Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 879

Chương 879: Xuống Núi Càn Quét

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 879: Xuống Núi Càn Quét

Con sóc nghe vậy lập tức giơ móng vuốt đáng yêu nói:

- Vậy chúng ta dọn đi phương Nam đi?

Phương Chính:

- ...

Ầm ĩ cả một đêm, Phương Chính đuổi mấy gia hỏa xuống dưới, tự mình cũng đi xuống. Vốn muốn trốn một chút nhàn hạ giả vờ cao lãnh, kết quả cứ thế bị mấy đứa đệ tử này quấy rối. Hắn trở về thiền phòng tâm sự với Nhất Chỉ thiền sư một hồi sau đó ngã người ngủ.

Một đêm bình an trôi qua, ngày hôm sau, sáng sớm Phương Chính đẩy cửa phòng ra nhìn bầu trời âm u. Gió Bắc vừa thổi, cả trời đầy hoa tuyết, cũng không biết là tuyết đã rơi hay chưa có tuyết. Trước Tiểu Tuyết, gió Tây Bắc tuy rằng mãnh liệt nhưng rất ít khi thổi liên tục. Nhưng qua Tiểu Tuyết, gió Tây Bắc kia chính là chuyện thường như cơm bữa, cuồng phong kêu gào, mây đen cuồn cuộn, tuyết lớn vần vũ đầy trời nhìn cũng có một phần phong thái đặc biệt. Phương Chính siết lại cổ áo, gọi Khỉ một tiếng, đi ra ngoài gõ chuông đánh trống.

Bởi vì trời đầy mây nên không nhìn thấy mặt trời mọc lúc nào, dù sao trời vẫn cứ mù mịt như vậy. Về phần thôn dân dưới núi cùng với mọi người ở ngoại ô huyện Tùng Vũ sớm đã quen nghe tiếng chuông tiếng trống thức dậy. Còn đám gà trống nghĩ thế nào thì có vẻ như cũng không ai suy nghĩ vấn đề này...

Nhìn xa xa, trên Nhất Chỉ Sơn là một mảng bạc trắng, trên cây, trên lá Hàn Trúc, trên nóc nhà, trên bờ tường đều là màu trắng. Sau đó một luồng khói bếp lượn lờ dâng lên, đỉnh núi vốn lạnh vắng cũng có vài phần sinh khí.

Lúc ăn cơm, Hồng Hài Nhi móc ra điện thoại kêu lên:

- Sư phụ, tin tức hôm qua. Mau xem, Trần thí chủ một nhà bọn họ đều lên tin địa phương này. Trần thí chủ còn nói cảm ơn người nữa.. con cảm thấy tự viện chúng ta lại sắp nổi tiếng rồi. Đáng tiếc, đường núi rách nát này quá khó đi, tuyết lớn đổ xuống người căn bản không lên được.

Nói tới đây Hồng Hài Nhi lắc đầu than thở.

Phương Chính ngược lại thấy không sao cả, hắn sớm đã nghĩ thoáng ra, công đức nhiều như vậy, hắn đời này là không diễn nữa. Đã không có hy vọng hoàn tục, vậy coi như làm hòa thượng ngày nào, gõ mõ ngày ấy thôi. Thế là cười nói:

- Cái này cũng là chuyện không có cách nào, đầu xuân thì tốt rồi.

Hồng Hài Nhi nghĩ nghĩ cũng thấy có lý, thế là bỏ điện thoại vội đi ăn cơm. Ăn sáng xong Phương Chính liền nhận được điện thoại của Dương Hoa.

- Phương Chính trụ trì, trời lạnh rồi, hấp màn thầu, bánh nhân đậu, xuống núi ăn không?

Bên Dương Hoa loạn cào cào, dường như có rất nhiều người, không thể không gân cổ kêu lên.

Một tiếng hô này, Nhất Chỉ Sơn vốn đang yên tĩnh, bàn cơm bên cạnh nháy mắt trở nên càng yên tĩnh hơn. Mấy ánh mắt phảng phất toát ra ngôi sao nhìn chòng chọc Phương Chính. Phương Chính nhìn những ánh mắt đầy khao khát này có thể nói không sao? Thế là cười nói:

- Được rồi, bần tăng một lát sẽ xuống, haha...

Nghe Phương Chính nói như vậy, Con sóc là đứa đầu tiên nhảy lên:

- Yay! Không ăn nữa, con muốn xuống núi ăn bánh đậu!

Độc Lang kêu lên:

- Con muốn xuống núi ăn màn thầu, muốn ăn mười cái!

Hồng Hài Nhi cười hì hì:

- Cuối cùng có thể ăn đồ hương vị khác rồi.

Cá mặn há mồm nói:

- Đại sư, ta muốn xin gia nhập đội ngũ ăn hàng!

Phương Chính vung tay:

- Chuẩn tấu! Tịnh Tâm, con phụ trách mang theo Cá mặn, nhớ kỹ ngươi là cá ướp muối, đừng bị người ta phát hiện.

Cá mặn kêu lên:

- Yên tâm đi, chắc chắn không ai có thể phát hiện. Tin chắc ta!

Kết quả là Hồng Hài Nhi, Khỉ, Độc Lang, Con sóc, Cá mặn dùng tốc độ nhanh nhất từ trước tới giờ càn quét đồ ăn trên bàn, sau đó từng đứa vô cùng chủ động dọn bàn, thành thạo dọn dẹp bàn sạch bóng, ngay cả nhà bếp cũng được lau sạch không một hạt bụi. Sau đó xếp thành hàng đứng trước mặt Phương Chính, mở to mắt trông mong nhìn Phương Chính. Phương Chính cũng không dông dài, vung tay lên:

- Xuất phát!

- Xông lên, đại đội ăn hàng xuống núi!

Con sóc cưỡi trên đầu Độc Lang, ngao ngao kêu lên rồi xông xuống dưới.

Hồng Hài Nhi kéo đuôi Cá mặn, nhanh như chớp chạy theo, Cá mặn ở trên đất kêu gào:

- Đại sư để ngươi chăm sóc ta, không phải kéo ta! Đại sư, ngài có quản thằng nhóc hư đốn này không? Chết người à nha? Không đúng, chết cá đó! Cũng không đúng... chết cá muối đó? Vẫn không đúng, chết cá chép nha...

Coong!

Cá mặn vẫn chưa nói xong đã bị một cục đá trên đất đụng vào đầu, ngao ngao kêu đau. Đáng tiếc Hồng Hài Nhi căn bản không có ý quan tâm nó, Cá mặn giãy dụa mấy lần phát hiện giãy không thoát. Phương Chính cũng không có ý quản, cuối cùng gia hỏa này dùng vây cá chống cằm, nằm trên đất mặc cho Hồng Hài Nhi kéo lấy chạy.

Khỉ ngược lại không đi lên mà là theo sau Phương Chính, bộ dáng ta đây là tăng nhân. Đối với cái này Phương Chính vẫn vô cùng hài lòng, Khỉ này tuy rằng trong xương cốt vẫn hiếu động hoạt bát nhưng giả dạng vẫn rất ra dáng...

Phương Chính dẫn theo một đám đệ tử xuống núi đi vào thôn liền thấy một người tuyết lớn chất ở kia. Phương Chính vừa đi ngang qua, bên trong người tuyết chợt truyền đến tiếng hô:

- Phương Chính ca ca, có biết em là ai không? Anh biết em ở đâu không?

Phương Chính nghe tiếng la to của Manh Manh liền vui vẻ. Tuy rằng thôn Nhất Chỉ càng ngày càng náo nhiệt, người ra ngoài cũng trở về, người trẻ tuổi nhiều, trẻ con cũng đông. Nhưng mà giọng nói quen thuộc hơi ngọng này Phương Chính sao có thể không biết, cười nói:

- Manh Manh, lần sau khi để người đoán thì phải đổi giọng.

- Hở... cái này liền đoán được à? Vậy anh đoán xem em đang ở đâu?

Manh Manh chưa từ bỏ kêu lên.

Phương Chính lắc lắc đầu, đây đều là những trò hắn đã từng chơi, vật nhỏ này còn lấy ra thử thách hắn? Phương Chính vòng qua người tuyết, quả nhiên phía sau người tuyết có một cái cửa nhỏ dùng giấy cứng che lại, mở ra nhìn chỉ thấy một đôi mắt đen nhánh to tròn lộ ra, chính là Manh Manh mặc áo lông màu đỏ, nhìn giống như viên thịt nhỏ.

Phương Chính ôm nhóc con ra, Manh Manh lập tức chu miệng:

- Mọi người làm sao đều có thể tìm ra người ta nha...

Phương Chính cười lớn:

- Lần này là đoán, lần sau, lần sau em trốn ở đây, anh chắc chắn không tìm ra.

Manh Manh hỏi:

- Thật sao?

Phương Chính gật đầu.

Manh Manh cười hớn hở, lúc này Con sóc đưa cho Manh Manh một quả hạt dẻ, tiểu gia hỏa cười càng vui vẻ hơn. Bất quá Manh Manh rất nhanh liền đẩy Phương Chính ra, bò lên lưng Độc Lang, Khỉ vội vàng đỡ lấy, sau đó Độc Lang kêu một tiếng, cõng Manh Manh và Con sóc chạy đi. Khỉ thì đi theo tránh cho Manh Manh té xuống. Hồng Hài Nhi lại kéo theo Cá mặn đuổi theo, xa xa nhìn lại giống như Sơn Đại Vương nho nhỏ kéo theo Lang Nha Bổng hình cá ướp muối, còn có khí thế vài phần.

Phương Chính cười cười đi theo, đi không bao xa, Phương Chính liền nghe tiếng ồn ào phía trước truyền tới, lại là một đám trẻ con, cũng không biết là con nhà ai, chí chóe tụm lại với nhau tò mò nhìn Manh Manh cưỡi Độc Lang. Mấy đứa nhao nhao muốn thử nhưng lại vô cùng sợ Độc Lang không dám đi lên. Manh Manh thì ngẩng đầu như nữ vương, khá là đắc ý.

Mấy đứa trẻ này Phương Chính đương nhiên không bận tâm, bởi vì hắn đã nghe được mùi thơm từ nhà Dương Hoa bay ra.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay