Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 881

Chương 881: Ngộ Tính Là Đồ Tốt

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 881: Ngộ Tính Là Đồ Tốt

Khỉ nhìn thấy Phương Chính tới vội vàng giấu màn thầu trong tay áo giống như tên trộm.

- Sớm với trễ có gì khác nhau sao?

Phương Chính nói thầm, dù sao cũng là càn quét sạch sẽ. Phương Chính cũng không có suy nghĩ khách sáo, từ nhỏ đã ăn cơm trăm nhà mà lớn lên, cũng không biết cái gì gọi là khách khí với các thôn dân này. Đương nhiên để báo đáp thì hắn cũng báo đáp không ít. Nhưng là người một nhà cần gì phải tính toán với bọn họ như vậy?

Dương Hoa cười nói:

- Các người tới sớm chút bọn ta cũng không cần lấy ra, mấy người trực tiếp ngồi xổm sau bếp ăn xong, chúng ta cũng bớt lo.

Phương Chính nghe vậy cũng cười hỏi:

- Dương thí chủ, bánh nhân đậu ở đâu nhỉ?

Dương Hoa ngây ra một lúc, sau đó cười mắng:

- Đám gia hỏa các người thật là, sau này đừng kêu hòa thượng nữa. Gọi là thổ phỉ đi, thổ phỉ xuống núi, ra lò là diệt, còn nhớ thương đồ tích trữ của bọn tôi nữa.

Phương Chính cười khan hai tiếng xem như đáp lại. Dương Hoa đưa mâm cho Dương Bình, để Dương Bình cầm vào bếp, hắn thì dẫn Phương Chính đi đến hầm.

Dương Hoa từ sau khi kiếm được tiền, việc đầu tiên chính là dỡ hầm bằng tranh ban đầu xuống, dựng lại hầm gạch ngói. Bên trong dùng tôn làm thành mấy cái thùng trữ lớn, xốc lên nắp đậy bên trên, Phương Chính liền thấy ở trong để không ít bánh nhân đậu. Dương Hoa vừa lấy ra vừa nói:

- Đây là bánh gói từ tuần trước, bây giờ đã đông cứng rồi. Các cậu trực tiếp gặm hay là bỏ vào nồi làm nóng lại?

Phương Chính nghĩ nghĩ, trong nồi còn có bánh đang nấu đây, muốn ăn bánh nóng đương nhiên là ăn bánh mới rồi. Thế là nói:

- Không cần đâu, trực tiếp gặm. Cũng không cần lấy nhiều, mấy đứa kia chắc đã sắp no rồi.

Con sóc vừa nghe còn có ăn, con mắt liền mang nước mắt, cố gắng nuốt đồ trong miệng. Nhìn Dương Hoa lấy xong bánh nhân đậu sau đó bị gọi đi lên làm việc, sau khi nhìn xung quanh không có người, khổ sở nói:

- Sư phụ, cái này không phải là sắp no mà là sắp bể bụng luôn. Màn thầu này sao lại ăn ngon như thế? Sau này chúng ta cũng hấp màn thầu ăn đi được không ạ?

Phương Chính sờ sờ cái bụng tròn lẳn của Con sóc, cười nói:

- Màn thầu này nhất định phải vừa hấp xong đem ra mới có hương vị này. Hơn nữa thỉnh thoảng ăn mới ngon, bữa nào cũng ăn nhưng cũng không bằng Tinh Mễ. Đi thôi, đi ăn bánh nhân đậu.

- Sư phụ, bánh trong tay người là bánh nhân đậu à? Sao con cảm thấy thứ này cứng ngắc vậy, không ngon như màn thầu?

Con sóc nâng bụng đi theo sau, ăn quá no nên đi hai bước liền phải nghỉ ngơi một chút, nếu không lại khó chịu không chịu nổi. Độc Lang là cái bụng không đáy, tuy rằng ăn nhiều nhưng màn thầu này nén lại cũng không bao nhiêu. Cho nên tên này còn rất sinh long hoạt hổ, khiến Con sóc đầy hâm mộ.

Hồng Hài Nhi và Cá mặn chia nhau ăn, nhìn nhiều nhưng trên thực tế cũng không nhiều. Khỉ ăn cũng không tính nhiều, cho nên bụng mấy đứa này vẫn còn có chỗ trống. Nhìn thấy Phương Chính lại cầm ra đồ ăn chưa từng thấy liền lập tức từng đứa nổi lòng tò mò sáp tới. Đến chỗ có người, nhóm động vật không tiện mở miệng, chỉ có Tịnh Tâm hỏi:

- Thầy, trong tay thầy cầm cái gì vậy? Cứng ngắc thế kia có thể ăn sao ạ?

Phương Chính cũng không nói, trực tiếp lấy ra một cái để trong miệng làm ấm, sau đó răng dùng sức cắn một cái, từ cái bánh nhân đậu cứng kia cắn xuống một lớp, chầm chậm nhai nuốt trong miệng, híp mắt, giống như vô cùng hưởng thụ.

