Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 880

Chương 880: Bắt Đầu Ăn Bắt Đầu Ă

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 880: Bắt Đầu Ăn Bắt Đầu Ă

Đi vào sân Phương Chính thấy cửa nhà Dương Hoa mở toang, khói trắng cuồn cuộn bay ra cứ như thác nước treo ngược. Có điều cái này không phải khói lửa mà là hơi nước. Đồng thời trong sân tràn ngập hương mì, còn có mùi ngọt quen thuộc, đó là mùi hấp màn thầu. Lại ngửi kỹ hơn còn có một mùi thơm đậu đỏ đánh, hẳn là mùi thơm của bánh đậu đỏ ngọt và bánh nhân đậu. Đi gần hơn, mắt Phương Chính sáng lên nói:

- Bánh đậu đỏ ngọt, đây là hấp bánh đậu, haha... tới thật đúng lúc?

Phương Chính vừa nói thì từ trong nhà vừa khéo có người đi ra, người này là đi lùi ra, trong tay khiêng một cái mâm làm bằng cao lương, bên trên xếp không biết bao nhiêu màn thầu lớn trắng nõn, thơm phức đi ra. Nhìn lại thì ra là Dương Bình em trai của Dương Hoa.

Dương Bình thấy Phương Chính, ha ha cười nói:

- Phương Chính trụ trì, tôi đã biết chỉ cần có ăn ngon cậu liền tới.

Phương Chính cũng không đỏ mặt, cười nói:

- A Di Đà Phật, đồ ngon như này sao có thể bỏ lỡ?

Lúc này một người nam khác khiên mâm cũng đi ra, chính là Dương Hoa. Dương Hoa cười nói:

- Phương Chính trụ trì, không phải nói hòa thượng giới ăn ngon hưởng lạc sao? Cậu bộ dạng tham ăn này nhưng là phạm giới rồi đó.

Phương Chính không cho là đúng nói:

- Nói trắng ra là giới dục vọng, chẳng qua bần tăng cũng không xem mình là lão tăng không dính khói lửa trần gian kia. Lần này ăn chắc chắn là không giới nổi, không nói nữa, bần tăng trước tiên thử một cái.

Đang nói Phương Chính lấy một cái màn thầu, màn thầu vào tay da trơn mềm vô cùng, còn có hơi dính. Bóp bóp vô cùng xốp mềm, còn hơn là bọt biển nữa, xúc cảm cực kỳ tốt, chỉ là màn thầu này vừa ra lò có hơi nóng, nhưng mà Phương Chính lại biết màn thầu mới ra lò này mới là ngon nhất. Nếu như để lạnh ngược lại đã bỏ mất thời gian hương vị tuyệt nhất. Thế là Phương Chính trực tiếp nhét vào miệng, mặc kệ tiếng cười của Dương Hoa và Dương Bình, một ngụm nuốt xuống, cảm thấy mềm dẻo đầy miệng, một ngụm hương thơm và ngọt ngào lan lỏa, dễ chịu cực kỳ.

Một cái màn thầu lớn như vậy, Phương Chính hai ba miếng là ăn xong. Đang muốn lấy một cái nữa lại phát hiện trước mắt nhiều thêm một đám tiểu gia hỏa. Độc Lang mở to mắt nhìn chăm chăm Phương Chính, bộ dáng hổn hển kia như đang nói:

- Thầy ăn một mình không phải là thầy tốt!

Con sóc cũng dáng vẻ tức giận, Hồng Hài Nhi thì bặm môi nói:

- Thầy, chúng con còn chưa ăn đâu.

Phương Chính cười nói:

- Chưa ăn thì đi ăn, thầy còn có thể cản mấy đứa à? Nhớ kỹ không được lãng phí.

Một đám nhóc nghe xong liền vui vẻ nhảy dựng lên, xoay người đuổi theo Dương Bình, Dương Hoa. Ở vùng nông thôn Đông Bắc, hầu như nhà nào sau khi vào đông cũng sẽ gói một đống lớn các loại bánh chẻo, màn thầu, bánh nhân đậu, bánh đậu ngọt, bánh tổ sau đó để dưới hầm, mượn tủ lạnh thiên nhiên giữ lạnh. Cứ như thế, lúc ăn cơm chỉ cần lấy ra, khi nấu cơm, để một cái lồng hấp ở trên, thế là đã hoàn thành món ngon. Cái này có dinh dưỡng hơn mì ăn liền tiện lợi gì đó nhiều. Đồng thời cái này cũng là đồ ăn vặt mà bọn nhỏ thích nhất, có thể nói là rất nhiều chỗ tốt.

Có điều một gia đình không có khả năng làm đủ màn thầu, bánh đậu vân vân cho một nhà ăn một mùa đông. Cho nên, trên cơ bản là cô dì chú bác, tâm cô lục bà, hàng xóm, hương thân hương lý, người rảnh rỗi đều gọi tới. Mọi người cùng nhau gói màn thầu. Người giúp đỡ nhiều tự nhiên trẻ con cũng theo tới, pháp bảo dỗ trẻ con đương nhiên chính là` đồ ăn ngon. Cho nên những cái màn thầu bánh ngọt này, mỗi lần ra lò tất nhiên là chiều mấy tiểu tổ tông này trước, sau đó mới có thể đưa xuống hầm đông lạnh. Đương nhiên, người lớn chắc chắn cũng phải ăn nữa.

