Nhất Chỉ Sơn này... ây da, tóm lại Nhất Chỉ Sơn này của ngài bây giờ vấn đề thật nhiều. Phóng viên không tới không hỏi cũng thôi. Lần này nếu như đến rồi chắc chắn các câu hỏi không dứt. Ngài tốt nhất nghĩ xem trả lời thế nào đi.
Phương Chính nghe vậy lập tức tê cả da đầu, hắn là không thể nói dối. Người ta nếu như hỏi tới cái này thật đúng là khó trả lời... Cơ mà Phương Chính đảo tròn mắt, đã có kế sách!
Đến bên ngoài, nhóm phóng viên giúp Phương Chính chọn một cảnh nền, chính là cầu Nại Hà, hai bên là Thiên Long trì, phía sau một chút là hai tòa lầu chuông gác trống, lại nhìn xa một chút chính là hai cây ngân hạnh đã cao hơn hai mét ở cổng Nhất Chỉ Tự, cùng với Nhất Chỉ Tự và cây bồ đề tán lá to lớn kia.
Tất cả những thứ này được phản chiếu trên mặt nước làm cho Nhất Chỉ Tự trở nên vô cùng thần bí đẹp đẽ. Vị trí của Phương Chính giống như trung tâm vũ trụ, một thân bạch y đứng đó kèm khung cảnh sau lưng phụ trợ, thật có vài phần thần vận của Phật. Nhìn đến nỗi một đám phóng viên đều mắt sáng rực, nhịn không được trước chụp thêm vài tấm ảnh, chuẩn bị trở về dùng làm màn hình nền.