Hồng Hài Nhi, Độc Lang, Khỉ, Cá mặn, Con sóc bọn nó càng thêm hiếu kỳ, Hồng Hài Nhi lấy một cái đưa vào miệng dùng sức cắn một cái.

Chỉ nghe rắc một tiếng, bánh nhân đậu lại bị đứa nhỏ này lanh mồm lẹ miệng cắn xuống một miếng lớn. Hồng Hài Nhi chỉ cảm thấy thứ này vào miệng lạnh buốt, vị gì cũng không có, đầu lưỡi liếm cũng không dễ chịu nhất thời nước mắt đầm đìa nhìn Phương Chính. Phương Chính cười nói:

- Dục tốc bất đạt, răng con tuy tốt, nhưng gặm bánh đậu phải chú trọng kỹ xảo. Ủ ấm rồi gặm, có một hương vị khác.

Hồng Hài Nhi liền ngậm một miếng lớn trong miệng, đợi da bánh hòa tan, nó kinh ngạc phát hiện, lớp da bánh nhân đậu này vậy mà trơn bóng, mềm mại, cắn lại rất dẻo. Cảm giác đó rất đặc biệt, đặc biệt có độ dai. Đồng thời thịt bánh mang theo mùi bắp thơm ngon, còn có một vị ngọt đặc biệt. Hồng Hài Nhi vốn đang nhíu mày liền dãn ra, chậm rãi cắn rồi ăn. Khỉ và Độc Lang thấy thế lập tức bu lại. Phương Chính cũng không keo kiệt, mỗi đứa phát một cái, bất quá Độc Lang không có tay, chỉ có thể ngậm trong miệng, sau đó dùng lưỡi liếm tới liếm lui, liếm đến mềm thì cắn tới cắn lui, ăn đến nước bọt chảy lênh láng. Phương Chính thấy thế vội đá nó qua một bên, quá mất mặt.

Khỉ quan sát cẩn thận nhất, học theo dáng vẻ Phương Chính, để bánh nhân đậu tới bên miệng, làm ấm tầng da kia sau đó dùng răng cắn một miếng. Lạnh lạnh ngọt ngọt, mang theo mùi thơm của bắp ngô, cắn vào rất dai, thịt đầy rất dễ chịu.

Càng thần kỳ chính là tuy rằng là mùa đông, mặc dù bánh nhân đậu cũng là đông lạnh, mặc dù tay cầm bánh bị lạnh đến không thể không đổi tay tới lui, nhưng mà mọi người gặm bánh đến không có thấy lạnh. Cá mặn thấy vậy ánh mắt đỏ lên, len lén kêu lên:

- Này, này.. đừng quên ta chứ!

Hồng Hài Nhi trực tiếp cầm một cái bánh nhân đậu nhét vào miệng Cá mặn. Cá mặn thành tinh, nhìn cả buổi sớm đã biết cách thức, tự nhiên là cẩn thận từng tí bỏ vào miệng, không xảy ra cái gì ngoài ý muốn.

Ngược lại thì Con sóc sờ sờ bụng, tủi thân nhìn Phương Chính, mấy lần muốn đi lấy một cái bánh đậu, cuối cùng cũng không động tay. Nhìn bọn Phương Chính ăn ngon lành, Con sóc nuốt nước miếng, nhìn nhìn Độc Lang hỏi:

- Đại sư huynh, ăn ngon không?

Độc Lang gật đầu lia lịa nói:

- Bên trong có nhân đậu đỏ đánh nhuyễn, rất thơm.

Con sóc lại đáng thương hỏi Khỉ:

- Tam sư đệ, ăn ngon không?

Khỉ gật đầu nói:

- Cảm giác rất ngon.

Con sóc lại nhìn về phía Hồng Hài Nhi và Cá mặn, hai kẻ này không đợi nó hỏi đã gật đầu. Cá mặn còn cười xấu xa:

- Hì hì, nhóc con, ta nếu là người, bể bụng cũng phải ăn một miếng. Thật quá ngon, haha... Ta ở Linh Sơn đều chưa từng ăn qua. Ái chà, quả nhiên bàn về tài nấu cơm vẫn là nhân loại giỏi nhất. Chậc chậc...

Nghe những lời này Con sóc càng thèm, cuối cùng cắn răng chạy tới cạnh Phương Chính, nói đầy tội nghiệp:

- Sư phụ, con chỉ ăn một miếng thôi có được không ạ?

Phương Chính nhìn dáng vẻ này của vật nhỏ, cười nói:

- Ăn là hưởng thụ, vượt ra khỏi phạm vi hưởng thụ thì chính là tham, tham thì phải gánh chịu hậu quả. Con chỉ nhìn thấy mỹ thực trước mắt lại không nghĩ tới mỹ thực ở phía sau, bây giờ biết sai chưa?

Con sóc nghẹn ngào nói:

- Biết rồi ạ, con sau này ăn sẽ để dành bụng cho món sau.

Phương Chính nghe vậy liền cạn lời, ngộ tính của vật nhỏ này quả thực là bằng không...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay