Chương 882: Nướng Nướng Nướng, Nướng Khóc
Con sóc ở đó gật đầu, về phần nghe hiểu hay không, Phương Chính đa không ôm trông mong gì. Vật nhỏ này quả thực ăn quá no, Phương Chính cũng không cho nó một cái bánh nguyên, nếu như thế tên nhóc này hơn phân nửa là phải lãng phí. Thế là Phương Chính tìm một con dao nhỏ cắt ra một chút nhét vào miệng Con sóc. Con sóc nếm nếm thử thử, cuối cùng mắt sáng lên kêu:
- Ăn ngon, thật ngon!
Cao hứng một lát liền ủ rũ cụp đuôi kéo đầu nói:
- Đáng tiếc không ăn được nhiều.
Mọi người nghe vậy liền bật cười.
- Sư phụ, còn có cái gì ăn ngon không ạ?
Có vết xe đổ của Con sóc, mấy tên tham ăn khác cũng để ý, trước tiên hỏi đã, có thì giữ bụng lại. Nếu không có thì ăn nhiều hơn, không lỗ. Phương Chính cười nói:
- Ăn ngon là mới bắt đầu thôi, đi, tìm một cái chậu than nào.
Nhà Dương Hoa bây giờ quá nhiều người, trong nhà ngoài nhà đều là người, Phương Chính muốn tìm một chậu than hoặc bếp lò, chỉ cần hắn chịu nói, mọi người chắc chắn bằng lòng cho hắn một cái. Nhưng mà Phương Chính cũng không ích kỷ như vậy, thế là mang theo bánh nhân đậu ra khỏi nhà Dương Hoa chạy đến nhà Vương Hữu Quý.
Quả nhiên, vợ Vương Hữu Quý chạy đi hỗ trợ làm màn thầu gì đó rồi, Vương Hữu Quý đang ở nhà lau chùi chiếc xe máy yêu quý của hắn. Nhìn thấy xe đã được lau đến bóng loáng, Phương Chính không nhịn được cười nói:
- Vương thí chủ, xe máy này của chú một ngày lau mấy lần vậy? Chú cũng không sợ lau hỏng à?
Vương Hữu Quý nghe vậy ngẩng đầu lên thấy là Phương Chính, liền bật cười nói:
- Đây chính là bảo bối của chú nha, sao có thể lau hư được? Đúng rồi, mấy đứa sao lại chạy qua đây? Lúc này không phải nên ở nhà Dương Hoa kiếm ăn sao?
Quả nhiên người cả thôn đều hiểu tính Phương Chính, vừa mở miệng đã nói trọng điểm. Phương Chính hơi đỏ mặt, nói:
- Khụ khụ... cái đó, Dương thí chủ nhà hơi đông. Bần tăng dứt khoát gói mang đi, đúng rồi, thí chủ, nhà chú trong chậu than có lửa không?
Nói xong Phương Chính lắc lắc túi bánh nhân đậu đông lạnh trong tay. Vương Hữu Quý vừa nhìn, trong mắt liền lộ vẻ quả nhiên là thế, sau đó nói:
- Giỏi nha, mang không ít nữa? Chậu than trên giường đó, vừa bỏ thêm lõi ngô vào, đang lửa lớn đấy.
Phương Chính nghe xong vội cáo từ Vương Hữu Quý, dẫn đồ đệ vọt vào trong nhà. Quả nhiên trên giường đặt một chậu than lớn, trong chậu than lửa đỏ rực, ngoài một mét cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ trong chậu than. Phương Chính quen đường tìm thấy một cái vỉ sắt trong nhà bếp, để vỉ lên trên chậu than. Sau đó Phương Chính lấy bánh nhân đậu đông cứng ra, từng cái một sắp đều có khoảng cách lên trên vỉ để tránh cho bánh nhân đậu chảy ra dính lại.
Khỉ ngồi bên cạnh, Con sóc đứng một bên,móng vuốt gác lên chân Khỉ, duỗi cổ tò mò nhìn. Hồng Hài Nhi ngồi đối diện Phương Chính, đối với lửa nó tự nhiên đã thân thiết, sưởi ấm đến thích chí. Cá mặn thấy Vương Hữu Quý không đi vào, trong nhà cũng không có người, lập tức từ dưới đất bò lên ngồi bên cạnh chậu than hơ lửa. Kết quả vừa hơ một mùi cá muối nướng bốc lên. Mọi người vừa ngửi thấy, đừng nói chứ còn rất thơm! Cả đám dồn dập nhìn về phía Cá mặn, ánh mắt đó nhìn đến Cá mặn toàn thân run rẩy, vội giấu đi mùi hương của mình, hừ hừ nói:
- Chú ý, các ngươi là hòa thượng, không thể ăn thịt, không thể sát sinh!
Mọi người bĩu môi không hé răng, lại nhìn Phương Chính xếp bánh nhân đậu.
Độc Lang người quá lớn, trên giường không có chỗ cho nó. Thế là tên này đứng thẳng người, móng vuốt gác lên thành giường, ngẩng đầu há miệng. lưỡi thè ra ngoài, mắt trừng to như nhìn kẻ thù, nhìn chằm chằm mấy cái bánh nhân đậu ở trên. Phảng phất như nói: Đây là của ta, ai dám cướp với ta chính là kẻ thù không đổi trời chung.
Đối với cái này mọi người trực tiếp bơ đi sự tồn tại của nó. Xếp xong bánh nhân đậu, Phương Chính cũng ngồi xuống thong thả đợi. Con sóc nuốt nước miếng hỏi:
- Sư phụ, bánh nhân đậu này có ngon không ạ?
Phương Chính cười nói:
- Đương nhiên ăn ngon, thầy dẫn các con đi ăn có khi nào không ngon ư? Đây thế nhưng là một trong những món ăn thầy khi nhỏ thích ăn nhất vào mùa đông đó.
- Thầy, bánh này rốt cuộc làm thế nào vậy ạ? Sao lại ăn ngon như thế chứ, chỉ là hơi dính răng.
Độc Lang nói xong, há miệng ra, quả là trên răng dính không ít. Cả đám giờ mới hiểu ra, khó trách tên này cả một đường đi cứ luôn cuốn lưỡi, hóa ra là làm sạch răng.
Phương Chính nói:
- Cái này là trộn nếp và bột ngô theo tỉ lệ nhất định, bên trong là nhân đậu nhuyễn có đường. Sau khi làm xong trước tiên để vào lò hấp chín, sau khi hấp chín thì có thể ăn. Ăn không hết có thể để ra ngoài đông lạnh, sau khi đông lại có thể gặm ăn, cũng có thể hấp lại ăn nóng, cũng có thể giống chúng ta nướng lên ăn. Bất quá dưới tình huống bình thường, chỉ có người thích ăn bánh lạnh hoặc đói không chịu được muốn ăn gì đó mới sẽ gặm bánh cứng. Đa số thì đều là hấp chín làm món ăn phụ trên bàn cơm. Còn nướng bánh nhân đậu sao, đây giống như ăn đồ nướng, ngay cả ăn chơi cũng có một phong vị khác.
Khi Phương Chính nói, bánh nhân đậu trên vỉ sắt đã bị nướng phát ra tiếng lốp bốp, da bánh bởi vì nhiệt độ cao mà hiện lên màu vàng kim, còn càng ngày càng sáng. Bánh nhân đậu khi chảy ra là một loại mềm sáng như gạo nếp. Nhưng mà bánh đậu khi nướng thì không giống, bánh nhân đậu lúc này càng giống bên ngoài có một lớp sáp màu vàng kim, vừa sáng còn đặc biệt có xúc cảm.
Theo thời gian nướng than càng lâu, bánh nhân đậu càng ở gần hướng bếp than thỉnh thoảng xuất hiện một ít bong bóng khí, chẳng qua bọt khí này không lớn, một lát là mất. Phương Chính không ngừng lật bánh, cố gắng để bánh nhân đậu được nướng đều từng cái.
Chẳng qua bánh nhân đậu chung quy là làm từ gạo nếp, vừa chảy ra rất dính, bởi vậy mỗi lần chuyển bánh đều sẽ có một phần dính dưới vỉ sắt, thậm chí có cái đều dính một lớp xuống. Nhìn đến đây, Con sóc có hơi tiếc nói:
- Sư phụ, những cái này đều không cần nữa ạ? Thật tiếc nha...
Phương Chính cười nói:
- Cái này không lãng phí đâu, thử xem.
Nói xong, Phương Chính lấy lớp da bị nướng cứng kia xuống, nóng hổi trên tay nhưng mùi nướng than thơm nức kia lại làm mấy đứa nhóc ngửi đến phát thèm. Thật sự giống như Phương Chính nói, có cảm giác như ăn đồ nướng!
Phương Chính bẻ xuống một miếng nhỏ đặt vào vuốt Con sóc, Con sóc chỉ cảm thấy nóng đến móng vuốt không cầm được. Lại nhìn Phương Chính trực tiếp đem phần còn lại ném vào miệng, nhai phát ra từng tiếng giòn rụm, giống như không phải đang ăn bánh nhân đậu mà là ăn cuốn giòn.
Nghe tiếng giòn tan kia Con sóc vội nhét vào miệng, quả nhiên sau khi vào miệng cũng không nóng như vậy nữa, hai ba miếng nuốt xuống, chỉ thấy bánh nhân đậu này mang theo vị ngọt, trong ngọt có mùi bắp ngô thơm thơm, tiểu gia hỏa liền khóc tại chỗ.
Phương Chính ngạc nhiên:
- Tịnh Khoan, sao con lại khóc?