Cứ như vậy đã hình thành một tập quán, mặc dù chủ nhà không cần mời cơm giúp đỡ, nhưng mà đồ hấp ra vẫn muốn cho mọi người cùng ăn no. Mà những cái này đều không đáng tiền, coi như khi không hỗ trợ, không giàu có, mọi người cũng sẽ không tính toán mấy cái này. Đều vui lòng chia ra đổi lại tiếng cười vui vẻ.

Vì vậy hoạt động hấp màn thầu gói bánh chẻo gì đó đối với người nông thôn mà nói thì giống như ăn tết vậy. Một đám người tụ tập vui vẻ hòa thuận, con nít chơi đùa, người lớn cười nói, nhất thời mùa đông giá rét cũng không lạnh nữa.

Phương Chính có đôi khi thậm chí hoài nghi, tập tục này có phải là bởi vì mùa đông quá lạnh, không có chỗ chơi, quá tịch mịch, từng người ở nhà ngột ngạt khó chịu mới tạo ra không.

Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ mà thôi, hấp màn thầu, hấp bánh nhân đậu bánh tổ gì đó, ở Đông Bắc không chỉ là đại diện cho ăn, cũng không chỉ đại diện cho rất nhiều người tụ lại vui chơi, còn là đại biểu cho hy vọng và chúc phúc không ngừng phát triển. Đây cũng là một loại tụ họp đặc sắc của Đông Bắc, xem như món khai vị trước khi ăn tết.

Mặc kệ mấy đứa đệ tử, Phương Chính đi vào nhà, quả nhiên hai bên trong phòng trái phải, trên giường dưới đất đều bày bàn tròn lớn, một đám người vây xung quanh, nhào bột mì thì nhào bột mì, làm màn thầu thì làm màn thầu, làm bánh đậu thì làm bánh đậu. Từng người hòa thuận vui vẻ trò chuyện. Nhìn thấy Phương Chính, ai nấy vẫy vẫy tay trắng toát, cười hàm răng trắng sáng chào hỏi.

Phương Chính thì hoàn lễ từng người, sau đó vọt vào sau bếp.

Sau bếp, Đỗ Mai và mấy người nữ khác cũng đang bận rộn, mỗi người lo liệu một cái bếp, trên bếp là một cái nồi hấp cao bảy tám tầng, khói trắng hầm hập kia chính là từ đây bay ra. Bởi vì khói quá nồng đậm, Phương Chính cũng không nhìn rõ ai là ai.

Bất quá cái này đã không còn quan trọng nữa, ánh mắt Phương Chính đã rơi vào một trong hai cái mâm còn chưa kịp đem ra đang để ở trên bàn chân cao. Cái mâm bên cạnh dĩ nhiên là màn thầu, nhưng cái mâm này lại không quá giống. Bên trên là từng cái từng cái bánh nhỏ màu vàng kim, nhìn giống như trứng gà dựng đứng lên, rất là đẹp.

Lúc này Đỗ Mai nhìn thấy Phương Chính:

- Đừng nhìn nữa, còn chưa chín đâu.

Phương Chính liền thở dài. Đỗ Mai cười nói:

- Vừa ra là đã hết rồi, nhưng ở dưới hầm còn bánh nhân đậu đông lạnh, cậu muốn ăn không?

Phương Chính vừa nghe lập tức nói:

- Ăn nha! Đương nhiên phải ăn!

Nói xong Phương Chính liền chạy ra ngoài, kết quả liền thấy Dương Bình và Dương Hoa đứng ở đó, vẻ mặt chết lặng nhìn hắn. Phương Chính kinh ngạc:

- Hai vị thí chủ làm sao vậy?

Dương Hoa cười khổ nói:

- Phương Chính trụ trì, động vật trên núi các cậu đều là quỷ chết đói đầu thai à? Làm sao mà đều có thể ăn khỏe như vậy? Con vật béo nhỏ nhất kia cũng đã ăn hai cái, con sói kia một mình ăn hết nửa mâm màn thầu, còn con khỉ kia cũng là cái thùng cơm. Tịnh Tâm thì khỏi phải nói, tên nhóc này ăn mười cái, lại còn ồn ào muốn nữa... Cậu nói xem sao mấy người không đến sớm một chút chứ?

Phương Chính liếc nhìn, Con sóc ăn đến quai hàm phình to, gia hỏa này còn có ý muốn dùng miệng đóng gói mang đi. Độc Lang ăn đến mắc nghẹn, Hồng Hài Nhi tuy rằng đang ăn nhưng thỉnh thoảng xé xuống một miếng ném vào cái miệng đang há to của Cá mặn nằm trên đất ở sau lưng.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay