Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 877

Chương 877: Cũng Nhớ Cha Mẹ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 877: Cũng Nhớ Cha Mẹ

Hôm nay, hai người đều không xem TV mà đi vào phòng ngủ lấy album ảnh gia đình ra, mở trang đầu tiên là một tấm ảnh cũ đã ố vàng. Trên ảnh, một bé gái nhỏ xíu đang bò trên đất, đôi mắt tràn đầy tò mò với thế giới này, cười rất vui vẻ. Lật từng trang từng trang sau, hai vợ chồng vừa bắt đầu còn nói còn cười, nhưng nhìn con gái càng ngày càng lớn, tâm tình lại càng ngày càng nặng trĩu, lời nói cũng ít đi. Đến cuối cùng hai người đều im lặng. Rốt cuộc Tất Như Tâm nhào vào lòng Trần Đại Niên khóc.

Trần Đại Niên nói:

- Được rồi đừng khóc nữa. Trước kia là bà khuyên tôi, nói con gái lớn rồi phải lập gia đình. Bây giờ con gái đã gả cho người ta rồi, bà làm sao còn có thể khóc nhè hơn cả tôi vậy?

Tất Như Tâm nói:

- Người cũng đã gả đi, tôi còn không thể khóc một lát à?

- Được được được, bà khóc, bà khóc đi...

Trần Đại Niên vỗ vỗ lưng Tất Như Tâm, mắt cũng đỏ.

Đúng lúc này ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân, tiếng động quen thuộc đó hai người không mở cửa xem cũng biết, kia là con gái cưng trở về. Quả nhiên, sau đó cửa phòng mở ra, Trần Oanh Oanh đi vào. Hai người đồng thanh hỏi:

- Sao con lại trở về?

Trần Oanh Oanh cười nói:

- Con đã biết hai người trốn trong phòng khóc thầm mà, thế nào? Luyến tiếc con rồi chứ gì?

Tất Như Tâm hỏi:

- Đừng lảng đi, nói, con có phải đào hôn hay không?

Trần Oanh Oanh cười:

- Gả cũng đã gả, giấy kết hôn cũng lĩnh, hôn lễ cũng làm xong, con đào cái gì? Con là tới xem ba mẹ hai người già mà như con nít, ngoài ra nói cho ba mẹ một tin. Ai da, mẹ, sao mẹ còn khóc nữa?

Tất Như Tâm nói:

- Mẹ khóc thì sao? Mẹ nhìn con từ bé tới lớn, nhìn con học cười học lật người, học bò học đi, kêu ba mẹ... Con nói thời gian sao trôi qua nhanh như vậy chứ? Bỗng nhiên có một ngày có một người con trai đến mang con đi. Khi chưa đi còn được, vừa đi rồi lòng mẹ... như không còn nữa luôn.

Nói tới đây Tất Như Tâm lại khóc, đồng thời nói:

- Bất quá mẹ không ngăn cản con, con gái lớn cũng phải gả chồng. Nếu không để ở nhà mẹ càng sầu.

Trần Oanh Oanh phì cười:

- Vậy mẹ còn như thế...

Tất Như Tâm nói:

- Đến quá đột ngột, mẹ chuẩn bị tâm lý lâu như vậy, chỉ là không ngờ vào lúc cái ngày này đến mẹ vẫn không chịu nổi...

Trần Oanh Oanh cười nói:

- Mẹ, ba, con không đi. Bọn con vừa nãy cũng không có động phòng, buổi chiều đi xem nhà. Con và Lư Dịch mua nhà ở ngay cư xá của chúng ta, chúng ta liền cách nhau một bước chân... Ba mẹ luyến tiếc con, con còn luyến tiếc hai người đây. Con còn phải ăn cơm mẹ nấu nữa mà... Ba, ba còn căng mặt làm gì? Muốn cười thì cười nha, con không cản ba.

Quả nhiên, nghe được lời này Trần Đại Niên và Tất Như Tâm đều cười, con gái không đi xa, quả thực là đại hỉ sự. Có điều Trần Đại Niên cũng vờ răn dạy một chút:

- Đứa ngốc này, đã gả đi rồi làm sao có thể chỉ lo cho nhà mình? Người nhà Tiểu Lư thì sao? Con không quan tâm à?

Trần Oanh Oanh cười:

- Nhà anh ấy ở quê, anh ấy chuẩn bị mua hai căn nhà, sau đó đón người nhà lên. Đến khi đó chúng ta đều ở cùng nhau, vui vẻ náo nhiệt...

- Thật sự?

Trần Đại Niên và Tất Như Tâm hỏi:

Trần Oanh Oanh nói:

- Dạ.

- Cái này được, haha... tên nhóc Lư Dịch đâu? Đi uống rượu với ba.

...

Trên Nhất Chỉ Sơn, Phương Chính đầy cổng Nhất Chỉ Tự, đồng thời bên tai vang lên âm nhắc nhở của hệ thống: "Ting! Chúc mừng ngươi lại giúp đỡ cho một gia đình."

Phương Chính nói: "Hệ thống này, ta lần này nhưng bỏ hết vốn, ngươi làm sao không nhắc tới rút thưởng hay không thế?"

Hệ thống nói: "Ngươi tuy rằng giúp một người, nhưng mà ngươi không giúp, lấy tính cách của hắn sớm muộn cũng có thể đi được. Cho nên, công đức lần này của ngươi vẫn không đủ để rút một lần lớn."

Phương Chính im lặng... chẳng qua đổi ý, coi như có thể rút hắn cũng sẽ không đi rút. Dù sao đều là tích lại, vậy thì tích lại đi.

Đi vào tự viện, Độc Lang chở Con sóc đi đầu, thẳng hướng nhà bếp. Hồng Hài Nhi theo sát phía sau, Khỉ nhìn Phương Chính một cái thấy Phương Chính không cản, kêu lớn một tiếng:

- Đợi ta với!

Rồi cũng chạy theo. Chỉ có Cá mặn không nhanh không chậm theo sau mông Phương Chính, Phương Chính buồn bực, con cá muối này đổi tính à? Thế là hỏi:

- Ngươi không đi?

Cá mặn chống quải trượng ngẩng đầu, vẻ mặt tiêu điều nói:

- Ài, đi làm gì? Bọn nó đều là người trong tự viện, ăn uống cũng là bình thường. Ta đây là một kẻ từ bên ngoài đến còn có thể cướp của bọn nó sao?

Phương Chính híp mắt vỗ vỗ đầu cá nói:

- Có lý, vậy ngươi cứ ở đây nói mát đi.

Nói xong Phương Chính liền đi. Cá mặn ở phía sau sững sờ cả buổi mới hồi thần, trực tiếp vứt quải trượng xuống đất kêu lên:

- Tên hòa thượng nhà ngươi, một tí đồng cảm cũng không có sao? Có biết cái gì gọi là kính già yêu trẻ không? Biết cái gì gọi là lấy lui làm tiến, biết...

Phương Chính bỗng từ cửa sau lú đầu ra hỏi:

- Ngươi muốn nói cái gì?

Cá mặn nói:

- Có biết ngày mai tuyết rơi hay không?

Phương Chính nhìn nhìn trời, bầu trời trong trẻo. Cá mặn đỏ mặt nói:

- Ta nói ngày mai.

Phương Chính gật gật đầu, sau đó nói:

- Biết rồi, bất quá ngươi có biết bọn nó đang ăn ngon hay không? Còn không đi thì nhịn đói.

Phương Chính nói xong rụt đầu về. Cá mặn vốn đã chuẩn bị trở về Thiên Long trì nghỉ ngơi, vừa nghe lời Phương Chính nói mắt vụt sáng, hớn hở phóng vào nhà bếp lớn tiếng hô:

- Các ngươi đều dừng lại để ông cố nội ta ăn một miếng!

Sau đó liền nghe một trận âm thanh cãi vã vui đùa om sòm hỗn loạn trong bếp... Nghe tiếng động này Phương Chính vô cùng thỏa mãn cười.

Đêm đến, thời tiết chuyển lạnh, gió Tây Bắc vừa thổi, cả vùng đất giống như run rẩy theo.

Hôm nay Phương Chính mất ngủ. Nhìn Trần Đại Niên vì Trần Oanh Oanh từ nhỏ tới lớn làm mọi thứ, Phương Chính vô cùng ngưỡng mộ Trần Oanh Oanh. Cảm giác có ba mẹ quả nhiên không giống. Đồng thời hắn lại bắt đầu nhớ Nhất Chỉ thiền sư. Bò lên nóc nhà nằm trên nóc phòng đọng tuyết, vùi người vào trong đống tuyết nhìn bầu trời đầy sao mà ngẩn người. Đúng lúc này bên tai truyền đến một luồng ấm áp, sau đó một tiểu gia hỏa lông xù sáp tới cạnh người, cuộn tròn bên mặt Phương Chính, chính là Con sóc.

- Sư phụ, người nhìn cái gì vậy? Sao không ngủ ạ? Thường ngày vào giờ này người đều ngáy ngủ.

Con sóc quan tâm hỏi.

Nhìn vào đôi mắt to trong veo đầy thân thiết, Phương Chính vuốt vuốt đầu nó nói:

- Không có gì, ngủ không được nên ngắm sao.

- Thầy, sao có gì đẹp đâu? Đợi con sau này thần thông đại thành liền dẫn người bay lên xem.

Hồng Hài Nhi không biết khi nào cũng leo lên, trong tay còn kéo một cái khăn choàng cổ to lớn màu bạc... Trong khi nói Hồng Hài Nhi dùng sức kéo một cái, Phương Chính liền nhìn thấy, một con sói trắng lớn bị Hồng Hài Nhi kéo từ dưới mái hiên lên. Hóa ra đây không phải khăn choàng cổ mà là cái đuôi của Độc Lang.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay